Thứ Tư, 14 tháng 8, 2024

TẠI SAO CHƯA BẮT ĐÀM BÍCH THUỶ (FULBRIGHT) VÀ BẢO NINH (NỖI BUỒN CHIẾN TRANH) NHỈ?

 

"TẠI SAO CHƯA BẮT ĐÀM BÍCH THUỶ (FULBRIGHT) VÀ BẢO NINH (NỖI BUỒN CHIẾN TRANH) NHỈ?" - Đó là một câu hỏi, một nỗi băn khoăn của một Bạn đọc ở Đây.

Bạn đọc này viết:

*****

Tại sao chưa bắt Đàm Bích Thủ và Bảo Ninh nhỉ?
Báo chí chính thống Việt Nam bị tê liệt, không có nhà báo hay tờ báo nào có thể lên tiếng phê phán Bảo Ninh và Đàm Bích Thuỷ, dù một người Mỹ đã chỉ ra sự phản động của họ trên báo Mỹ!
Xem bài
Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2021
MỘT NGƯỜI MỸ CẢNH BÁO: “ĐẠI HỌC FULBRIGHT VIỆT NAM- CON NGỰA THÀNH TROY CỦA MỸ Ở VIỆT NAM!”

https://googletienlang2014.blogspot.com/2021/07/mot-nguoi-my-canh-bao-ai-hoc-fulbright.html

Và Một tờ báo địa phương cũng đã chỉ ra những luận cứ không thể phản bác:
Thứ Hai, 16 tháng 3, 2020
BÁO BÌNH PHƯỚC CHỈ RÕ HỌ TÊN NHỮNG KẺ LẬT SỬ NHƯ NGUYỄN NHÃ, BẢO NINH, ĐÀM BÍCH THỦY (Fulbright Việt Nam)

https://googletienlang2014.blogspot.com/2020/03/bao-binh-phuoc-chi-ro-ho-ten-nhung-ke.html

*****

Hoàng Ngân Thương Giới thiệu

Kính mời xem các bài liên quan:

15 nhận xét:

  1. Rõ ràng là cựu TT Phan Văn Khải nhầm người. Ông muốn thành lập trường đại học đẳng cấp quốc tế thì phải hỏi các giáo sư, các nhà khoa học Mỹ chứ hỏi chính trị gia làm gì? Chính trị gia thì biết gì về nghiên cứu và xuất bản? Chính trị gia cho nên mới treo biển kinh tế, nhưng giảng dạy chính sách công. Chính trị gia cho nên mới vác theo cả scandal Bob Kerrey vào Việt nam. Việt nam cần đại học “đẳng cấp quốc tế”, nghĩa là phải theo mô hình chuẩn của nhiều đại học thành công khác trên thế giới thì mới có thể so sánh được với nhau, để biết có “đẳng cấp” hay không. Còn đại học mà ông Vallely đề xuất là một thử nghiệm “không giống ai” thì đâu phải là thứ mà một nước nghèo, giáo dục và khoa học đều yếu kém như Việt nam cần.

    Trả lờiXóa
  2. Mỹ chuẩn bị chiến tranh cả về mặt tinh thần. Chúng dùng báo chí, tranh ảnh, sách vở, ca hát, chớp bóng... đủ các thứ. Chỉ ở Pháp mà thôi, mỗi năm chúng tiêu 2.450 triệu quan vào việc tuyên truyền nhồi sọ. Chúng không ra mặt. Ở nước nào chúng mua chuộc người nước ấy làm thay cho chúng. Bộ trưởng tuyên truyền Mỹ nói: mỗi năm, các báo chí nước ngoài đăng tài liệu tuyên truyền của Mỹ cộng lại hơn 4 vạn trang báo (bằng 16 vạn trang báo Cứu quốc). Mỗi năm ở các nước in hơn 200 quyển sách khen Mỹ và chống cộng, mỗi quyển ra từ 3 nghìn đến 10 vạn bản. Ở các nước có hơn 400 cơ quan làm việc tuyên truyền cho Mỹ... Mỹ còn lập nhà thương, trường học, hội từ thiện, vân vân, ở các nước, để làm cơ quan tuyên truyền và ổ mật thám. Hiện nay, tại những vùng tạm bị chiếm ở nước ta, Mỹ đang ra sức xâm lược văn hóa để hủ hóa và gieo rắc bệnh phục Mỹ, thân Mỹ, sợ Mỹ vào nhân dân, nhất là vào thanh niên ở những vùng ấy. Đó là một điều mà cán bộ giáo dục và tuyên truyền ta phải đặc biệt chú ý và phải ra sức chống lại."

    Đ.X. (một bút danh của Bác Hồ).

    Báo Cứu quốc, số 2128, ngày 25-7-1952.
    Nguồn: Hồ Chí Minh toàn tập, tập 7, in lần thứ ba.

    Trả lờiXóa
  3. Lịch sử từ 1954- 1975 là lịch sử Kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
    Nếu Mỹ không dựng lên chính quyền bù nhìn Ngô Đình Diệm rồi bơm tiền cho nó, bơm bom đạn cho nó, ra lệnh cho nó đàn áp nhân dân thì đâu có chiến tranh?

    Vậy mà cô Đàm Bích Thủy và anh Bảo Ninh- một người VN lại đi xuyên tạc bịa đặt, chạy tội cho Mỹ, nhồi vào đầu trẻ con một bài học bịa đặt thì ta có cần lên tiếng chỉ ra không?

    Tại sao chỉ có báo Bình Phước lên tiếng vụ này?
    Các báo khác không ai biết?
    Và giờ phải nhờ 1 ông Người Mỹ dạy Lịch sử Việt Nam cho người Việt?

    Trả lờiXóa
  4. Trong khi quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam đã được cải thiện trong thời gian gần đây, bức tranh toàn cảnh đã hoàn toàn khác cách đây nửa thế kỷ. Thủy cho biết Đại học Fulbright Việt Nam đã sử dụng việc hướng dẫn nghiên cứu lịch sử như một lăng kính cho sinh viên để nhìn sâu hơn vào xung đột giữa các quốc gia.

    Tình huống cụ thể: Học sinh của Thủy đã được xem một tập phim tài liệu của Ken Burns về “Chiến tranh Việt Nam”. Kết thúc tập phim, Thủy cho biết nhiều người đã khóc nức nở và xúc động về câu chuyện mà họ đã xem. Thủy nói rằng các sinh viên đã trao đổi lại với cô ấy: “Chúng tôi chưa bao giờ biết người Mỹ phải chịu đựng nhiều đến như vậy. Trước đây chúng tôi chỉ nghĩ người Việt Nam chịu thiệt thòi”.

    Nói về tầm quan trọng của tư duy phản biện, Thủy nói: “Bạn cần nhìn mọi thứ từ một lăng kính khác – đặc biệt là đối với lịch sử. Có rất nhiều cách giải thích về lịch sử”. Thủy đã trích dẫn một câu về sức mạnh biến đổi của giáo dục lịch sử: “Giáo dục là cách tốt nhất để hàn gắn quá khứ”.

    Mặc dù đúng là có rất nhiều cách giải thích về lịch sử, nhưng điều cốt yếu là bối cảnh và sự thật lịch sử là bất biến, nhưng lại thường bị gạt sang một bên nếu chúng không phù hợp với bất kỳ cái rìu ý thức hệ nào của người kể chuyện, trong trường hợp này là nước Mỹ – người đã quyết định lập ra trung tâm Đại học này.

    Thật ra, bản chất của tư duy phê phán mà cô Thủy đề cập đến là một phần và một mục đích của một thế giới quan đổi màu, tham gia vào chủ nghĩa xét lại lịch sử và làm sai lệch sự thật. Có lẽ Thủy cần phải xem lại các định nghĩa về tư duy phê phán, trong đó bao gồm cả những phân tích hợp lý, hoài nghi, không thiên vị, phải đánh giá thông qua bằng chứng thực tế.

    Mặc dù có lẽ Thủy tin vào chính những gì cô nói, nhưng những bình luận của cô cũng là một ví dụ về việc gây lệch lạc cho đám đông, cô chỉ nói với sinh viên tham dự những gì mà người Mỹ muốn nói, trong khi hầu hết đám đông đó không biết có bao nhiêu người Việt Nam đã phải chết và bao nhiêu người đang tiếp tục phải chịu đựng vì những di sản chiến tranh như bom mìn chưa nổ (UXO) và chất độc màu da cam. Đó là câu chuyện cũ đầy máu. Hoa Kỳ đã chiếm đóng, hủy diệt và bỏ đi, không hề có trách nhiệm hay nhận thức tập thể cần phải nhớ về quá khứ cũng như không chịu học hỏi từ nó.

    Bởi vậy, lịch sử sẽ tiếp tục lặp lại những sai lầm của chính nó, bởi nghệ thuật quảng cáo mà không có sự thật hay giá trị giáo dục nào.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ các sinh viên đã xem tập phim tài liệu “Chiến tranh Việt Nam” đó nên được yêu cầu đọc cuốn sách “Giết tất cả những gì động đậy: Cuộc chiến của Hoa Kỳ ở Việt Nam” (Kill Anything That Moves: The Real American War in Vietnam) của Nick Turse, được dịch sang tiếng Việt sau vài tháng kể từ khi xuất bản ở Mỹ. Cuốn sách này, mà tôi khuyên độc giả nên đọc chậm từng ít một, và hãy đặt sang một bên nếu thấy bị trầm cảm, đã uống rượu hoặc trước khi đi ngủ, bởi nó mô tả chi tiết về việc sát hại, hành hạ các cơ thể con người mà lính Mỹ coi như một thước đo cho sự chiến thắng trong cuộc chiến, với lý thuyết “nếu chúng bị giết, chúng chắc chắn là Việt Cộng”!

      Có lẽ ai đó cần phải thông báo cho các sinh viên rằng lẽ ra đã có một cuộc bầu cử quốc gia của Việt Nam vào năm 1956 theo các điều khoản của Hiệp định Genève năm 1954, sau thất bại nặng nề của người Pháp tại Điện Biên Phủ. Nhưng có một thực tế nổi bật nhất là Hoa Kỳ đã phá hoại điều khoản đó để tạo ra một “quốc gia” tay sai ở nửa phía nam của Việt Nam, kéo dài chiến tranh trở thành một cuộc chiến khác.

      “Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ nhận được 80% phiếu bầu phổ thông”, theo hồi ký của Tổng thống Dwight D. Eisenhower, “do đó, sẽ thống nhất đất nước của ông và ngăn chặn Chiến tranh Đông Dương lần thứ 2”. Nếu không có sự đau khổ, chết chóc và hủy diệt mà chiến tranh gây ra, chủ yếu là từ năm 1965 đến năm 1972, bởi Hoa Kỳ, tay sai Sài Gòn và các đồng minh như Úc, Hàn Quốc và các nước khác, Việt Nam sẽ có một giai đoạn phát triển rất khác , rất có thể sẽ vượt lên ngang hàng Singapore. Điều quan trọng nhất là, 3,8 triệu người Việt Nam, hơn một nửa trong số đó là dân thường, và 58.300 người Mỹ sẽ không mất mạng.

      Có lẽ ai đó cần phải đưa ra sự thật rằng những người Việt Nam chiến đấu chống Mỹ là những người yêu nước đấu tranh cho nền độc lập của đất nước họ, và họ đã chết cho lý tưởng đó. Trong khi hầu hết các binh sĩ Hoa Kỳ chiến đấu không vì điều gì ngoại trừ bản thân họ với hy vọng mãnh liệt rằng họ sẽ được trở về nhà với đầy đủ chân tay và không phải nằm trong một chiếc quan tài phủ cờ.

      Nếu sự đau khổ của người Mỹ là bi thảm, thì nó vẫn rất mờ nhạt so với mất mát của người Việt Nam. Hãy dành những giọt nước mắt của sư tử cho họ và những hy sinh mà họ đã chịu đựng để đánh bại Hoa Kỳ, trong một loạt những kẻ xâm lược nước ngoài đáng gờm. Nói một cách đơn giản, ngay từ đầu Hoa Kỳ đã không có quyền ở Việt Nam, không có người Mỹ và vũ khí chiến tranh của Mỹ thì sẽ không có đau khổ."

      Xóa
    2. Thật là một sự đồi bại của lịch sử, khi những người ở FUV tập trung vào sự đau khổ của Hoa Kỳ trong một cuộc chiến mà nó không bao giờ nên tiến hành. Nhưng sự trớ trêu đáng buồn này không đáng ngạc nhiên khi nó đến từ một tổ chức mà các nhà lãnh đạo của Hoa Kỳ cho rằng đó là điều cần làm, thực sự đáng khen ngợi khi chỉ định Bob Kerrey, thủ phạm gây ra tội ác thảm sát ở Thạnh Phong làm chủ tịch hội đồng quản trị của nó (sau đó, họ đã phải trả giá PR cho quyết định PR đáng khinh này về mặt đạo đức).

      Xóa
  5. ĐẠI HỌC FULBRIGHT VIỆT NAM- TRƯỜNG ĐÀO TẠO PHẢN ĐỘNG!
    ÔNG PHAN VĂN KHẢI VÀ VIỆT NAM ĐÃ BỊ MẮC LỪA!

    Trả lờiXóa
  6. Đơn vị Tác Chiến Điện Tử Comrade Commissar
    18 Tháng 12, 2025
    Ngày trước, Liên Xô sụp đổ một phần cũng vì buông lỏng lĩnh vực Văn hóa - Giáo dục
    -CBT-
    Xem hình:
    https://www.facebook.com/photo/?fbid=1281977427302055&set=a.641059094727228

    Trả lờiXóa
  7. Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa. Chiến dịch tẩy não thế hệ trẻ, chạy tội cho Mỹ trong qua khứ ở Fullbright đã có mặt của Bảo Ninh.

    Trả lờiXóa
  8. NÊN ĐÓNG CỬA NGAY VÀ LUÔN FULBRIGHT VIỆT NAM
    Tôi Yêu Công An Nhân Dân Việt Nam
    5 Tháng 8, 2025
    Chuyện gì đang xảy ra với Fulbright University, Việt Nam ?
    Đại học Fulbright Việt Nam (FUV) được thành lập năm 2017 dưới sự tung hô của các bên bờ đại dương lẫn các nhơn sỹ cấp tiến trong nước với một con tim mãnh liệt tin vào một thời đại của giáo dục tự do khai phóng không còn trong khuôn khổ nào bó buộc khuôn phép ở môi trường giáo dục cũ. Là biểu tượng của quan hệ Việt - Mỹ một bước tiến quan trọng trong quá trình Mỹ tham gia vào ngành giáo dục nước nhà. Ấy vậy mà chỉ vài năm gần đây biểu tượng này đang có dấu hiệu bất ổn vỡ vụn ngay từ chính bên trọng như một đàn mọt gặm nhắm khiến người ngoài còn có thể nghe thấy tiếng kẽo kẹt.
    Mọi sự lộ rõ nhất là từ khi trường bị cắt giảm tài trợ từ USAID - nguồn tài chính mạnh nhất của FUV bao năm qua . Chỉ tính từ năm 2017-2020, USAID đã bỏ vào FUV 7,2 triệu USD và 4,65 triệu USD từ 2020-2022 cùng các khoản hỗ trợ không nhỏ khác cho đến khi USAID bị đóng cửa hoàn toàn vào tháng 7 năm 2025 vì lý do tổ chức này sử dụng dòng tiền không đúng mục đích hay nói thẳng váy ra là đút túi riêng. Lệnh tạm ngừng viện trợ nước ngoài 90 ngày của chính quyền tổng thống Trump (công bố ngày 3/2/2025) đã chấm dứt dòng tiền này, như xác nhận trong email của Hiệu trưởng Scott Fritzen gửi cộng đồng FUV ngày 27/2/2025 trong nỗi đau thương tột cùng nhất là mấy cái nhà cái xe còn đang trong hạn góp tháng.
    Mr Fritzen gọi đây là “đòn mạnh”, và đề xuất các biện pháp như kiểm soát chi phí, gây quỹ, mở rộng các ngành đào tạo để tăng doanh thu. Tuy nhiên, đến nay (31/7/2025), chưa thấy hành động cụ thể lớn nào được thực hiện, khiến trường có vẻ đang rơi vào tình trạng bế tắc không có phương án cứu vớt lại thêm tin đồn nhảm không xác thực của thế lực nào đó đang bôi nhọ trường cho rằng trường chỉ còn vốn hoạt động ước tính vài tháng. Thậm chí, có thông tin trường không trả nổi tiền thuê mặt bằng cho Phú Mỹ Hưng (PMH) tại Quận 7, phải xin giảm hoặc hoãn thanh toán. Hợp đồng thuê chỉ còn đến giữa năm 2026 là hết hạn mà dự án xây trường ở Khu Công nghệ cao (Quận 9 cũ) vẫn chưa có một tín hiệu gì, phải cắt giảm lương nhân sự. Không biết ai lại đồn ác miệng như vậy, chứ chúng tôi thì chúng tôi không tin đâu, mãi tin vào trường và tài năng điều hành của ban quản trị trường lắm.
    49 chưa qua 53 lại tới giang hồ nó lại đồn quý ông Thomas Vallely (Tommy Vallely) đã từ chức Chủ tịch Hội đồng Tín thác - người từng được trao Huân chương Công dân Tổng thống Mỹ ngày 2/1/2025 vì đóng góp cho quan hệ Việt - Mỹ. Hiệu trưởng Scott Fritzen cũng từ nhiệm sau 2 năm nhiệm kỳ. Tiến sĩ Marcia France, Phó Hiệu trưởng phụ trách học thuật (Provost), vị trí cực kỳ quan trọng của một trường đại học mô hình Mỹ, cũng từ chức, vào tháng 3 năm 2025, chỉ sau khi được bổ nhiệm chưa đến một năm (tháng 7 năm 2024).
    Những thay đổi này chỉ trong một thời gian ngắn đã khiến FUV rơi vào tình trạng khó khăn. Không có hành động cụ thể để cứu trường, dù đã qua hơn nửa năm kể từ khi bị cắt giảm tài trợ, từ tháng 2/2025. Điều này càng khiến sinh viên, giảng viên, và cộng đồng giáo dục khai phóng lo lắng: FUV sẽ tồn tại thế nào khi mất nguồn kinh phí hỗ trợ ? Liệu đây có phải dấu chấm hết cho giấc mơ giáo dục khai phóng tại Việt Nam? Rồi sau này lấy ai đào tạo nền giáo dụng chuẩn Mỹ đây ôi than ôi.
    Vì sự nghiệp giáo dục khai phóng cũng như sự hợp tác Việt - Mỹ và phát triển giáo dục nước ta rất mong ban lãnh đạo FUV sẽ sớm có con đường giải pháp để gỡ khó, cần lắm có một Sakuke quay về giúp làng giúp trường, không thì Pain cũng được.
    Xem hình:
    https://www.facebook.com/photo/?fbid=771785321918633&set=a.216816844082153

    Trả lờiXóa
  9. CÓ HAY KHÔNG MỘT SỐ NHÀ BÁO VIỆT NAM NHẬN TIỀN CỦA USAID?
    Tìm hiểu trên MXH cho ta thấy:
    “USAID đã hỗ trợ 6.200 nhà báo, 707 cơ quan báo chí và 279 tổ chức xã hội dân sự trong lĩnh vực truyền thông tại 30 quốc gia khác nhau. Chẳng có gì ngạc nhiên khi tất cả tin tức đều giống nhau" (Elon Musk chia sẻ một nguồn tin trên X).
    Một bộ phận không nhỏ người Việt chúng ta bị truyền thông nhào nặn lấy những tiêu chí dân chủ và nhân quyền của Mỹ và phương Tây làm “chuẩn mực” (tất nhiên không phải là dân chủ và nhân quyền theo những giá trị phổ quát của nhân loại mà là những giá trị do các “nhà nước ngầm” của Mỹ và phương Tây nhào nặn). Sự nhào nặn đó nằm trong mưu đồ có hệ thống của USAID.
    Trong số 6200 nhà báo được USAID “nuôi” có thể có ai đó là nhà báo Việt Nam.
    Họ là những ai? Chỉ cần đọc những bài viết hoặc bài dịch từ tiếng Anh của họ trên các phương tiện truyền thông và trên mạng xã hội thì có thể nhận ra.
    Càng dễ nhận ra hơn khi thấy họ cay cú như thế nào khi Chính quyền Trump quyết định dẹp tiệm USAID.
    Nước Mỹ đang “sao kê” những khoản chi khổng lồ của Cơ quan phát triển quốc tế Mỹ (USAID). Người ta đã thấy những dòng tiền mỗi năm hàng chục tỷ đô la đã đến nơi đâu, nhằm mục đích gì và danh sách ngày càng dài ra.
    Việc dẹp tiệm ASAID là chưa đủ, còn phải phanh phui tình trạng tham nhũng, rửa tiền và những hoạt động mờ ám khác của tổ chức mà Elon Musk cho là "tổ chức tội phạm" này.
    Chính quyền Trump vừa quyết định kiểm toán tất cả các khoản chi của USAID. Ông Trump còn ký lệnh hành pháp yêu cầu công bố và kiểm toán tất cả tiền tài trợ cho các tổ chức phi chính phủ (NGOs) và kiểm toán tất cả những nơi nhận tiền.
    Đó là lý do của làn sóng chống Trump dâng cao trong suốt 8 năm qua từ truyền thông và từ KOLS “xã hội dân sự”.
    Cái này dân ta gọi là “mất ăn một miếng lộn gan lên đầu”. Đâu có gì là khó hiểu.
    _GS Nguyễn Cảnh Toàn_
    https://www.facebook.com/groups/Bantinsaovang/posts/2286958975031308/

    Trả lờiXóa
  10. Tạp chí Đông Nam Á: Khi “khai phóng” trở thành lớp vỏ cho sự xét lại lịch sử
    18 Tháng 12, 2025 - 23:37
    https://tapchidongnama.vn/khi-khai-phong-tro-thanh-lop-vo-cho-su-xet-lai-lich-su/

    Không quá bất ngờ khi một trường đại học Mỹ như Fulbright chọn tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh làm tọa đàm học thuật, nhưng điều này lại gợi lên một nghịch lý. Trong tác phẩm này, bản chất của cuộc chiến tranh xâm lược dường như bị che phủ bởi lớp ngôn từ bịa đặt khiến hình ảnh người chiến sĩ Giải phóng quân hiện lên bạc nhược, dung tục thậm chí méo mó. Phải chăng chính là điều mà một trường đại học Mỹ như Fulbright mong muốn và chúng ta quá vô thức, đang để cho kẻ từng gây nên bi kịch, từ phi nghĩa chúng trở thành chính nghĩa.

    Bảo Ninh, tác giả tuyết thuyết “Nỗi buồn chiến tranh”
    Ngược dòng quá khứ, vào ngày 21/5/2019, nhà văn Hoàng Ấu Phương (bút danh Bảo Ninh) đã đến Trường Đại học Fulbright Việt Nam để tham dự buổi tọa đàm về tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh”. Thật trùng hợp hoặc có thể là một sự sắp đặt có chủ ý tại ngôi trường này, cùng thời điểm đó, đang diễn ra buổi trình chiếu bộ phim “Chiến tranh Việt Nam” do Ken Burns và Lynn Novick (Mỹ) sản xuất. Trước đó, trong tập 9 của bộ phim này nói về giai đoạn từ tháng 5/1970 đến tháng 3/1973, khi được phỏng vấn, Bảo Ninh đã có phát biểu hợm mình: “Chúng tôi ăn cùng một loại gạo, uống cùng một loại nước, chia sẻ cùng một nền văn hóa, cùng một loại âm nhạc. Chúng tôi đã hèn nhát theo cùng một cách, đã dũng cảm theo cùng một cách. Không có gì khác biệt, đó là một cuộc nội chiến.”

    Điều này gợi lên một câu hỏi lớn: phải chăng tồn tại hai con người, hai vai trò nhưng chung một mục đích? Đó là Đàm Bích Thủy, Chủ tịch sáng lập Đại học Fulbright Việt Nam, và Bảo Ninh, nhà văn thuộc Hội Nhà văn Việt Nam.

    Nhắc đến Đàm Bích Thủy, không thể tách khỏi câu chuyện về Đại học Fulbright Việt Nam (FUV), một mô hình giáo dục khai phóng theo chuẩn Mỹ, nhưng cũng gây nhiều tranh luận. Nhiều ý kiến lo ngại rằng qua các hoạt động giao lưu và chương trình học, có thể xuất hiện xu hướng “tẩy trắng lịch sử” hoặc đánh đồng bản chất cuộc chiến tranh Việt Nam.

    Được biết, trước đây ở Liên Xô, học bổng Fulbright đã từng là mầm mống của sự sụp đổ Đảng Cộng sản Liên Xô. Năm 1958, dưới thời Nikita Sergeyevich Khrushchev làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô, 17 người thuộc Đảng Cộng sản Liên Xô được cử đi sang Mỹ du học một năm bằng học bổng Fulbright. Trong số đó có 14 người là sĩ quan KGB, còn lại là làm công tác đảng trong đó có Alexander Yakovlev.

    Theo học bổng Fulbright, A. Yakovlev theo học chương trình thực tập sinh tại Đại học Columbia (Hoa Kỳ) dưới sự hướng dẫn khoa học của Giáo sư Chính trị học Hoa Kỳ David Truman, một trong những người sáng lập học thuyết đa nguyên chính trị và là một chuyên gia chống cộng khét tiếng. Theo hồi ký của cựu Chủ tịch KGB V. Kryuchkov, A. Yakovlev được cơ quan tình báo Hoa Kỳ tuyển mộ trong thời gian đang là học viên của Viện hàn lâm khoa học xã hội sang Hoa Kỳ thực tập tại Đại học Columbia. Việc A. Yakovlev bị cơ quan tình báo nước ngoài tuyển mộ cũng được trung tướng Y. Pitovranov và cựu Chủ tịch KGB Viktor Chebrikov xác nhận.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tại một buổi chia sẻ, bà Đàm Bích Thủy cho biết nhiều sinh viên Fulbright đã “rất xúc động, thậm chí bật khóc”, khi xem phim tài liệu “Chiến tranh Việt Nam” của Ken Burns và Lynn Novick. Bà ta nói rằng, “Chúng tôi chưa bao giờ biết người Mỹ phải chịu đựng nhiều như vậy. Trước đây, chúng tôi chỉ nghĩ người Việt Nam mới là bên chịu thiệt thòi.”

      Phát biểu này đã gây ra nhiều tranh luận. Một số ý kiến cho rằng cách tiếp nhận như vậy có thể vô tình làm lu mờ bản chất cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ tại Việt Nam, khi người xem chỉ nhìn qua lăng kính cảm xúc của lính Mỹ. Tuy nhiên, dù sự đồng cảm là điều đáng trân trọng, sự thật lịch sử vẫn cần được đặt đúng vị trí: trong cuộc chiến ấy, người lính Mỹ là lực lượng xâm lược, còn nhân dân Việt Nam là nạn nhân và là người kháng chiến bảo vệ Tổ quốc.

      Điều đáng lo ngại là, qua những phát ngôn và hoạt động của một số cá nhân, khái niệm “nội chiến” dần được đưa vào như một cách “xét lại lịch sử”. Nếu không cẩn trọng, thế hệ trẻ sẽ bị dẫn dắt đến chỗ hiểu sai bản chất của cuộc kháng chiến chống Mỹ của Việt Nam, một cuộc chiến tranh chính nghĩa chống xâm lược, chứ không phải cuộc xung đột ý thức hệ giữa hai miền.

      Lịch sử đã chứng minh, nỗi đau của nhân dân Việt Nam trong chiến tranh không thể so sánh với bất kỳ “nỗi đau” nào của kẻ xâm lược. Hậu quả của chất độc da cam, bom mìn còn sót lại, và những tổn thất về người và của đến nay vẫn hiện hữu. Vì vậy, mọi cách gọi khác đi đều là sự đánh tráo bản chất lịch sử.

      Trong bối cảnh ấy, những phát biểu như của Bảo Ninh, “chúng tôi cùng ăn, cùng uống, cùng văn hóa… đó là một cuộc nội chiến”, mang tính nguy hiểm khi được lan truyền trong môi trường học thuật, đặc biệt là ở các trường như Fulbright, nơi đào tạo thế hệ trí thức trẻ.

      Không ai phủ nhận quyền tự do sáng tạo hay học thuật, nhưng tự do không đồng nghĩa với việc xuyên tạc hoặc làm mờ ranh giới chính – tà, xâm lược – kháng chiến. Văn học có thể đa chiều, nhưng lịch sử thì chỉ có một sự thật: nhân dân Việt Nam đã chiến đấu và hy sinh để giành độc lập dân tộc.

      Đây không còn là câu chuyện học thuật đơn thuần, mà là vấn đề bảo vệ nền tảng lịch sử và bản sắc dân tộc. Khi lịch sử bị bẻ cong, thế hệ trẻ sẽ mất phương hướng, và tương lai dân tộc sẽ phải trả giá.

      Xem hình:
      https://tapchidongnama.vn/wp-content/uploads/2025/12/6-1-2-1920x785.jpg
      Bảo Ninh và sinh viên Đại học Fullbright ngày 21/5/2019.

      Xóa
    2. Bảo Ninh có quyền viết, Fulbright có quyền mời. Nhưng không ai có quyền nhân danh “nhân văn” để xóa nhòa tội ác chiến tranh hay đánh đồng đế quốc xâm lược với đất nước bị xâm lược. Trách nhiệm của các cơ sở giáo dục Việt Nam là truyền đạt sự thật lịch sử một cách khách quan, trung thực, và có trách nhiệm với dân tộc mình, trước khi hướng tới bất kỳ “chuẩn mực quốc tế” nào.

      Lịch sử dân tộc là ký ức thiêng liêng, được viết bằng máu và nước mắt của hàng triệu con người. Bất kỳ nỗ lực nào nhằm làm mờ bản chất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cuộc chiến chính nghĩa giành độc lập, tự do cho dân tộc, đều là sự xúc phạm đối với quá khứ và là mối nguy cho tương lai.

      Giáo dục, học thuật hay văn học đều cần tôn trọng sự thật lịch sử. Mọi diễn giải, dù dưới danh nghĩa “tự do tư tưởng” hay “góc nhìn nhân văn”, nếu đi đến chỗ đánh đồng chính – tà, xâm lược – tự vệ, thì đều vượt qua giới hạn của đạo đức và trách nhiệm công dân.

      Lịch sử không chỉ là ký ức của dân tộc, mà còn là nền tảng để mỗi quốc gia định hình bản sắc và định hướng tương lai. Khi sự thật lịch sử bị bóp méo, không chỉ những trang quá khứ bị tổn thương, mà niềm tin và ý thức dân tộc của thế hệ trẻ cũng dần lung lay. Một khi giới trẻ không còn phân biệt được đâu là kẻ xâm lược, đâu là người bảo vệ Tổ quốc, thì ranh giới giữa chính nghĩa và phi nghĩa sẽ bị xóa nhòa.

      Đó chính là nguy cơ sâu xa của “chủ nghĩa xét lại lịch sử”, khi những sai lầm, thậm chí tội ác, được khoác lên lớp áo “nhân văn” hay “học thuật”, khiến ký ức dân tộc bị đánh tráo bằng những câu chuyện cảm xúc nhưng thiếu sự thật. Và nếu chúng ta im lặng trước những diễn giải sai lệch ấy, thì sự im lặng đó sẽ trở thành một dạng đồng lõa nguy hiểm.

      Xem hình:
      https://tapchidongnama.vn/wp-content/uploads/2025/12/z7341778911287_940b4a35fda9fd78a0f9338ac9bba452-1920x1744.jpg
      Nếu lịch sử bị bóp méo trong trường học, hậu quả không chỉ dừng ở nhận thức lệch lạc, mà còn dẫn đến sự thờ ơ với cội nguồn, sự nghi ngờ với truyền thống, và cuối cùng là sự lạc hướng của cả một thế hệ, khi dân tộc bị tước đi quyền tự kể câu chuyện của chính mình.
      Giáo dục là nơi gieo mầm cho nhận thức và niềm tin của thế hệ tương lai. Nhưng khi những giá trị lệch lạc được đưa vào giảng đường, dù dưới danh nghĩa “tự do học thuật” hay “tư duy phản biện”, thì đó không còn là khai phóng, mà là sự đầu độc nhận thức tinh vi. Không thể gọi là khai phóng nếu sinh viên bị dẫn dắt đến chỗ cảm thông với kẻ xâm lược hơn là thấu hiểu nỗi đau của chính dân tộc mình. Một nền giáo dục chân chính không chỉ dạy con người biết nghĩ, mà còn phải dạy họ nghĩ đúng, dựa trên sự thật, lòng trung thực và tình yêu Tổ quốc.

      Nếu lịch sử bị bóp méo trong trường học, hậu quả không chỉ dừng ở nhận thức lệch lạc, mà còn dẫn đến sự thờ ơ với cội nguồn, sự nghi ngờ với truyền thống, và cuối cùng là sự lạc hướng của cả một thế hệ, khi dân tộc bị tước đi quyền tự kể câu chuyện của chính mình.

      Đã đến lúc xã hội, giới học thuật và cơ quan quản lý phải có tiếng nói rõ ràng, khách quan và có trách nhiệm để ngăn chặn mọi biểu hiện của chủ nghĩa xét lại lịch sử dưới lớp vỏ “giáo dục khai phóng”. Bởi khi giáo dục đi chệch khỏi sự thật, thế hệ trẻ sẽ đánh mất la bàn giá trị; và khi ấy, cái giá mà dân tộc phải trả sẽ không chỉ là sự hiểu lầm, mà là sự phai nhạt căn cước và tinh thần dân tộc.

      Giữ gìn sự thật lịch sử trong giáo dục không phải là khép kín tư tưởng, mà là bảo vệ nền tảng đạo lý, niềm tự hào và linh hồn của dân tộc, những điều không thể vay mượn, và càng không thể để người khác viết thay.
      Thế Nguyễn – Thu Hoài

      Xóa
  11. Tạp chí Đông Nam Á: Vì sao chiến tranh đã lùi xa, nhưng vẫn còn những kẻ quay lưng với Tổ quốc?
    18 Tháng 1, 2026 - 18:19
    https://tapchidongnama.vn/vi-sao-chien-tranh-da-lui-xa-nhung-van-con-nhung-ke-quay-lung-voi-to-quoc/

    Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày 30/4/1975, dấu mốc lịch sử khép lại cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ xâm lược, mở ra kỷ nguyên độc lập, thống nhất cho dân tộc Việt Nam. Chiến thắng ấy không chỉ là thắng lợi quân sự, mà còn là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, ý chí quật cường và bản lĩnh Việt Nam trước cường quyền. Một dân tộc nhỏ bé đã làm nên điều kỳ diệu trong lịch sử thế giới.

    Xem hình: https://tapchidongnama.vn/wp-content/uploads/2025/12/z7382441674988_e5612de74e074fb9be6e6f8e3311f5d9-1920x1224.jpg
    Bảo Ninh: Kháng chiến chống Mỹ cứu nước là "Nội chiến" - chẳng bên nào tháng cả
    Đã hơn qua nửa thế kỷ, sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, vẫn tồn tại nghịch lý cay đắng: có những người sống bằng ký ức bại trận, nuôi dưỡng hận thù, quay lưng với quê hương, bôi nhọ chính dân tộc đã sinh ra và nuôi dưỡng mình. Họ như vết xước kéo dài trong lịch sử hậu chiến.

    Vì sao họ vẫn tồn tại, thậm chí lan rộng? Đồng tiền là quyền lực trần trụi và tàn nhẫn nhất. Nó có thể mua vật chất, tiếng nói, lương tâm và cả sự im lặng hay vu khống. Sau chiến tranh bom đạn, chiến tranh ý thức hệ tiếp tục bằng truyền thông, diễn ngôn, định hướng dư luận. Ở đó, xuất hiện những “nhân chứng được thuê”, “nỗi đau được tài trợ”, “phẫn nộ có thù lao”. Đồng đô la không mùi, nhưng cách dùng nó thì tanh mùi máu, mặn vị nước mắt, và bào mòn nhân cách.

    Như lời Henry Kissinger từng tuyên bố: “Chúng ta sẽ trở lại Việt Nam không bằng xe tăng, đại bác mà bằng xấp đô la.” Khi đó, mỗi người có hai lựa chọn: Ở lại, dù khổ cực, nhưng giữ được phẩm giá và gắn bó với cội nguồn; hoặc ra đi, sống đủ đầy hơn, nhưng đánh đổi bằng việc phản bội và bôi nhọ đất nước để sinh tồn. Không phải ai sống xa Tổ quốc cũng như vậy, nhưng ai chọn cách sống bằng việc chửi rủa quê hương thì không thể viện cớ hoàn cảnh.

    Con người không chỉ sống bằng vật chất, mà còn bằng căn cước tinh thần. Khi cắt đứt khỏi nguồn cội, họ phải lấp đầy khoảng trống ấy bằng thù hằn, tự ti hoặc phủ nhận lịch sử. Sống lâu trong thân phận lưu vong tinh thần, họ không còn nhìn quê hương như nhà, mà là cái cớ cho mọi thất bại cá nhân. Gặp bất công nơi xứ người, họ không dám đối diện, mà trút giận về phía đất mẹ, nơi cha mẹ họ vẫn còn sống, tổ tiên vẫn yên nghỉ.

    Từ đó nảy sinh một nghịch lý đạo đức: càng xa cách quê hương, họ lại càng lớn tiếng “phán xét” Tổ quốc. Sự phẫn nộ của họ không còn là phản biện, mà là sự bội phản cảm xúc và đạo lý. Cần rạch ròi: phản biện chính quyền là quyền chính đáng, nhưng phủ định Tổ quốc, lịch sử và máu xương dân tộc là phản bội.

    Nhiều người nhân danh “đấu tranh” không vì tiến bộ, không vì tương lai dân tộc, mà vì sự phẫn uất kéo dài, không chấp nhận được sự thật: chiến tranh đã kết thúc, kẻ xâm lược đã thất bại, và những kẻ đi theo họ cũng phải chấp nhận chung số phận. Trong khi họ sống bằng oán hận và tiền tài trợ, người dân lương thiện vẫn sống bằng lao động và nhân phẩm. Chính họ, những người âm thầm gánh vác vận mệnh đất nước, mới là chủ nhân thật sự của tương lai.

    Lịch sử không thể bị viết lại bởi những kẻ mang tâm thế hằn học. Chiến thắng của dân tộc Việt Nam đã được lịch sử thế giới ghi nhận. Những liệt sĩ, dù có tên hay vô danh, dù thân xác còn hay đã tan vào đất, vẫn là minh chứng bất biến.

    Xem hình:
    https://tapchidongnama.vn/wp-content/uploads/2025/12/z7382437734577_2a228820e217ebfb8bb955a256483a97-1920x1530.jpg
    GIÁO SƯ TRẦN ĐÌNH SỬ: "GIA LONG LÀ BẬC VUA VĨ ĐẠI NHẤT PHONG KIẾN VIỆT NAM! TÊN ÔNG CẦN ĐƯỢC ĐẶT CHO CON ĐƯỜNG ĐẸP NHẤT THÀNH PHỐ HÀ NỘI!

    Những lời vu khống và xuyên tạc chỉ có thể vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của cộng đồng cùng thù hằn. Chúng không thể đổi thay lịch sử, càng không thể đánh tráo ký ức được viết bằng máu và hy sinh. Điều duy nhất chúng để lộ là sự nghèo nàn đạo đức và bất lực trong việc hòa giải với sự thật.

    Trả lờiXóa