Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

"CON ĐƯỜNG TƠ LỤA"- SỰ THẬT THAM VỌNG BÀNH TRƯỚNG CỦA TRUNG QUỐC


Ngoại giao Con đường Tơ lụa và sự xuyên tạc lịch sử
Tác giả: Tansen Sen | Biên dịch: Phạm Thị Huyền Trang


Gần đây, các báo đài bắt đầu đưa tin về khái niệm đầy lãng mạn “Con đường Tơ lụa” lịch sử mà các đoàn lữ hành trên lưng lạc đà đã đi qua giữa những ngọn núi và sa mạc Trung Á, cũng như tọa đàm về việc tái lập các mạng lưới hàng hải trên Ấn Độ Dương mà Đô đốc hải quân Trung Quốc Trịnh Hòa đã bảy lần dẫn hạm đội của mình băng qua. Nhằm nhấn mạnh vai trò lịch sử của Trung Quốc như là biểu tượng của hòa bình và thịnh vượng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đang ra sức thúc đẩy các tuyến đường thương mại cổ xưa, gần đây nhất là trong các chuyến thăm của Chủ tịch Tập Cận Bình tới các nước Trung và Nam Á.

Tuy nhiên, có một vấn đề nhỏ trong chiến dịch dựa trên lịch sử này của Trung Quốc: lịch sử đang bị bóp méo.
 

Tháng Chín năm 2013, chưa đầy một năm sau khi đảm nhận vị trí Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Tập Cận Bình đưa ra sáng kiến chính sách đối ngoại mới được gọi là “Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa.” Trong một bài diễn văn tại Đại học Nazarbayev ở Kazakhstan, nhằm kêu gọi hợp tác và phát triển khu vực Á-Âu thông qua sáng kiến Con đường Tơ lụa mới này, Tập Cận Bình đã nêu ra năm mục tiêu cụ thể: tăng cường hợp tác kinh tế, cải thiện kết nối đường bộ, xúc tiến thương mại và đầu tư, tạo thuận lợi cho chuyển đổi tiền tệ, và thúc đẩy sự giao lưu giữa người dân với nhau.

Một tháng sau, tại Hội nghị thượng đỉnh ASEAN-Trung Quốc lần thứ 16 được tổ chức ở Brunei, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã đề xuất việc xây dựng một “Con đường Tơ lụa trên biển” thế kỷ 21 để cùng nhau thúc đẩy hợp tác hàng hải, kết nối, nghiên cứu khoa học và môi trường, và các hoạt động khai thác hải sản. Vài ngày sau đó, trong bài phát biểu trước Quốc hội Indonesia, Tập Cận Bình đã lên tiếng ủng hộ ý tưởng này và tuyên bố Trung Quốc sẽ đóng góp kinh phí để “phát triển mạnh mẽ quan hệ đối tác hàng hải trong một nỗ lực chung nhằm xây dựng Con đường Tơ lụa trên biển của thế kỷ 21,” kéo dài từ bờ biển Trung Quốc đến Địa Trung Hải.

Trong cả hai bài phát biểu trên, Tập Cận Bình đều nhấn mạnh mối liên kết hữu nghị trong lịch sử giữa Trung Quốc với các nước trong khu vực và ám chỉ rằng những đề xuất của ông đều hướng đến việc thiết lập lại các mối quan hệ hữu nghị cổ xưa trong một thế giới toàn cầu hóa và hiện đại. Tại Kazakhstan, ông cho rằng sứ thần Tây Hán Trương Khiên đã “gánh vác sứ mệnh hòa bình và hữu nghị,” đồng thời mở ra cánh cửa liên lạc Đông-Tây và thiết lập nên “Con đường Tơ lụa.” Tại Indonesia, ông đã tán dương Đô đốc Trịnh Hòa nhà Minh vì đã để lại “những câu chuyện đẹp về mối giao lưu hữu nghị giữa dân tộc Trung Quốc và Indonesia.”

Thế nhưng, Tập Cận Bình đã không hề đề cập đến những bi kịch xung đột và nỗ lực nhằm truyền bá một trật tự thế giới dĩ Hoa vi trung (lấy Trung Quốc làm trung tâm – NBT). Đồng thời, nhằm khắc họa quá khứ như là một giai đoạn lịch sử không tưởng, mục đích chuyến đi của sứ thần Trương Khiên tới các nước được gọi là Tây Vực cũng bị bóp méo.

Nhà Hán đã phái Trương Khiên đi tìm đồng minh nhằm chống lại Liên minh Hung Nô hùng mạnh, địch thủ hàng đầu của Đế chế Tây Hán. Với các chính sách bành trướng, nhà Hán đã góp phần biến những người Hung Nô du mục thành một thực thể bán nhà nước[1] vốn đã luôn đối đầu với các lực lượng người Hán. Năm 138 TCN, nhà Hán phái Trương Khiên tới Trung Á để tìm người Nguyệt Chi[2] theo hành trình của người Hung Nô trước đó. Tuy nhiên, sứ mệnh của ông đã thất bại, ông bị người Hung Nô cầm tù và bị ép hôn với một nữ nhân trong tộc. Trốn thoát sau 10 năm bị giam cầm, ông nhận ra rằng người Nguyệt Chi không hề quan tâm đến việc thành lập liên minh quân sự (với nhà Hán để chống người Hung Nô). Đóng góp duy nhất của Trương Khiên cho triều đình nhà Hán là biểu tấu về các thể chế và tộc người trong khu vực Trung Á.

Tương tự, hình ảnh của Đô đốc Trịnh Hòa như là một sứ thần của hòa bình và hữu nghị cũng có vấn đề. Trên thực tế, Đô đốc Trịnh Hòa đã sử dụng vũ lực trong bảy chuyến thám hiểm từ năm 1405 đến năm 1433 tại các vùng lãnh thổ mà nay là Indonesia, Malaysia, Sri Lanka, và Ấn Độ, nhằm phong chư hầu và kiểm soát hành lang chiến lược trên Ấn Độ Dương.
 

  Hoạn quan Trịnh Hòa
Trịnh Hòa đã can thiệp vào việc triều chính của Sri Lanka và Indonesia, sau đó đưa tù nhân về Nam Kinh, kinh đô nhà Minh. Thực tế ban đầu Hoàng đế Vĩnh Lạc phái Trịnh Hòa ra biển Tây là để nhằm truy lùng đứa cháu trai đã bị chính Vĩnh Lạc soán ngôi, đồng thời truyền bá nền văn minh Trung Hoa. Trong quá trình thám hiểm, Trịnh Hòa đã thu phục rất nhiều vị vua chúa về làm chư hầu dưới trướng của Vĩnh Lạc cùng với các vật phẩm triều cống. Các chuyến đi này sau đó đã bị dừng lại bởi chúng hóa ra là quá tốn kém và, dưới góc nhìn của các triều thần, đã trao quyền quá mức cho một hoạn quan như Trịnh Hòa.
 
 
 Hạm tàu của Trịnh Hòa

Đế chế Hán đã sử dụng chiến thuật tương tự tại Trung Á, đặc biệt là tại các vị trí chiến lược trên những tuyến đường thương mại. Do đó, chẳng có tuyến đường bộ hay hàng hải nào, gọi chung là Tuyến đường Tơ lụa, cho thấy sự giao lưu hòa bình hoặc thúc đẩy tình hữu nghị thông qua sự hiện diện của Trung Quốc như các bài phát biểu đã nêu.

Cũng có một vấn đề với thuật ngữ “Con đường Tơ lụa” hay “Tuyến đường Tơ lụa.” Nhà địa lý người Đức Ferdinand von Richthofen đặt ra thuật ngữ này vào năm 1877 để chỉ các tuyến đường bộ thương mại cổ xưa xuyên qua Trung Á. Kể từ đó, nhiều tuyến đường kết nối Trung Quốc với thế giới bên ngoài đều được gọi là “Con đường Tơ lụa” hay “Tuyến đường Tơ lụa,” cho dù tơ lụa không phải là sản phẩm đầu tiên, cũng không phải là sản phẩm được giao dịch nhiều nhất trên bất kỳ tuyến đường nào. Ngoài ra, được các học giả Trung Quốc ra sức sử dụng, thuật ngữ này đã đề cao vai trò của Trung Quốc trong các tương tác liên khu vực cận đại một cách vô căn cứ. Điều này là kết quả của việc phớt lờ các ảnh hưởng ngoại lai tới xã hội và kinh tế Trung Quốc trong suốt 2000 năm qua.

Có lẽ, như nhiều người Trung Quốc khác, quan điểm của Tập Cận Bình về Con đường Tơ lụa được định hình bởi hệ thống giáo dục của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa không chấp nhận việc phân tích phê phán và diễn giải xác đáng các nguồn sử liệu. Có thể Tập Cận Bình chịu ảnh hưởng bởi nguồn gốc gia đình xuất thân gần kinh đô Tây An của Trung Quốc cổ đại, hay còn được biết đến trong lịch sử là Trường An, địa danh được sử sách công nhận là điểm khởi đầu của con đường tơ lụa trên bộ. Hoặc Tập Cận Bình không nhận thức được những phản ứng tiêu cực mà việc sử dụng chủ nghĩa tượng trưng văn hóa Trung Quốc trong lĩnh vực chính sách đối ngoại đã gây ra ở ngoại quốc. Hoặc cũng có thể ông kiên quyết tiến hành sáng kiến này đến cùng, với sức mạnh kinh tế Trung Quốc đã đạt được trong nhiều thập kỷ qua.

Thế nhưng, một số quốc gia vẫn sẵn sàng chấp nhận những câu chuyện lịch sử bị bóp méo vì những lý do kinh tế.

Ví dụ, năm ngoái Chính phủ Sri Lanka đã tiếp nhận một bức tượng Trịnh Hòa mạ vàng như một món quà từ Hiệp hội Quản lý Du lịch Quốc tế của Trung Quốc. Hai bên tuyên bố rằng Trịnh Hòa và các cuộc thám hiểm của ông đại diện cho những mối quan hệ thương mại và hòa bình cổ xưa giữa Trung Quốc và Sri Lanka. Các chi tiết lịch sử quan trọng đã bị bỏ qua như việc Trịnh Hòa đã thay đổi chế độ vốn có trong khu vực; bắt cóc quốc vương Alaskawera; áp giải ông này về Nam Kinh như một tù nhân. Trịnh Hòa cũng chiếm đoạt Xá lợi răng Phật nổi tiếng tại Kandy, một biểu tượng xa xưa về chủ quyền của Sri Lanka.

Xung đột quân sự cũng đã xảy ra ở Indonesia, nhưng một số tờ báo của quốc gia này lại hoan nghênh đề xuất của Tập Cận Bình và ghi nhận rằng các đề xuất này có thể mang lại “những cơ hội to lớn cho sự phát triển của khu vực.” Một thực tế đã không được nhắc tới là vào năm 1407, Trịnh Hòa đã thay đổi chế độ trên đảo Sumatra bằng cách bắt cóc Trần Tổ Nghĩa, thủ lĩnh địa phương người Trung Quốc bị triều đình nhà Minh coi là cướp biển. Sau khi bị hành hình công khai ở Nam Kinh, Trần Tổ Nghĩa bị thay thế bởi một người đại diện cho lợi ích của triều đình nhà Minh trong khu vực. Cũng năm đó, Trịnh Hòa còn can thiệp vào công việc nội bộ của Vương quốc Majapahit trên đảo Java, dường như để làm suy yếu cường quốc khu vực này của Đông Nam Á.

Cũng giống như những xung đột diễn ra trong các khu vực khác với cùng một mục đích là mở ra một trật tự thế giới hài hòa dưới trướng Trung Hoa Thiên tử, những can thiệp quân sự này mới là mục tiêu của các cuộc thám hiểm do Trịnh Hòa dẫn đầu.


Với dòng tiền và đầu tư dồi dào, sáng kiến Con đường Tơ lụa của chính phủ Trung Quốc có thể thúc đẩy nền kinh tế của nhiều quốc gia châu Á và châu Âu, miễn là các nước này tự nguyện tuyên bố có mối liên kết với đế chế Trung Quốc cổ đại. Còn đối với Trung Quốc, sự thành công của sáng kiến này sẽ mở ra con đường mới cho việc đầu tư nguồn dự trữ tiền tệ khổng lồ của mình, đánh dấu một bước tiến lớn trong công cuộc tái lập trật tự thế giới Trung Quốc cổ đại được biết đến dưới tên gọi thiên hạ, đó là, mọi nơi được biết đến trên thế giới này đều thuộc về một thiên mệnh hoàng đế của Trung Hoa. Trật tự thế giới mới này sẽ không chỉ đơn giản là luận điệu suông, mà còn mang những ý nghĩa quan trọng về địa chính trị.

Đôi dòng về tác giả: Tansen Sen (Thẩm Đan Sâm) là phó giáo sư tại trường Đại học Baruch, Đại học Tổng hợp Thành phố New York. Chuyên ngành của ông là lịch sử và các tôn giáo châu Á, ông đặc biệt quan tâm về lĩnh vực quan hệ Ấn Độ-Trung Quốc, thương mại Ấn Độ Dương, Phật giáo, và khảo cổ học về Con đường Tơ lụa. Ông là tác giả cuốn “Buddhism, Diplomacy, and Trade: The Realignment of Sino-Indian Relations, 600-1400” (University of Hawai’i Press, 2003) và đồng tác giả (với Victor H. Mair) của cuốn “Traditional China in Asian and World History” (Association for Asian Studies, 2012).

Bản gốc tiếng Anh: YaleGlobal

-------------

Chú thích:

[1] Semi-state – tức một dạng thực thể gần giống nhà nước – NBT.

[2] Người Trung Á cổ đại theo cách gọi của người Trung Quốc – NBT.

Nguồn tham khảo:

Nicola Di Cosmo, Ancient China and Its Enemies: The Rise of Nomadic Power in East Asian History. Cambridge: Cambridge University Press, 2002.

Edward L. Dreyer, Zheng He: China and the Oceans in the Early Ming, 1405–1433. New York: Longman, 2007.

Étienne de la Vaissière, Sogdian Traders: A History. Leiden: Brill, 2005.

Louise Levathes, When China Ruled the Seas: The Treasure Fleet of the Dragon Throne, 1405-1433. New York: Oxford University Press, 1994.

Tansen Sen, “Changing Regimes: Two Episodes of Chinese Military Interventions in Medieval South Asia.” In Upinder Singh và Parul P. Dhar (Ed.), Asian Encounters: Exploring Connected Histories. New Delhi: Oxford University Press, sắp xuất bản.

Geoff Wade, “Ming China’s Violence against Neighbouring Polities and Its Representations in Chinese Historiography.” In Upinder Singh và Parul P. Dhar (Ed.), Asian Encounters: Exploring Connected Histories. New Delhi: Oxford University Press, sắp xuất bản.

- Link nguồn


23 nhận xét:

  1. Cảm ơn các bạn chủ trang đã đưa về bài này. Chính sách bá quyền của Trung Hoa từ xưa đến nay đều thế.
    Chúng ta cần cảnh giác để vừa không để mất chủ quyền quốc gia, vừa sử dụng nguồn đầu tư của TQ sao cho có lợi cho sự phát triển đất nước. Đây là bài toán khó. Nhưng khó cũng phải làm.

    Trả lờiXóa
  2. "Đôi dòng về tác giả: Tansen Sen (Thẩm Đan Sâm) là phó giáo sư tại trường Đại học Baruch, Đại học Tổng hợp Thành phố New York. Chuyên ngành của ông là lịch sử và các tôn giáo châu Á, ông đặc biệt quan tâm về lĩnh vực quan hệ Ấn Độ-Trung Quốc, thương mại Ấn Độ Dương, Phật giáo, và khảo cổ học về Con đường Tơ lụa. Ông là tác giả cuốn “Buddhism, Diplomacy, and Trade: The Realignment of Sino-Indian Relations, 600-1400” (University of Hawai’i Press, 2003) và đồng tác giả (với Victor H. Mair) của cuốn “Traditional China in Asian and World History” (Association for Asian Studies, 2012)."
    Bài viết của một chuyên gia nước ngoài, một người chuyên về khảo cổ học con đường tơ lụa. Do vậy, tính chính xác cao.
    Mong bài này được phổ biến rộng rãi.

    Trả lờiXóa
  3. Cần có nhiều bài như thế này, vừa mở mang và nâng thêm kiến thức cho mọi người, vừa nói thẳng vào mặt lũ khốn liên tiếp vu vạ cho CSVN đi đêm với Tàu, cắt nhượng đất đai tổ quốc biển đảo cho Tàu. Việt gian ở xa và Việt gian ở gần, họ chỉ giỏi cái tung tin đồn nhảm, thật sự, hiểu thằng Tàu, hiểu tận chân tơ kẽ tóc thằng Tàu, không ai sánh bằng CSVN. Cụ Hồ, người Việt Nam sống nhiều nhất, gần nhất, "thân" nhất với thằng Tàu, trong một đoạn phim tư liệu, khi trả lời câu hỏi một nhà báo Pháp về sự phụ thuộc tất nhiên của Việt Nam vào Trung Quốc do hoàn cảnh đặc thù, Cụ Hồ đanh gọn một phó từ:"JAMAIS !". Jamais nghĩa là không bao giờ, nhưng qua nhiều tài liệu tôi học được, jamais là "không, không bao giờ". Nói rộng và thực hơn, đã là người Việt Nam, ai có lòng yêu nước thương nòi thì luôn có sẵn hột máu căm Tàu trong huyết quản. Không có loại hột đặc biệt đó thì không phải con Lạc, cháu Hồng. Cái khác trong chúng ta là cách thể hiện và vận dụng cái căm đó để làm gì và trong lúc nào.
    Cái chính sách "chết người" của lão Tập, thay vì phát huy nền văn hóa văn minh phong phú, đa dạng lâu đời vĩ đại của Trung Hoa xưa để nhân loại tiếp cận, ngắm nghía, học tập, thán phục lại đi làm cái chuyện bày mưu, sắp kế để xâm lăng cõi bờ của các nước khác bằng những cái chuyện ấc ơ của thằng Trương Khiên những năm 138 TCN, của thằng quan bị thiến hết hai hòn Trịnh Hòa vào những năm1405. Trong chiến tranh hiện đại, dân số nhiều, đất đai rộng không phải là yếu tố quyết định chiến thắng. Yéu tố quyết định chiến thắng chủ yếu ở cái vốc đậu hủ trong đầu mỗi người. Riêng về cái vốc này, tinh ý một chút, đầu lão Tập thuộc dạng đầu cá trê, dẹt, mỏng, lượng đậu hủ ít lắm. Và lịch sử chiến thắng luôn đứng về phía Việt Nam.
    Cổ sử có vương triều Trần. CSVN xuất hiện trong giai đoạn này, về duy tâm lẫn duy vật, là quốc phúc. Không có một lực lượng chính trị nào trong nước, trong khu vực hiểu Tàu, chống Tàu, đánh Tàu bằng CSVN. Tin hay không thì tùy ở mỗi người.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "về duy tâm lẫn duy vật". Là CN nào vậy bác.

      Xóa
    2. Tình Bay Xa có cái tính không nên giữ: chọc ngoáy. Tính này nó chứng tỏ mình ti tiện,
      không cầu thị. Bạn hỏi, lẽ ra tôi không buồn trả lời. Tôi nói" về duy tâm lẫn duy vật" không hề có nội hàm về chủ nghĩa. Bạn thích nghe"về duy vật" không? Này nhé: Pháp đến, CSVN nó đánh Pháp. Mỹ đến, CSVN nó đánh Mỹ. Tàu léng phéng đến sông núi bờ cõi nó dùng đến "máy xay thịt người". Chưa thấy ai trong hàng ngũ nó "lái...nước" cho ngoại bang như thằng VNCH. Duy vật là thế. Còn duy tâm? Trong bất cứ giai đoạn lịch sử nào khi tổ quốc gặp khó khăn tột cùng thì lạ lùng, xuất hiện ngay mộ lực lượng cứu nước đủ tài năng, đủ bản lĩnh, như Vương Triều Trần, như thời đại Hồ Chí Minh vinh quang này. Duy tâm là thế. Còn câu nào thật khó, để cầu thị, xin mời Bạn.

      Xóa
    3. "Tôi nói" về duy tâm lẫn duy vật" không hề có nội hàm về chủ nghĩa." Xin bác hiểu cho, duy vật và duy tâm ko bao giờ tách rời Chủ Nghĩa bác ạ. Bác càng giải thích lại càng ko ổn. Lại càng ko ổn khi bác vừa nhập nhèm cả duy vật lẫn duy tâm.

      Xóa
  4. Izecghin старуха16:38 Ngày 21 tháng 10 năm 2014

    Bài nài hay Lan ah! (y)

    Trả lờiXóa
  5. Trần Văn Thắng- Hà Nội17:36 Ngày 21 tháng 10 năm 2014

    Thực ra thì quan hệ quốc tế là "cá lớn nuốt cá bé". Thằng nào có tý sức mạnh đều muốn lân bang phục tùng. Có sức mạnh hơn thì muốn tầm ảnh hưởng lớn hơn. Pháp, Anh, Đức, Mỹ cũng thế. Liên Xô hay Nga cũng vậy. Trung Quốc hay Việt Nam cũng thế thôi.

    Tôi nhớ đã đọc ở đâu câu chuyện: Ngay từ thời kháng chiến chống Pháp, ngay trong điều kiện ở phía Nam khi đó, các cụ lão thành cách mạng nhà ta cũng vẫn làm khuynh đảo Đông Nam Á. Một cụ Đảng viên thuộc Chi bộ Sài Gòn- Chợ Lớn được biệt phái sang Indo, thay tên đổi họ Indo rồi lên được chức Tổng Bí thư Đảng CS Indo. Đảng CS Indo có thời kỳ nắm thực quyền ở Indo. Do vậy, Tổng Bí thư cũng có thực quyền như Tổng thống.

    Chuyện này đã công khai trên báo chí chính thống.

    Trả lờiXóa
  6. Thượng tướng Đỗ Bá Tỵ, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, nói vào sáng ngày 21/10, (sau chuyến thăm TQ của ĐT Phùng Quang Thanh)
    “Âm mưu thực hiện hóa đường lưỡi bò, độc chiếm biển Đông của Trung Quốc là không thay đổi. Chỉ có điều chuyển sang giai đoạn đấu tranh khác, thậm chí quyết liệt hơn, phức tạp hơn”,
    VN hiểu TQ rõ như vậy đó!

    (http://dantri.com.vn/chinh-tri/thuong-tuong-do-ba-ty-trung-quoc-khong-thay-doi-am-muu-doc-chiem-bien-dong-958102.htm)

    Trả lờiXóa
  7. Ông Trần Văn Thắng- Hà Nội nói rất đúng.
    Nhưng quốc gia nào chăng nữa cũng không thích ở thế bị phục tùng- trừ bọn Ngô Đình Diệm hay Nguyễn Văn Thiệu do bàn tay ngoại bang dựng lên thì không nói.

    Đối với Trung Quốc, đọc bài

    Ai là tổ tiên của cư dân Lưỡng Quảng?
    http://googletienlang2014.blogspot.com/2014/10/ai-la-to-tien-cua-cu-dan-luong-quang.html

    mới thấy hết tham vọng bành trướng của tộc Hán mạnh mẽ thế nào.
    Bách Việt bị Hán tộc thôn tính gần hết, may mà chỉ còn VN độc lập được.
    Và dã tâm bành trướng của người Hán hiện nay là bá chủ trên biển.

    Đường Lưỡi bò không phải của Đảng CS TQ mà là của người Hán, cụ thể là của Tưởng Giới Thạch. Ngày này, Tập Cận Bình đang muốn "hiện thực hóa" Đường Lưỡi bò. Đường Lưỡi bò cũng là một phần trong cái tham vọng Đường Tơ lụa trên biển trên cái bản đồ mà chủ nhà đã đăng trên cùng kia.
    VN phải chống đõ cái tham vọng bá quyền trên biển qua việc chúng hiện thực hóa Đường Lưỡi bò thế nào đây?
    Tôi tin tưởng vào ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông ấy không muốn VN trực tiếp đương đầu đối kháng với TQ. Mới đây trong chuyến thăm châu Âu, trả lời báo chí phương Tây, ông Dũng đã nói rõ: Đường Lưỡi bò xâm phạm đến quyền tự do hàng hải quốc tế. Do vậy, quốc tế cần phối hợp với Việt Nam và các nước trong khu vực đấu tranh bằng mọi cách chống lại tham vọng lưỡi bò của TQ.

    Trả lờiXóa
  8. Dư luận viên ăn tiền thuế của DÂN và làm nợ Công Quốc gia Tăng lên19:28 Ngày 21 tháng 10 năm 2014

    Dẹp ngay cái Blog này cho đỡ Gánh nợ công
    http://tuoitre.vn/tin/kinh-te/20141021/no-cong-dang-niu-ao-moi-nguoi-dan/660868.html

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và mời mấy anh zận xĩ chiếm lĩnh mặt trận thông tin

      Xóa
    2. hahahahahahahahahahahahaahhahahahahahahahahahhahaha hehehehehe, hờ hờ.

      Xóa
    3. Tuyên truyền viên dân chủ sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp lấy từ tiền thuế của dân Mỹ mà cũng to mồm nói đến nợ công quốc gia cơ đấy.

      Xóa
  9. Chính quyền sợ quá, buộc phải thả tự do cho Rân Trũ Điếu Cày rùi, cháu Hương Lan có ý kiến gì không? Mấy con Bò đỏ cùng Côn đồ đỏ có tru tréo gì không? Hí hí hị hị hì hì....!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thích nhể, dân chủ "mọc tay" tiếp bước LS "triệu dân" Thành, LS "tuyệt thực béo ú" CHH Vũ, "nhà văng" TKT Thủy xuất ngoại rùi. Anh em dân chủ cố lên, hoạt động bán nước hăng hái sẽ được xuất ngoại, khỏi cần học tiếng Anh TOIEC, khỏi cần giỏi chuyên môn như dân thường.

      Xóa

    2. Cách đây khoảng 2 tiếng, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) ra sân bay Nội Bài để xuất cảnh. Nguồn tin cho hay, Điếu Cày đã mất nõ và theo gót Cù Huy Hà Vũ cuốn xéo khỏi mẫu quốc.

      Năm 2008, trải qua hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm, Điếu cày bị tuyên án 2 năm 6 tháng tù về tội danh “Trốn thuế”. Đầu năm 2011, Điếu cày tiếp tục bị truy tố về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam” và phải chịu án phạt 12 năm tù giam.

      Tay này cũng nổi tiếng với những chiêu trò trong tù như: Tuyệt thực đểu và Mất tay. Cả hai sự kiện này đều làm cho đám zân chủ cuội ở Việt Nam và hải ngoại mất mặt.

      Nếu tin trên được xác thực, thì Bùi Kim Thành, Trần Khải Thanh Thủy và Cù Huy Hà Vũ có thêm bạn.

      Xóa
  10. TS ALAN PHAN có bài rất hay đăng ở bên BÙI VĂN BỒNG, mời bà con xem qua.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ông Bòi Bòng này nhiệt thành quảng cáo cái blog thúi của mềnh nhể.
      Mà lại quảng cáo cả cái ông Ala đanh đờ lông phan- tây ko ra tây- ta ko ra ta- một cái anh bị cảnh sát Mẽo cho cái án treo vì gian lận trong làm ăn.
      Vì Cty phá sản ko có xèng trả phạt nên án còn treo đó.
      Thế mà về VN tinh tướng nổ tanh bành.

      Xóa
    2. "...Việc phải lén lút đẩy Điếu Cày đi Mỹ mà không dám tuyên bố, không dám cho gặp mặt vợ con dù chỉ một phút... tất cả hành động đó là minh chứng hùng hồn cho sự phá sản toàn tập của truyền thông cộng sản..."

      Xóa
    3. Té ra các rận chủ thải cục shjt ra ngoài cũng báo cáo cho nhau hử?

      Xóa
  11. Lịch sử luôn là lịch sử. Hiện thực khách quan không cần phải theo lịch sử. Chiêm Thành, Chăm Pa trong lịch sử là của ai? bây giờ là của ai? Crimea năm trước thuộc về ai, bây giờ trong tay ai? Trung Quốc có ơn rất lớn với Đảng và nhân dân ta, không có sự hy sinh và cưu mang của bạn thì liệu chúng ta có thống nhất đất nước, giành được độc lập, thắng Pháp, thắng Mỹ vẻ vang không? Hồ chủ tịch cũng từng được nước bạn cưu mang bảo vệ trong kháng chiến đấy. Chúng ta nên ghi nhớ công ơn to lớn ấy của nước bạn mà tìm cách giúp bạn đạt được tâm nguyện như bạn từng giúp ta. Nước bạn hy sinh cho ta không toan tính, sao nay ta lại quá toan tính chi li với bạn như thế? Đừng để Đảng và nhân dân ta phải mang tiếng ăn cháo đá bát.

    Trả lờiXóa