Thứ Bảy, ngày 04 tháng 1 năm 2014

"Hải chiến Hoàng Sa": Thêm một ý kiến khẳng định cấp chỉ huy bất tài và hèn nhát




Lời dẫn: Đây cũng là một bài viết đã từng đăng trên blog cũ từ hồi tháng 1/2013. Nay xin được chuyển về blog mới.

--------

Sau khi đăng bài “Hải chiến Hoàng Sa” – Sự bất tài và hèn nhát của cấp chỉ huy VNCH của tác giả Vi Đức Thanh, bản thân chúng tôi cũng đã tìm hiểu thêm về trận hải chiến này. Chúng tôi thấy có nhận định của Trung tá VNCH Vũ Hữu San- nguyên Hạm trưởng tàu HQ.04 về bài viết của Trung tá Lê Văn Thự- nguyên Hạm trưởng tàu HQ.16: 
"Trong những tài-liệu viết về Hải-Chiến Hoàng-Sa, có người viết trên Internet cho rằng tai hại nhất là bài của ông Lê Văn Thự, cũng đã có nhiều phát biểu phản hồi. Tuy vậy, chúng ta thông-cảm là Ông Thự, theo một số người nói tính tình thật-thà. Ông chỉ nhớ vậy, biết vậy, thấy vậy mà viết ra như vậy theo khả-năng Ông có vậy thôi.

 

Trung tá Vũ Hữu San

Có mấy ai đặt câu hỏi bởi đâu, tại sao Ông Thự phải viết? Ông đã cho biết chỉ vì bài viết của Đại-Tá Ngạc "dàn dựng ra"đó sao? Có lửa mới có khói. Muốn chữa nạn cháy, trước hết phải tìm ngọn lửa ở đâu, trừ trường-hợp người ta dửng-dưng...

Đại-Tá Ngạc viết: Trong thời-gian tại căn-cứ, Tư-lệnh-phó HQ ít nhất đã hai lần tập-hợp nhân-viên tất cả các chiến-hạm có mặt tại chỗ để chỉ-thị không được có hành-động kiêu-ngạo về chiến-tích của Hải-quân VNCH. Ðể làm gương cho tất cả nhân-viên thuộc quyền, tôi đã giữ một thái-độ rất khiêm-nhượng và im-lặng.

Trong hai lần tập-họp đó (phải 500 người tham-dự ?) còn ai nhớ lúc nào, ở chỗ nào, ai nói gì nghe gì? Xin vui lòng kể ra vì các Hạm-Trưởng đều không biết...

 Nếu thực-sự được kiêu-ngạo phút giây trong đời, 500 người chúng tôi cũng... sung sướng sau khi đã đổ máu xương!

 Có đứa nào trong chúng tôi ngẩng mặt lên được như các Vị Chỉ-Huy của chúng tôi lúc đó không?

 Càng suy-nghĩ, ai cũng thấy lời Trung-Tá Thự nói quá đúng: "Chỉ những người ở trên HQ-4, HQ-5, HQ-10 và HQ-16 mới thấy là hoàn toàn do óc tưởng tượng (của Đại-Tá Ngạc) dàn dựng ra".
Đọc bài của ông Vũ Hữu San, chúng tôi cũng cho rằng có thể có một vài chi tiết trong bài của ông Lê Văn Thự chưa chính xác khi nói về tàu HQ.04 nhưng về toàn cục trận chiến, về nguyên nhân thất bại, về sự bất tài và hèn nhát của cấp chỉ huy ... có lẽ là chính xác?

 Chúng tôi đồng tình với những phản bác của ông Vũ Hữu San về cái gọi là Ủy ban Hoàng Sa được thành lập bởi các ông Hà Quang Tự, Phạm Văn Thanh, Trần Trọng Ngà, Nguyễn Mạnh Trí, Vũ Văn Thiện- đồng tác giả cuốn sách  HẢI CHIẾN HOÀNG SA 19-1-1974

 Chúng tôi cho rằng tìm ra sự thật, dù đau lòng nhưng chắc chắn sẽ hữu ích cho cuộc chiến bảo vệ biển đảo trong giai đoạn hiện nay cũng như sau này. Do vậy, chúng tôi kính mong bác Vũ Hữu San HQ.04, Lê Văn Thự HQ.16, Phạm Trọng Quỳnh HQ.05 cùng những người khác trực tiếp tham gia trận đánh nên ngồi lại với nhau nhằm tìm ra sự thật.

 Hôm nay, để tiếp tục tìm hiểu về trận Hải chiến Hoàng Sa, chúng tôi xin chép về đây bài viết Đại-Tá Ngạc Ở Đâu  trên trang web do ông Vũ Hữu San cùng bè bạn thực hiện.
LÊ HƯƠNG LAN 

*************
Đại-Tá Ngạc không trên Đài Chỉ-Huy thì ở đâu khi hải-chiến?
Mỗi khi nhìn lại hàng huy-chương cũ mà chúng tôi từng mang trên ngực áo thời trai-trẻ, chúng tôi nghĩ ngay đến nhành dương-liễu nào, ngôi sao nào ghi dấu ở đâu... và hồi-tưởng ngay đến vị-trí hoạt-động của cấp chỉ-huy của chúng tôi lúc đó...
Có lẽ người ngoài cuộc thì không để ý, nhưng với người lính chiến thì hình-ảnh cấp chỉ-huy của mình ảnh-hưởng bao trùm suốt cả đời người họ... Xương máu nước mắt anh-hùng chiến-sĩ bạn bè và thân quyến của họ làm sao mà quên đươc.
Bất cứ trong một cuộc hành-quân nào, cá-nhân chúng tôi (trong nhiều trách-vụ khác nhau) đều tự hỏi "ta phải đứng chỗ nào cho đúng, cho phải?" và đương-nhiên cũng để ý rất kỹ xem Vị Chỉ-Huy của mình ở đâu?
Thắng hay Thua trong chiến-trận ảnh-hưởng từ người Chỉ-Huy rất nhiều.
Muốn biết Vị Chỉ-Huy-Trưởng Hoàng-Sa ở đâu, làm gì thì hỏi Hạm-Trưởng chiến-hạm Ông này đặt Bộ Chỉ-Huy.
Muốn biết Vị Chỉ-Huy-Trưởng Hoàng-Sa liên-lạc ra sao thì hỏi Sĩ-Quan Truyền-Tin, Sĩ-Quan Liên-lạc CIC và Sĩ-Quan Tình-Báo của chính Ông ta.
Bài viết này nhắn gửi những Tác-giả thời lạm-phát "không tai nghe mắt thấy", không đi Hộ-Tống-Hạm, Tuần-Dương-Hạm, Khu-Trục-Hạm, trong đó có cả những anh trốn đi tàu lên ngồi bờ, viết không chứng cứ, nhưng tham-vọng quá lớn khi âm-mưu sửa Sử VNCH đã thực-hiện được trong các năm 1974-75 về Hải-Chiến Hoàng-Sa.
Hải-Quân là một ngành chuyên-nghiệp, không phải là nơi phất-phơ của những tay chơi lơ mơ tài-tử!
&&&&&&

Một câu "để đời" nữa tìm thấy trên Internet: Đại tá Hà Văn Ngạc trước khi qua đời năm 1999  tại Hoa Kỳ có viết một tài liệu nhan đề “Trận Hải chiến lịch sử Hoàng Sa” nói về trận đánh. Đây là tài liệu có thẩm quyền nhất của người trong cuộc.

Mấy cái nhất này khủng-khiếp quá! Hải-Quân Việt-Nam có tài-liệu "nhất" như thế này đây, xin mời độc-giả xem qua ra sao.


Phần này trích nguyên văn vài đoạn trong bài "Trận Hải Chiến Hoàng Sa" của Hồ Hải (đăng trong Đặc-San Lướt Sóng số 52 năm 2004, trang 7-22. Vì tầm quan-trọng của các sự kiện, & số báo sau đó, qua nhiều độc-giả đề-nghi, bài được cho đăng lại vào Đặc-San Lướt Sóng số 59 năm 2007, từ trang 106-121):
******

Tôi (lời Trung-Uý Hồ Hải) được Đại tá Hà Văn Ngạc chỉ định làm SQ Truyền tin cho Bộ Chỉ Huy Hành Quân
Đại tá Hà Văn Ngạc

Gần một thập niên qua đã có nhiều qúy vị Sĩ Quan, Hạ Sĩ Quan, Đoàn Viên, những người có tham dự trận Hải Chiến Hoàng Sa, tường thuật lại trận chiến, nhìn chúng tôi tự nghĩ như vậy cũng đã tương đối đầy đủ. Tuy vậy, với tư cách là người có tham dự trận chiến, tôi thấy có trách nhiệm ghi lại những điều mắt thấy tai nghe, giới hạn trong phạm vi trách nhiệm của mình để được đóng góp thêm. Và như vậy, bài này sẽ không phải là toàn bộ trận chiến mà chỉ là bổ túc thêm một số dữ kiện, hy vọng là mới, để chúng ta có được sự ghi nhận từ nhiều phía khác nhau.

Trận Hoàng Sa tôi là SQ Trưởng ngành Vô Tuyến Điện Tử kiêm Mật Mã của HQ5, được Đại tá Hà Văn Ngạc chỉ định làm SQ Tr/tin cho BCH/Hành Quân mà ông là Chỉ Huy Trưởng. Tôi túc trực bên cạnh Đ/tá Ngạc những khi ông chuyển và nhận lệnh và có trách nhiệm ghi lại vào sổ nhật ký truyền tin tất cả những lệnh này (1).

Suốt đêm 17, ngày và đêm 18/1 tôi luôn luôn điều chỉnh sẵn tất cả các máy truyền tin có công suất mạnh để Đại Tá Ngạc liên lạc. Tôi còn nhớ suốt ngày và đêm 18/1, Đại tá Ngạc liên lạc với BTL/HQ/V1DH và BTL/HQ rất nhiều lần bằng âm thoại cũng như điện báo. Nội dung ngoài việc báo cáo tình hình địch trong vùng, xin chỉ thị, và quan trọng hơn cả là ông muốn biết quan niệm cũng như hành động cụ thể ra sao đối với địch, đối với tình hình thực tế tại chiến trường. Kể từ tối 18/1 (tôi không nhớ rõ giờ) BTL/HQ yêu cầu dùng một máy truyền tin để trực 24/24 với BTTM, sẽ có chỉ thị có thể là trực tiếp cho Đ/tá Ngạc. Có một lần liên lạc với Phòng Hành Quân/BTL/HQ, khoảng giữa đêm 18 rạng 19, Đại tá Ngạc đã yêu cầu cho gặp một vị Sĩ Quan nào đó tôi không nhớ tên, để nói chuyện với ông bằng tiếng Pháp; có lẽ ông muốn có thêm sự an toàn cho nội dung ông đang trao đổi.

Lệnh chỉ thị cho Đ/tá Ngạc "khai hỏa"

Lệnh chỉ thị cho Đ/tá Ngạc "khai hỏa" bắt đầu một cuộc hải chiến có tầm mức quan trọng trong lịch sử hải chiến của HQVN, nay tuy đã 30 năm nhưng tôi vẫn chắc chắn là nhớ đúng nội dung 100%. Có điều lệnh này từ BTL/HQ/V1DH, BTL/HQ hay BTTM thì tôi không thể nhớ chắc. Nhật ký truyền tin đương nhiên ghi rất rõ giới chức chuyển, nhận lệnh và nội dung nhưng thường thì hầu hết ghi bằng danh hiệu theo đặc lệnh truyền tin; do danh hiệu sử dụng ta có thể biết được giới chức đó là ai. Lúc Đ/Tá Ngạc nhận lệnh khai hỏa, tôi đứng bên cạnh cứ đinh ninh là ông đã biết ai đang ra lệnh cho ông nên tôi cũng không thắc mắc. Trong tài liệu Đ/Tá Ngạc, ông nói cho đến nay (lúc ông viết tài liệu cách đây hơn 5 năm) ông vẫn chưa biết là TL/HQVN hay TL/HQ/V1DH đã ra lệnh khai hỏa này. Tuy vậy ông vẫn tin là của Tư Lệnh Hải Quân mà ông đã quen thuộc giọng nói. Trong tài liệu Hải Chiến Hoàng Sa, bài của cựu Thiếu Tá Trần Đỗ Cẩm, trang 63 có nói trong một cuộc phỏng vấn Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, TL/HQ/V1DH, Ông Thoại có tiết lộ là chính ông đã ra lệnh khai hỏa đúng theo chỉ thị của Tổng Thống Thiệu. Như vậy chúng ta đã có câu trả lời. Gần đây, Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại cũng xác-nhận lại chi-tiết trong cuốn sách "Can Trường Trong Chiến Bại". 

Bài của Đai Tá Ngạc có hai điều quan trọng tôi thấy không ổn.

Liên quan đến việc các chiến hạm rút ra khỏi vòng chiến, trong bài của Đai Tá Ngạc có hai điều quan trọng tôi thấy không ổn.

Thứ nhất: Khi đánh nhau, khẩu 76 ly của HQ4 bị trở ngại tác xạ bao nhiêu lần, thời gian tổng cộng bao nhiêu lâu tôi thực sự không biết rõ vì có thể HQ4 liên lạc với Đ/Tá Ngạc bằng máy PRC-25 trên đài chỉ huy. Nhưng nếu nói trong khi lâm chiến mà HQ4 cứ vài phút xin bắn thử, mà lại gọi xin bắn thử đến ba lần thì nghe không ổn. Đang đánh nhau, súng bi trở ngại thì sửa, có thể báo cáo ngay cho cấp chỉ huy biết, sữa xong thì nhắm vào tàu địch mà bắn tiếp may ra được viên nào đở viên đó chứ sao lại cứ xin bắn thử? Bắn thử nghĩa là bắn không nhắm mục tiêu, mà lại xin bắn thử đến ba lần.

Thực sự tôi không nghe lệnh quan trọng này.

Thứ hai: Đaị Tá Ngạc thấy HQ4 bị trở ngại tác xạ và bị thiệt hại nhiều nên ông đã ra lệnh cho HQ4 rút ra khỏi vòng chiến ngay? Thời gian hai bên bắn nhau dữ dội nhất là từ phút khởi đầu cho đến nửa giờ sau. HQ4 có bị thiệt hại nặng thì bị trong khoảng thời gian này, đây cũng là thời gian mà máy PRC-25 của HQ5 trên đài chỉ huy bị trúng đạn bể. Nếu Đ/Tá Ngạc ra lệnh cho HQ4 rút lui ra khỏi vòng chiến thì phải dùng máy VRC-46 để chỉ thị, và như vậy tôi phải nghe được vì 15-20 phút sau cùng tôi chỉ còn có máy này để liên lạc và luôn luôn trực 24/24. Nếu thực sự Đ/Tá Ngạc chỉ thị cho HQ4 rút lui, thì HQ4 cũng chẳng có tội tình gì vì chỉ thi hành lệnh của Đ/Tá Ngạc, tôi không có nhu cầu gì phải giải thích giùm nhưng thực sự tôi không nghe lệnh quan trọng này. (2)Lời bình của Vũ Hữu San:

Làm sao đây?

Năm 1974 tại HC Hoàng-Sa, HQ-4 đã xin phép 3 lần thử bắn hải-pháo (!), HQ-4 tác-chiến bằng súng liên-thanh (!) HQ-4 được lệnh rút ra ngoài vòng chiến (!). Nhớ lại tích xưa tại Phú-lương Hà: Một bài Văn (tế cá của cụ Hàn-Thuyên) đốt đi ném xuống nước, đã đuổi được Ngạc ngư!






HQ16 bị trúng một trái đạn 127 ly

Ngay sau khi trận chiến chấm dứt, bất cứ một Sĩ Quan dù thuộc ngành chuyên môn nào, cũng muốn biết lúc đánh nhau, vị trí của ta ở đâu, địch đã bố trí như thế nào và có bao nhiêu thiệt hại ? Tôi và một vài Sĩ Quan không có nhiệm sở trên đài chỉ huy hoặc không ở những vị trí thuận tiện quan sát chiến trường cũng rất muốn biết. Đến nay tôi chỉ còn nhớ được một số yếu tố quan trọng. Lúc đánh nhau, HQ4 và HQ5 ở về phía Nam đảo Quang Hoà. HQ16 và HQ10 ở về phìa Bắc. HQ 4 và HQ5 trách nhiệm hai tàu Kronstad 271 và 274 của địch vì hai tàu này đang có mặt án ngữ cạnh đảo phía Nam. HQ16 và HQ10 trách nhiệm tàu 396 và 389 phía Bắc. Khi tàu về đến Đà Nẳng biết tin HQ16 bị trúng một trái đạn 127 ly, chúng tôi cũng đã ngờ rằng trái đạn này của HQ5 bắn nhầm, lý do rất dễ hiểu là vì chỉ có HQ5 và HQ16 có súng 127 ly. Liên hệ đến vị trí chiến hạm lúc đánh nhau, tôi thấy nếu HQ5 có bắn nhầm HQ16 cũng là điều dễ hiểu. Viên đạn này có sác xuất rất cao xảy ra khi khẩu 127 ly của HQ5 bị hỏng hệ thống điện, phải quay bằng tay. Tàu địch thì nhỏ và di chuyển nhanh, sóng biển lúc đó chỉ là cấp 1, cấp 2 thôi nhưng cũng đủ ảnh hưởng đến độ cao thấp của tầm đạn vì vậy mà viên đạn có thể đã trượt khỏi tàu TC mà trúng vào HQ16.

Ray rứt về trách nhiệm của mình

Tại SaiGon, HQ5 đậu ở cầu A, HQ16 đậu ở cầu B cách nhau không quá 200 mét. Chúng tôi được biết HQ16 được tổ chức tiếp đón trọng thể lúc mới về đến thủ-đô. Chúng tôi thấy hãnh diện lây vì mình cũng là thành viên tham dự trận đánh. Riêng HQ5 về trễ hơn 1 tháng nhưng cũng đã được BTL chiếu cố, tuy hơi muộn màng. Nhiều người được đề nghị thăng cấp và huy chương do công trận Hoàng Sa, nhưng không hiểu tại sao đã không được cứu xét nhanh chóng (ngoại trừ Đại Úy Nguyền) mà mãi đến cuối năm mới có lệnh được thăng cấp như là thăng cấp thường niên. Nhiều phái đoàn dân sự xuống thăm viếng, ủy lạo, kết thân. Nhiều tiền ủy lạo nhất hình như là hãng Vishipcoline, nhiều nhóm kết thân nhất là trường Văn Khoa và Đại Học Sư Phạm. Bên cạnh một chút hãnh diện, một chút niềm vui, an ủi nho nhỏ đó, chúng tôi nhiều lúc cũng không khỏi suy tư, ray rứt về trách nhiệm của mình là đã không giữ được nổi quần đảo Hoàng Sa, vùng đất tuy xa xôi nhưng từ thời cha ông đã có được chủ quyền, nằm trong vùng lãnh hải của đất nước Việt Nam thân yêu.

Hồ Hải, báoLướt Sóng, Kỷ niệm húy nhật Đức Trần Hưng Đạo, năm 2004

Tôi rất thông cảm thái độ vừa ngạc nhiên vừa bực tức của Đ/tá Ngạc khi ông nhận lệnh phải bắn ngay mà không cần bố trí đội hình hay thời điểm thuận lợi.

 Trận Hoàng Sa ngoài chính phủ ra không ai nói đây là một trận đại thắng cả. Lý do gì chính phủ lúc bấy giờ tuyên bố như vậy thì là một vấn đề khác không nằm trong phạm vi bài này. Chính phủ đã loan báo thắng trên báo chí, truyền thanh, truyền hình ầm ĩ thì BTL/HQ có dám nói thua không? Môt người dân thường cũng hiểu được, sau trận chiến, Hoàng Sa đã mất vào tay TC thì thắng ở cái chỗ nào? BTL/HQ dám báo cáo láo với BTTM là ta thắng hay sao? Tuy nhiên, chúng ta không thể “lấy sự thành bại mà luận anh hùng”. Không thể thấy người ta thua trận mà vội kết luận những người tham chiến là hèn nhát, bất tài. Kết luận như vậy tôi cho đó là những kẽ bất trí, xu thời. Chuyện mất Hoàng Sa, ở một góc nhìn khách quan cũng như chính trị, không khác năm 75 mất Ban Mê Thuột, rồi mất miền Nam. Chúng ta không đổ lỗi cho ai vì tất cả chúng ta đều có trách nhiệm nhưng chắc cũng không có ai nói mất miền Nam là do những người lính chiến QLVNCH đă bất tài hoặc hèn nhát ngoài chiến trường. Theo sự đánh gía của tôi, chưa nói chuyện chúng ta có giữ được Hoàng Sa sau trận đánh hay không, TC sẽ trả đủa lại như thế nào, chỉ nói đến việc hạ 3 tàu TC không thôi; nếu cấp trên cho lệnh dứt khoát là phải tiêu diệt các chiến hạm địch, giao toàn quyền cho Đ/tá Ngạc tùy điều kiện hiện trường mà quyết định thì ngay chiều 18/1, khi các tàu TC rất gần trong tầm đạn của các chiến hạm ta, thì chắc chắn ta tiêu diệt cả 3 chiếc rất dễ dàng vì hỏa lực của ta mạnh và nhiều hơn, lại khai hỏa trước. Tôi rất thông cảm thái độ vừa ngạc nhiên vừa bực tức của Đ/tá Ngạc khi ông nhận lệnh phải bắn ngay mà không cần bố trí đội hình hay thời điểm thuận lợi. Khi ra lệnh phải bắn ngay và bấm ống liên hợp để cho giới chức ra lệnh nghe tiếng nổ, rõ ràng là thượng cấp không cần biết vị trí của HQ5 và tàu địch cách xa bao nhiêu. Khi đó HQ5 cách tàu TC chiếc gần nhất phải từ 3 đến 5 hải lý (đây là tôi ước chừng bằng mắt thường chứ không đo bằng radar nên có thể không đúng lắm), như vậy những viên đạn đầu tất nhiên là không chính xác. (3) HQ5 phải vừa bắn vừa di chuyển đến gần và xoay trở để tạo thế thuận lợi. Lúc đó thì tàu TC đã tăng tốc độ để tránh né và điều chỉnh tấn công lại hữu hiệu.

Hồ Hải Jun 15, 2004


Chú-thích của Vũ Hữu San:

(1) Khi nghiên-cứu Hải-Chiến Hoàng-Sa, mà bỏ qua giá trị bài viết của Sĩ-Quan Truyền-Tin trận đánh thì có bỏ công-lao nghiên-cứu bao nhiêu cái gì khác nữa cũng không còn bao nhiêu giá-trị.

(2) SQ Truyền-tin cho BCH/Hành Quân không nghe lệnh quan trọng này. Hạm Trưởng Phạm-Trọng-Quỳnh HQ-5 là giới-chức thi-hành không nghe, mà mấy chục SQ, HSQ & Đoàn-Viên khác trên Đài Chỉ-Huy, Phòng lái, Trung-Tâm Truyền-Tin, Trung-Tâm Chiến-Báo có đặt speakers của cả bốn chiến-hạm (HQ-10, HQ-16, HQ5, HQ-4) cũng không nghe. Những báo-cáo, quyết-định hay mệnh-lệnh quan-trọng lúc đó đều phát trên VRC-46 (HQ-5 chỉ còn có máy này để liên lạc và luôn luôn trực 24/24). Sau khi HQ-10 tê-liệt, HQ-16 rút lui và HQ-5 đã chạy về phía Tây, bắn HQ-16. Soái-hạm với hai máy rất tốt, đã chạy rất xa, khỏi tầm bắn của hải-pháo 2 bên. HQ4 tiếp-tục một mình giao-tranh, bơ-vơ một mình, tự ý đoạn chiến (bài viết Lữ-Công-Bảy có lẽ nhầm thời-gian, nhưng Hạm-phó Nguyễn-Thành-Sắc trả lời phỏng-vấn của UBHS tương-đối chính-xác hơn).


Đại-Tá Ngạc không liên-lạc với bất cứ ai kể từ khi "khéo léo" bấm máy trình-diễn tiếng súng nổ.
 Tàu cập bến, Đại tá Hà Văn Ngạc vẫn còn hoảng loạn, lên bờ quên đi giầy

Vị-trí HQ-5 do chính HQ-5 báo-cáo trong Phúc-Trình. Liên-lạc của Đại-Tá Ngạc cũng rõ-ràng thấy trong các bài viết của Ông, cũng như của Sĩ-Quan Truyền-Tin của Ông. Phản-ánh rõ-rệt nhất về sự tệ-hại này được thấy một phần qua bài viết của HQ Trung-Tá Lê-Văn-Thự về việc mất liên-lạc truyền-tin.

(3) Về hoạt-động của HQ-5, Sĩ-Quan Chiến-Tranh Chính-Trị của "Soái-hạm" HQ-5 Trương-Văn-Liêm đã viết rõ-ràng như sau:

...Tin hành lang (lại tin truyền miệng), sở dĩ chiến hạm HQ-5 không được về sửa chửa mà phải trở ra gần vùng giao tranh tiếp tục tuần tiểu và quan sát để vớt các nhân viên đào thoát từ HQ10 và các toán đổ bộ của HQ4 và HQ16; bởi vì chiến hạm đã:
    - bỏ chạy khỏi chiến trường để cho HQ4 bị tấn công,
    - không giữ liên lạc với các đơn vị.
    - bắn vào hầm máy HQ16 (đầu đạn 127 ly không nổ, số danh bộ của lô đạn thuộc  HQ5)
    Một số nhân viên tỏ vẻ bất mãn, không khí trên chiến hạm đột nhiên ngột ngạt, có tiếng than phiền HT quá hiền và tôi với chức vụ SQ/Chiến tranh chánh trị lâm vào tình trạng khó xử...
 ... Từ mấy chiếc máy thu thanh được bạn bè cung cấp khi còn ở Đà nẵng, chúng tôi theo dõi ngày đêm các bài bình luận cũng như tin tức, mà lòng ngậm ngùi. Tại sao? Ai bỏ ai? Nhân viên rỉ tai nhau: “chúng ta đang thi hành quân kỷ ”. Nghi vấn rõ ràng: bỏ chạy về hướng nam, không liên lạc với các đơn vị tham chiến, bắn vào bạn, chứng cớ rành rành, làm sao chối cãi. Ngậm đắng nuốt cay !!!
... Đến Sài gòn, âm thầm. Sự tiếp đón (HQ-5) tổ chức đơn sơ, có thể gọi là tạm bợ., thiếu hoan hỷ. Không khí toàn chiến hạm nặng nề vì lịnh cắm trại 100%  an ninh hải quân làm việc với từng sĩ quan cũng như một số nhân viên để điều tra tại sao đạn 127 ly của HQ5 nằm trong hầm máy HQ16. Tôi không rõ các vị sĩ quan khác đã được hỏi những gì và trả lời ra sao. Riêng tôi đã được một Trung úy an ninh hỏi:
        - Nhiệm sở tác chiến của tôi ở đâu và tôi đã thấy thiệt hại của chiến hạm Trung cộng ra sao?
        - Tại sao bỏ chạy về hướng nam và không liên lạc với các đơn vị khi lâm trận?
        - Có biết HQ5 bắn vào HQ16 không?
        - Là SQ/CTCT tôi đã làm gì, nói gì với nhân viên chiến hạm trước và sau khi lâm chiến?

(4) Theo HQ Đại-Úy Trần-Kim-Diệp (bài "Bên lề trận hải chiến Hoàng-Sa", Paris , hè  2003), SQ Tình-báo V1ZH cạnh Đại-Tá Ngạc: Trận đánh chỉ kéo dài khoảng 15-20 phút nhưng cường độ thật khốc liệt. Ông Diệp (hiện-diện trên HQ-5), nói rất đúng: kể cả thời-gian HQ-5 & HQ-16 bắn nhau thêm vào đó, thời-gian tác-xạ của HQ-5 chỉ ngắn-ngủi là như vậy thôi!
Trung-Uý Hồ-Hải cũng viết: HQ-5 phải di chuyển tất cả đạn 127 ly trên sàn tàu xuống lại nơi an toàn. Số đạn được mang từ dưới hầm tàu HQ-5 lên quá nhiều chưa bắn hết vì súng bị hỏng, có thể bị trúng đạn địch phát nổ.

(4) Theo HQ Đại-Úy Trần-Kim-Diệp (bài "Bên lề trận hải chiến Hoàng-Sa", Paris , hè  2003), SQ Tình-báo V1ZH cạnh Đại-Tá Ngạc: Trận đánh chỉ kéo dài khoảng 15-20 phút nhưng cường độ thật khốc liệt. Ông Diệp (hiện-diện trên HQ-5), nói rất đúng: kể cả thời-gian HQ-5 & HQ-16 bắn nhau thêm vào đó, thời-gian tác-xạ của HQ-5 chỉ ngắn-ngủi là như vậy thôi!
Trung-Uý Hồ-Hải cũng viết: HQ-5 phải di chuyển tất cả đạn 127 ly trên sàn tàu xuống lại nơi an toàn. Số đạn được mang từ dưới hầm tàu HQ-5 lên quá nhiều chưa bắn hết vì súng bị hỏng, có thể bị trúng đạn địch phát nổ.

(4) Theo HQ Đại-Úy Trần-Kim-Diệp (bài "Bên lề trận hải chiến Hoàng-Sa", Paris , hè  2003), SQ Tình-báo V1ZH cạnh Đại-Tá Ngạc: Trận đánh chỉ kéo dài khoảng 15-20 phút nhưng cường độ thật khốc liệt. Ông Diệp (hiện-diện trên HQ-5), nói rất đúng: kể cả thời-gian HQ-5 & HQ-16 bắn nhau thêm vào đó, thời-gian tác-xạ của HQ-5 chỉ ngắn-ngủi là như vậy thôi!
Trung-Uý Hồ-Hải cũng viết: HQ-5 phải di chuyển tất cả đạn 127 ly trên sàn tàu xuống lại nơi an toàn. Số đạn được mang từ dưới hầm tàu HQ-5 lên quá nhiều chưa bắn hết vì súng bị hỏng, có thể bị trúng đạn địch phát nổ.


 
Tất cả các lệnh nội-bộ chiến-hạm & thu-phát truyền-tin ra ngoài đều khởi-sự từ khu-vực Đài Chỉ-Huy / Phòng Lái này. Cấp Chỉ-Huy như Hạm-Trưởng HQ-10 HQ Thiếu-Tá Nguỵ-Văn-Thà có hy-sinh thì cũng hy-sinh tại vị-trí Đài Chỉ-Huy vinh-dự này!
Phòng Truyền-Tin là khu-vực các máy thu phát, đươc bao kín trong 4 vách sắt.

Trung-Tâm Chiến-Báo của các Khu-Trục-Hạm, nơi giải tất cả các bài toán chiến-thuật. Nhiều Sĩ-Quan của HQ-4 từng tốt nghiệp trường Destroyer School của ngoại-quốc, đảm-nhiệm đương-phiên tại đây.

 - - - - - -

Ông Hồ-Hải, Sĩ-Quan Truyền-tin của Đại-Tá Ngạc đã viết bài trên Đặc-San Lướt Sóng số 52 năm 2004: bài của Đai Tá Ngạc có hai điều quan trọng tôi (lời Ông Hồ-Hải) thấy không ổn:

- khi lâm chiến mà HQ4 cứ vài phút xin bắn thử, mà lại gọi xin bắn thử đến ba lần thì nghe không ổn.

- thực sự tôi không nghe lệnh (Đ/Tá Ngạc chỉ thị cho HQ4 rút lui) quan trọng này.

 Mấy anh Tác-gỉả "không tai nghe mắt thấy" chắc chắn là không suy-nghĩ kỹ, nên viết theo "người cõi trên" một cách vô-thức đều là "không ổn" hết.

 Xin nhắc cho những ai không phục-vụ chiến-hạm biết: Trên chiến-hạm khi tác-chiến, hệ-thống âm-thoại đều được nối kết giữa Phòng Truyền-tin, Trung-Tâm Chiến-Báo, Đài Chỉ-Huy, Phòng Lái. Những lệnh quan-trọng như vậy phải qua tai hàng trăm người, trong đó có các Si-Quan cấp-bậc cao nhất trong Hải-Đội, các Sĩ-Quan, Hạ-Sĩ-Quan giữ trách-nhiệm quan-trọng đến sự an-nguy của 4 Chiến-Hạm cũng như cả Hải-Đội. Đấy là chưa kể mạch âm-thoại có thể nghe được lên hệ-thống dọc tới Bộ Tư-Lệnh HQVN.

Hai chữ "không ổn" của Trung-Uý Hồ-Hải (viết hai lần) đầy đủ để mọi người hiểu cái giá trị bài viết của người chỉ-huy cấp Đại-Tá của Ông, và nhất là "tư-chất" chánh tà của Ông ta muốn sửa lại "Lịch-Sử VNCH" là HQ-4 rút lui không hải-chiến theo lệnh Ông vậy.

- - - - - - -

UBHS có hỏi Đề-Đốc Lâm-Nguơn-Tánh một câu hỏi mà có người lính tham-chiến chúng tôi rất đồng ý với ông Tánh :

UBHS (Vì) Một số nhân chứng khác nói rằng HQ4 vẫn sử dụng được hai khẩu 76.2 li... ý anh em muốn hỏi là khi họ lên trình bày trong buổi họp, các hạm trường cũng như là Đại Tá Ngạc cũng có trình bày các trở ngại này, có phải không thưa Đô Đôc.?

ĐĐ LNT: Có, nhưng mà tôi không rõ những cái chi tiết, cho nên theo tôi nghĩ, nếu các anh có được cái tài liệu mà cố Đại Tá Ngạc đã viết ra về trận hải chiến Hoàng Sa, thì có lẽ là chúng ta đọc cái đó rồi nghiên cứu cái đó, có lẽ chúng ta cũng thấy được một vài ánh sáng nào đó.


Đại tá Hà Văn Ngạc trước khi qua đời năm 1999 tại Hoa Kỳ có viết một tài liệu nhan đề “Trận Hải chiến lịch sử Hoàng Sa” nói về trận đánh. Đây có phải là tài liệu "thẩm quyền nhất" của người trong cuộc không? Hãy đọc ngay tài-liệu đó rồi chúng ta thấy rõ-ràng lịch-sử được Ông Ngạc viết ra sao !

Không khảo mà xưng. Đại tá Hà Văn Ngạc làm gì ở Hoàng-Sa? Chính Ông tường-thuật.


Đại-Tá Ngạc viết trong bài "Tường-Thuật Trận Hải-Chiến Lịch-Sử Hoàng-Sa (1974)" :
"Sau chừng 15 phút thì Tuần-dương-hạm HQ16 báo-cáo là bị trúng-đạn hầm máy, tầu bị nghiêng nên khả-năng vận-chuyển giảm-sút, buộc phải lui ra ngoài vòng chiến để sửa-chữa và cũng không còn liên-lạc được với Hộ-tống-hạm HQ10, không biết rõ tình-trạng và chỉ thấy nhân-viên đang đào-thoát. Tôi nhận thấy một tuần-dương-hạm đã vận-chuyển nặng-nề mà chỉ còn một máy và bị nghiêng, nếu tiếp-tục chiến-đấu thì sẽ là một mục-tiêu tốt cho địch, nên tôi đã không ra phản-lệnh. Ngoài ra, Hạm-trưởng Tuần-dương-hạm HQ16 là một vị sĩ-quan ít tích-cực hơn, nên tôi không mấy tin-tưởng là vị này có thể vượt qua được các khó-khăn kỹ-thuật để cố-gắng tiếp-tục tấn-công. Khu-trục-hạm HQ4 đã bị thiệt-hại nhiều sau khi phải bám-sát chiến-hạm địch trong tầm đại-liên, nên tôi ra lệnh cho Khu-trục-hạm HQ4 phải rút ra khỏi vòng-chiến ngay và chỉ-thị cho Tuần-dương-hạm HQ5 yểm-trợ cho chiếc này khi tiến ra xa, vì tất-nhiên Hải-đội đặc-nhiệm không thể để bị thiệt-hại một khu-trục-hạm mà Hải-Quân VNCH chỉ có tổng-cộng 2 chiếc mà thôi.


Khi Tư-Lệnh vững-vàng thì Hải-Đội mới mong mạnh-mẽ để diệt thù.
Nhìn người, ta lại bồi-hồi ngẫm-nghĩ đến ta.

Tại Hải-chiến Hoàng-Sa, vừa đánh nhau mới được có 15 phút tức là đúng thời-điểm sống chết sôi-động, thế mà Sếp Ngạc của chúng tôi đã ra lệnh tháo chạy, Trời hỡi Trời! Ông viết lại chuyện "LỊCH SỬ" này làm chi vậy?
Bài "Tường-Thuật Trận Hải-Chiến Lịch-Sử Hoàng-Sa" của Hà Văn Ngac đã làm những giọt nước tràn ly. Những giọt nước tràn ly này tỉ như bài viết nổi tiếng của Trung-Tá Lê-Văn-Thự đã cùng với bài viết của Ông, đều mang tính-chất lịch-sử (!?) sẽ đi vào lịch-sử và tồn-tại mãi với thời-gian không chừng!

Nguyễn Mạnh Trí,  Khóa 10/SQHQNT, "người trên bờ tàn-nhẫn nhất", trong BẢN ĐỀ NGHỊ SƠ KHỞI “BIẾN CỐ HOÀNG SA” edited: July 29, 2004, còn cố ý cắt hoàn-toàn "15 phút tác-chiến" của HQ-4 qua câu văn quái ác đầy nọc độc như sau:

"Những dữ kiện khá rõ ràng: - Trận hải chiến xảy ra rất nhanh (khoảng 30 phút) ...HQ 4 hai khẩu 76 ly bị bất khiển dụng ngay từ đầu và rút ra khỏi vùng giao tranh."

Nguyễn Mạnh Trí ơi, (anh khoá 10?) anh ở bờ, nỡ nào bắt HQ-4 sau hải-chiến lại phải nhận ân-huệ từ miệng lưỡi... trí mạng của anh!
Nguyễn Mạnh Trí
Trí này nhận là khoá 10, vậy mà không thấy bất cứ một SQ khoá 10 nói lên được một lời công-đạo khi Trí công-khai tính-toán in sách "Hải Chiến Hoàng Sa" tại Việt-Nam Cộng-Sản.  Các Anh phản-bội VNCH hay sao đây?
Nhân-chứng trong buổi họp mặt rất đông (8pm   Friday August 26, 2011, Anaheim Marriot Suites,12015 Harbor Blvd., Garden Grove, CA 92840.)
Sách "Hải Chiến Hoàng Sa" do Tổng-Hội Hải-Quân VCNCH chính-thức bảo-trợ, vậy Tổng-Hội Hải-Quân cũng tính việc tái-bản sách của mình tại thành-phố Cáo-Hồ Chí Minh cho tụi Việt-Cộng cán ngố phản-quốc cùng coi? Đổ đốn quá đáng rồi!
Giá-trị đúng "là cục... phân" lại còn "vớ vẩn" nữa, chưa sáng mắt ra à? xoá bỏ lằn ranh Quốc Cộng để hoà hợp hoà giải với VC sao?
Bọn vẹm mà cần gì đến các Anh trong UB Hoàng Sa , xin nâng bi, đội điã chúng cũng chẳng thèm đếm xiả đến, rõ nhục. (Germany, 31.08.2011, Chủ Nhiệm TCDV, Điều Hợp Viên Diễn Đàn Ngôn Ngữ Việt. LÝ TRUNG TÍN)


Hải-Quân Việt-Nam không thua hải-chiến, nhưng có thể ngã quỵ, chết tức-tưởi vì phản-bội bên trong. Buồn và Nhục quá! 
Vương-Thế-Tuấn

Trung tá Lê văn Thự viết: Tôi cũng xin độc giả hiểu cho rằng trong các quân binh chủng, hàng tướng tá, úy, sĩ quan hay trong bất cứ tập thể nào cũng có người tốt kẻ xấu, người có trình độ cao, kẻ trình độ thấp, do đó xin quí vị không nên vơ đũa cả nắm. Hơn nữa bây giờ ra hải ngoại rồi, chúng ta phải nhìn nhận sự thật Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ chính vì cấp lãnh đạo và những người có trách nhiệm chứ đừng đổ lỗi cho đồng minh phản bội để chối tội.
... Về bài viết "Tường-Thuật Trận Hải-Chiến Lịch-Sử Hoàng-Sa" Ông Thự nhận-xét: "Toàn bài viết của Đại tá Ngạc từ đầu đến cuối là sai sự thật. Những điều ông nói khó mà kiểm chứng. Chỉ những người ở trên HQ-4, HQ-5, HQ-10 và HQ-16 mới thấy là hoàn toàn do óc tưởng tượng dàn dựng ra. Ông Ngạc viết: “Bất thần về phía đông vào khoảng 11 giờ 25 sáng, cách xa chừng 8 đến 10 hải lý, xuất hiện một chiến hạm của Trung Cộng loại có trang bị mỗi bên một giàn phóng kép hỏa tiễn loại hải - hải đang tiến vào vùng giao tranh”. Cách xa chừng 8 đến 10 hải lý khó mà thấy được mỗi bên một giàn phóng hỏa tiễn. Chỉ tưởng tượng thôi!
Phụ chú về sự bất nhất: lời Ông Ngạc viết trước câu đó như sau: (1) tầm quan-sát trong vòng 1.50 đến non 2.00 hải-lý, trời có ít mây thấp ... (2) Vì tầm quan-sát còn rất hạn-chế, nên từ Tuần-dương-hạm HQ5 không quan-sát được Tuần-dương-hạm HQ16 và Hộ-tống-hạm HQ10.. Vậy mà nay Ông bỗng thấy cả các ống phóng kép hỏa-tiễn loại hải-hải của tàu địch xa 8-10 hải-lý (khoảng 16-18 km)! Thực-tế không có hỏa-tiễn hải-hải nào cả.
 


Đại-Tá Ngạc viết: "Trên Tuần-dương-hạm HQ5, tôi xử-dụng chiếc máy PRC 25 trước ghế hạm-trưởng bên hữu-hạm của đài chỉ-huy để liên-lạc với các chiến-hạm, tôi vừa rời ghế để ra ngoài quan-sát hai phía thì một trái đạn loại nổ mạnh gây một lỗ lủng khoảng nửa thước đường kính (?!) và làm nát máy PRC25, nên từ phút này trở đi tôi phải vào tận Trung-tâm chiến-báo để dùng máy VRC46.
Hạm-Trưởng HQ-5 Phạm-Trọng-Quỳnh đã nói ngay khi về bến: Ông Ngạc không ở Đài Chi-huy khi chúng tôi tác chiến...
Đây là câu nói phạm tới danh-dự cấp Chỉ-huy, chỉ nói khi bắt buộc phải nói mà thôi, nhất là Ông Ngạc lại đứng trước ghế của Hạm-Trưởng Quỳnh để liên-lạc. 
Lỗ thủng nửa thước trên vách thép Tuần-Dương-Hạm không phải là nhỏ... Đạn địch cỡ nào?
Về lệnh lạc khi tác-chiến, Ông Ngạc viết: "Tôi ra ngoài quan-sát phía tả-hạm và được nghe báo cáo là hầm-đạm phát-hỏa. Tôi nói ngay với hạm-trưởng là cần phải làm ngập hầm-đạn. Khẩu hải-pháo 40 ly đơn tả-hạm bị bất khiển-dụng vì bị trúng đạn vào khối nạp-đạn và khẩu 40 ly hữu-hạm bị hư-hại nhẹ. Tôi yêu-cầu hạm-trưởng là chỉ nên cho tác-xạ từng viên mà thôi, vì nhu-cầu phòng-không rất có thể xẩy ra trong một thời-gian ngắn."
Thật là quá đáng khi Ông Ngạc viết tường-trình lịch-sử như vậy,
trong khi chính người phải trực-tiếp thi-hành lệnh là Hạm-Trưởng HQ-5 Phạm-Trọng-Quỳnh không biết Ông Ngạc ở nơi nào...
Đại-Tá Ngạc viết: "Một viên đạn xuyên-nổ trúng ngay Trung-tâm Chiến-báo từ hữu-hạm, sát gần ngay nơi tôi đứng, làm trung-tâm bị phát-hỏa. Các nhân-viên trong trung-tâm còn mải núp sau bàn hải-đồ thì tôi nhanh tay với một bình cứu-hỏa gần chỗ tôi đứng dập tắt ngay ngọn lửa. Tôi bị té ngã vì vấp chân vào bàn hải-đồ, bàn chân trái bị đau mất vài ngày. Tôi vẫn vẫn tiếp-tục liên-lạc với phi-cơ nhưng sau chừng 5 tới 10 phút vẫn không thấy đáp-ứng nên tôi phải ngưng..."
 HQ Thiếu-Tá Nguyễn-Chí-Toàn, Sĩ-Quan được Đại-Tá Ngạc chỉ-định nhiệm-sở tại Trung-tâm Chiến-báo (CIC - Combat Information Center) đã một lần xác-nhận Đại-Tá Ngạc không hiện-diện cùng Ông tại CIC khi tác-chiến và như vậy không thể nào có chuyện "nhanh tay" này xảy ra được. Thiếu-Tá Toàn còn nhấn mạnh là CIC không lớn lắm và chính Ông là người đứng rất gần bàn hải-đồ, bị miểng đạn gây thương-tích ở chân. Ông Toàn khôi-hài: "Thế thì Đại-Tá  nhanh tay quá, Ông xịt hết bình CO2 vào chân tôi!". Vị Sĩ-Quan Truyền-tin của Đại-Tá Ngạc là Hồ-Hải viết trên báo Lướt Sóng: "Th/tá Toàn bị thương nhẹ, tôi có thấy ông đi cà nhắc khi rời chiến hạm"..
Phụ-chú: Thiếu-tá Toàn là người được Đại-Tá Ngạc "trao nhiệm-vụ giữ liên-lạc với các Bộ Tư-lệnh" nhiệm-sở thường-trực tại phòng CIC.
Nhất sự bất tín, vạn sự bất tin. Còn nhiều điều bất khả tin nữa như vậy trong bài viết Lịch-Sử của Đại-Tá Ngạc.
Nuôi quân ba năm, dùng quân một ngày. Đại-Tá 20 năm quân-ngũ, ngày Tổ-Quốc cần thì Ông Ngạc té ngã, vấp chân. Hôm sau khi báo-cáo Tư-Lệnh Hải-Quân, Đại-Tá đi đứng siêu vẹo, mang dép lẹp xẹp trước mắt ba quân. Xin xem hình "lịch-sử" lưu-trữ.
  Đại-Tá Ngạc & cái chân

Trang Web xin một lần nữa, lập lại đoạn văn đã kể ở trên, do chính tay Đại-Tá Ngạc viết. Công & tội của Ông trong Lịch-Sử (như Ông mong muốn) nằm phần lớn tại đây:
Sau chừng 15 phút thì Tuần-dương-hạm HQ16 báo-cáo là bị trúng-đạn hầm máy, tầu bị nghiêng nên khả-năng vận-chuyển giảm-sút, buộc phải lui ra ngoài vòng chiến để sửa-chữa và cũng không còn liên-lạc được với Hộ-tống-hạm HQ10, không biết rõ tình-trạng và chỉ thấy nhân-viên đang đào-thoát. Tôi nhận thấy một tuần-dương-hạm đã vận-chuyển nặng-nề mà chỉ còn một máy và bị nghiêng, nếu tiếp-tục chiến-đấu thì sẽ là một mục-tiêu tốt cho địch, nên tôi đã không ra phản-lệnh. Khu-trục-hạm HQ4 đã bị thiệt-hại nhiều sau khi phải bám-sát chiến-hạm địch trong tầm đại-liên, nên tôi ra lệnh cho Khu-trục-hạm HQ4 phải rút ra khỏi vòng-chiến ngay và chỉ-thị cho Tuần-dương-hạm HQ5 yểm-trợ cho chiếc này khi tiến ra xa, vì tất-nhiên Hải-đội đặc-nhiệm không thể để bị thiệt-hại một khu-trục-hạm mà Hải-Quân VNCH chỉ có tổng-cộng 2 chiếc mà thôi.
Khi nghe các tin quan-trọng "sinh tử" là HQ-10 nhân-viên đào thoát, HQ-16 rút ra ngoài mà Đại-Tá Ngạc không ra một phản lệnh gì cả, im-lặng cho 80 nhân-mạng đồng-đội "sống chết mặc bay" chăng?
Mới chỉ 15 phút đánh nhau, mặt trận Bắc đã "buộc phải lui ra ngoài vòng chiến" rồi mà Đại-Tá ra lệnh rút luôn chủ-lực-hạm HQ-4 (cứ cho là Đại-Tá Ngạc nói thật) thì tự Ông đã quyết-định loại 3 trong 4 chiến-hạm của lực-lượng ta ra ngoài vòng chiến, không đánh đấm gì nữa. Đã như vậy, Đại-Tá còn "bồi thêm" một lệnh nữa cho chiếc tàu cuối cùng là HQ-5 (lúc đó đang trao-đổi hải-pháo "friendly fire" với HQ-16) yểm-trợ để HQ-4 rút ra ...
Vậy mà gọi là đánh giặc sao đây? Hy-vọng, Quân-đội Việt-Nam tương-lai không kém cỏi cỡ chúng tôi vào hồi 1974 như thế!
 Phút thứ 10 đến 20 là thời-gian cận-chiến giữa HQ-4 (tàu radar) và các Kronstadt.
Hình-ảnh này do TC vẽ, rất nổi tiếng trên Internet. Khoảng-cách của 2 "soái-hạm" đang cố gắng tiêu-diệt nhau chỉ vào khoảng năm, ba trăm thước.
Các tàu bè khác của Ông Ngạc lúc đó ở đâu? sao không thấy "Tàu phù" vẽ lại.
Trước đó, Ông Ngạc đã hoàn-toàn không một chút phản-ứng gì cả khi HQ 10 và HQ 16 không thi-hành Lệnh Hành-Quân, không tiến đến vị-trí án ngữ giúp Phân-đoàn Nam, để Trung-Cộng tự-do đổ bộ tăng cường lên bờ phía Đông Bắc đảo Quang-Hoà Đông. Sự vô trách-nhiệm này làm cuộc hành-quân hoàn-toàn thất-bại, đâu phải vì lý-do ngoài khả-năng lực-lượng, hay ngẫu-nhiên do trời định đoạt.
Ông Đại-Tá không viết ra, ai mà biết được những chuyện khủng-khiếp này. Tài-liệu VNCH những năm 1974-1975 không có một dòng nào tương-tự như vậy.
Trước hết trên chuyến hải-hành định-mệnh, Ông kể về số phận HQ-10 "một cẳng" bị Ông kéo ra "hy-sinh vô ích" tại Hoàng-Sa (than ơi!) lại chỉ vì an-nguy sinh-mạng chính Ông. Đại-Tá sợ bị tấn-công trên hải-trình mà làm vậy thôi. Ông viết như sau: "Ðến khoảng buổi chiều thì Tư-lệnh vùng I duyên-hải còn hỏi tôi có cần thêm gì, tôi trình xin thêm một chiến-hạm nữa vì cần hai chiếc khi di-chuyển trong trường-hợp bị tấn-công trên hải-trình, chứ không phải vì số lượng chiến-hạm Trung-cộng đang có mặt tại Hoàng-Sa... chiến-hạm chỉ có một máy chánh khiển-dụng mà thôi."
Nếu giả-thuyết rằng HQ Đại-Tá Hà-Văn-Ngạc muốn "tự đề cao" có chủ ý sửa-chữa lại những sử-liệu mà Việt-Nam Cộng-Hoà đã thực-hiện và lưu lại thì Ông đã thật dại dột, phạm lỗi-lầm quá sức lớn lao khi đánh-phá HQ-4. Sử-liệu hồi đó ghi Ông là Chỉ-Huy-Trưởng Hành-Quân hải-chiến với Trung-Cộng, đó thực-sự là một vinh-dự rất lớn.
Nay người đời mới hiểu Ông chẳng làm gì trong Hải-Chiến, trừ việc Ông ra lệnh cho các chiến-hạm rút chạy (nếu người đọc tin Ông). Trong khi không có áp-lực gì cả, Ông tự viết Tường-trình và sửa Sử để "lậy Ông tôi ở bụi này", hại uy-tín cho chính Ông!
Bài viết về Hải-Chiến Hoàng-Sa khá nhiều, chi-tiết và diễn-tiến cũng lắm. Thế nhưng thực-sự có lệnh đoạn-chiến do Chi-Huy-Trưởng Ngạc ban ra lúc nào cho chiến-hạm dưới quyền? Tuyệt-nhiên không, bảo-đảm mọi người trên vô-tuyến, không ai nghe...
Hạm-phó HQ-4 Nguyễn-Thanh-Sắc đã viết (trong sách Hải-Chiến Hoàng-Sa, 2010), Giám-lộ Lữ-Công-Bảy thấy (đã viết trên mạng Internet, 2008) và cũng như Thuỷ-Thủ-Đoàn HQ-4 biết chiến-hạm bị bơ-vơ tác-chiến một mình. Khi HQ-4 xung-kích phía Đông thì tàu chở Ông chạy hướng Tây bắn HQ-16 và biệt tăm luôn. 
Ông ở đâu mà im-lặng khi quân-nhân thuộc quyền Ông chiến-đấu. Cho đến trưa, Ông mới xin được rời vùng. Sĩ-Quan Truyền-tin của Ông là Trung-Úy Hồ-Hải viết: "Đ/Tá Ngạc đã xin lệnh rời vùng hành quân. Công-điện này chuyển về một Duyên Đoàn thuộc Vùng I DH (tôi không nhớ Duyên Đoàn nào) yêu cầu chuyển tiếp về BTL/HQ/V1DH, nôi đây sẽ chuyển tiếp về BTL/HQ. Công-điện có độ khẩn là Thượng Khẩn (Y), chuyển đi lúc khoảng 12 giờ trưa nhưng chờ mãi đến sau 3 giờ chiều không thấy trả lời..."
Về chuyện hệ-trọng Lịch-Sử ảnh-hưởng đến cá-nhân "người viết Lịch-Sử Hà-Văn-Ngạc", Webmaster xin mượn một câu của Ông Hồ-Hải dùng tạm ở đây, nghĩ thấm-thía rất đúng: "Trong quá khứ tôi cũng đã đôi lần thấy có người dại dột vạch áo cho người xem lưng, nhưng trường hợp Ông... thì lại khác, ông vạch áo, bôi bùn nhơ lên rồi mới mời người khác đến xem".
Đặc-biệt lần này, khi tự mình bôi bùn nhơ, Ông Ngạc còn thấy "không ổn" nên đang tâm chặt đứt luôn cánh tay mặt HQ-4 thân tín của Ông xuống mới vừa lòng.
Đau đớn quá, thảm-thiết quá, cánh tay mặt HQ-4 này vốn là Chi-Huy tiền-nhiệm của Chiến-dịch, hiện là Chi-Huy-Phó của Ông. HQ-4 đang gánh chịu tất cả áp-lực địch-quân, đang ở tuyến đầu sống chết, một mình giữa hạm-đội địch. HQ-4 lãnh gần ngàn vết đạn thù (xem sơ-đồ thiệt-hại HQ-4, chính Đại-tá Ngạc cũng trình-bày sơ-đồ này trong sách của Ông) khi Ông... từ Đài Chỉ-Huy nhào xuống, "què giò" đang đi tìm chỗ nào mà đứng vậy!
Ông viết lại "truyện Lịch-Sử" này làm gì? Hại cá-nhân Ông thì Ông chịu, nhưng hạ uy-tín của các đơn-vị tham-chiến thực-sự như chúng tôi thì thật là quá quắt, "không ổn" một tí nào cả. Càng nói càng thêm đau lòng.
Thánh Khổng-Tử chết dã 2 ngàn 500 năm, Lịch-Sử dài ngắn gì vẫn tiếp-tục có khen chê, phê phán cũng vì kinh-sách của Ngài để lại sờ sờ ở đó. Cọp chết để da, người chết để tiếng. Văn là Người, đọc bài văn "lịch-sử" của Ông, đời sau biết được con người Ông!
May hay rủi không biết trong thời-đại Internet Thông-tin Toàn-Cầu hôm nay, bài văn của Ông Ngạc được nhiều nơi hồ-hởi, tiếp tay phổ-biến rộng rãi.
 
Hạm-phó HQ-4 Nguyễn-thành-Sắc trong Số Báo Đặc-biệt về Hoàng-Sa phát hành tháng 5 & 6-1974 (hội Cựu QNHQVN) đã tả sáng hôm về bến Đà-Nẵng: Hôm (qua) đụng trận, cả 3 chiếc tàu Trung Cộng (TC có 4 chiếc, một chiếc vừa mắc cạn) cùng bắn vào tàu tôi vì tưởng chiếc Khu-Trục-Hạm này là OTC. (trang 27, báo Cựu Quân-Nhân HQVN, năm 1974)


Hoạ-sĩ Trung-Cộng vẽ lại cảnh tượng HQ-4 giữa Hạm-đội địch trong một tấm hình màu ngày nay rất nổi tiếng trên mạng diện-tử Internet.
Giám-lộ Lữ Công-Bảy hồi-ức lại những giây phút sau khi HQ-4 tự mình đoạn-chiến, rồi "tất cả hải-pháo ngưng tác-xạ", rồi "làm vệ sinh nhiệm-sở"..., một mình lẻ loi trên chiến-trường. Cảnh này mãi-mãi đau lòng HQ-4 chúng tôi, và người đời sau tất cũng sẽ mủi lòng: Trên biển HQ-4 trở nên lẻ loi một mình. Đó cũng là lúc hải quân Trung Cộng tung xuống một lực lượng rất mạnh từ đảo Phú Lâm gần đó và từ căn cứ ở đảo Hải Nam. Trước tình hình đó, để bảo toàn lực lượng, hạm trưởng Vũ Hữu San đã vẽ một đường trực chỉ về Đà Nẵng." 
Ông Hạm-phó HQ-4 Nguyễn-Thanh-Sắc (NTS) được Ủy-Ban Hải-Sử (UBHS) phỏng-vấn (18-3-2007)hỏi: "khi triệt thoái thì HQ-4 chạy về Đà Nẵng hay chạy hướng Subic Bay?" NTS quả-quyết: "Về Đà nẵng". UBHS: "Nói tóm lại là HQ-4 (tự) triệt thối, chạy thẳng về Đà Nẵng (một mình). Khi về gần Đà Nẵng thì được lệnh quay trở lại để tìm kiếm nhân viên của HQ-10 và HQ-16?" NTS: "Đúng như vậy!"
Ông Bảy (và cả ông Sắc nữa) có nghĩ gì tới Ông Sếp lớn Hà-Văn-Ngạc khi HQ-4 bị vị Chỉ-Huy-Trưởng Hành-Quân này và Soái-hạm của Ông bỏ lại lẻ-loi, xoay-trở một mình trên chiến-trường không vậy? Thật là quá bất-hạnh cho số phận các chiến-binh khi xung-trận.
Đọc bài di-khảo (di-cảo?) của Ông, người ta thấy sau khi chiến-hạm Việt-Nam khai-hoả thì Ông rất khéo léo và cẩn-thận viết : "... tôi vào trung-tâm chiến-báo trực-tiếp báo cáo bằng máy siêu-tần-số SSB, tôi đã cố ý giữ ống nói sau khi tôi chấm-dứt báo-cáo để tiếng nổ của hải-pháo cũng được truyền đi trên hệ-thống này." nhưng Ông lại lờ đi lúc đoạn chiến là thời-điểm cũng thật quan-trọng... tại sao?
Sự kiện HQ4 lẻ loi một mình sau khi "tư-lệnh-hạm HQ-5" rút lui được Tướng Trung-Cộng Weiming Sen (Nguỵ-Minh-Sâm), Tổng-Chỉ-Huy toàn-thể lực-lượng Hải-Quân địch tại Hoàng-Sa 1974, viết lại trong báo-cáo (http://blog.sina.com.cn/s/blog_5f12204b0100ede4.html) Q sửu hải chiến - Tây sa hải chiến bất hoàn toàn báo cáo, như sau:
...抵进后,271编队速射火力得到充分发挥,敌5号舰司令官中弹重伤,5号舰无心再战,向外海退走
... để tiến hậu
, 271 biên đội tốc xạ hỏa lực đắc đáo sung phân phát huy, địch 5 hào hạm tư lệnh quan trung đạn trọng thương5 hào hạm tâm tái chiến hướng ngoại hải thối tẩu
Dịch nghĩa: ... tiếp sau (nói) đến biên-đội 271, vào lúc ta "tốc xạ" phát-huy được hoả-lực thì "tư-lệnh-hạm" của địch là chiếc 5 trúng đạn (HQ)-5 không có tâm-trí chiến-đấu, chạy lui ra ngoài biển (rộng) "thối"..."tẩu"!
Độc-giả có xem mấy bài viết của các Ông trên chiếc HQ-5 viết lại thì khiếp quá. Tàu Trung-Cộng hoạt-động từng cặp dính nhau như LCVP hay Fom/STCAN của ta, chạy cách nhau chừng trăm thước, đôi khi vài chục thước). Thế mà  họ chọn lựa mục-tiêu từ cách xa 5, 7 cây-số, tách từng chiếc một ra rồi bắn cho chìm, mà lại còn đại-lượng gia ơn cứu-tử cho HQ-4 khỏi nằm lại biển Hoàng-Sa!
Mấy anh Tham-Mưu trên bờ nghĩ được cả kế-hoạch "cài răng lược" theo kiểu kỳ lạ ra sao, có lẽ chỉ là trong mộng! Đầu óc anh nào nghĩ ra được chiến-thuật này cũng đáng phục thật!
 
Nói tóm lại, bài viết này không tìm ra kết-quả chính-xác về vị-trí của Đại-Tá Ngạc khi tác-chiến. Nhân-chứng cận-kề nhất với Đại-Tá Ngạc là Hạm-Trưởng HQ-5, tuy nói rõ Ông Ngạc không có mặt tại Đài Chỉ-Huy, nhưng cũng không biết Ông ở đâu. Rõ-ràng qua bài viết thì Ông không làm gì, nói gì trong suốt cuộc hải-chiến và nhất là hoàn-toàn không đưa ra bất cứ một chiến-thuật hay một kế-hoạch nào đối-phó với địch-quân. Biến-cố lịch-sử Việt-Nam này có một tầm-mức quan-trọng, không những to-lớn trong quân-sử Hải-Chiến, mà còn ảnh-hưởng đến không-gian sinh-tồn ngoài đại-dương của cả dân-tộc Việt-Nam tương-lai, thế mà tiếc thay, chính vị Chỉ-Huy-Trưởng Hành-Quân Hoàng-Sa 1974 lại nói là kinh-nghiệm chiến-lược chiến-thuật không có một giá-trị nào. Nguyên-văn lời văn Hải-Quân Đại-Tá Hà-Văn-Ngạc như sau: 
Sau trận hải-chiến, những ưu và khuyết điểm về chiến-thuật và chiến-lược của Hải-quân Việt-Nam Cộng-Hòa đến nay nếu nêu ra thì sẽ không còn một giá-trị thực-tiễn nào để có thể làm những bài học cho những biến-cố kế-tiếp.
Lẽ thường: Học-hỏi để tiến-bộ. Nhưng thôi đành vậy, tiên-sinh Ngạc không giúp gì cho hậu bối Việt-Nam ngày sau chống Tàu rồi.
Chính Ông Ngạc đã hiểu bài viết của Ông về HCHS "không còn một giá-trị thực-tiễn nào để có thể làm những bài học v.v... thì lại thấy một Sĩ-Quan HQVN (cũng dân tham mưu trên bờ) viết ra như sau đây:
"Chỉ huy trưởng HĐĐN/HS (Hà-Văn-Ngạc) là một sĩ quan tham mưu cao cấp của HQ/VNCH, bài viết của ông Ngạc rất cẩn thận, trau chuốt, cân nhắc từng chữ, ông trình bày diễn tiến cuộc hải chiến đúng theo sách vở, từ lúc bắt đầu nhận quyền chỉ huy cho đến lúc triệt thoái hải đoàn đặc nhiệm ra khỏi Hoàng Sa, ông đã làm đúng theo hệ thống quân giai, đúng với hải quy, đúng với kỹ thuật hải chiến và thậm chí trên đường triệt thoái ông còn cầu được cả mưa xuống để làm giảm tầm quan sát và khả năng tấn công của phi cơ địch." Bài viết "Những uẩn khúc trong cuộc Hải Chiến Hoàng Sa". Hà Quang Tự, E-mail : tuhaviha@yahoo.com. Không đề ngày tháng.
Thì ra trong HQVN chỉ có mình Ông Ngạc "toàn bích", cả việc "cầu được cả mưa xuống" cũng là thành-tích hải-chiến đáng kể và đúng theo sách vở hay sao? Người sau đọc bài mấy Ông này nghĩ trình-độ HQVNCH lúc đó ra sao nhỉ ?
Ông Hà Quang Tự này "nổi tiếng" bên Hạm-Đội vì quan-niệm trong hải-chiến, tàu phải đứng tại chỗ mà đánh đấm (như HQ-16 & HQ-10), đã phán câu "đúng với kỹ thuật hải chiến của riêng Ông"  như sau:
"Kỹ thuật tấn công của HQ16 & HQ10 chậm rãi, mạo hiểm nhưng nhiều chính xác, trong khi đó kỹ thuật tấn công của HQ4 chớp nhoáng, ít mạo hiểm nhưng cũng ít chính xác".
Hải-Quân chế-tạo Khu-Trục-Hạm không cần máy chạy nhanh hay sao? Còn HQVN có lẽ đã huấn-luyện mấy anh Hải-Quân loại này "kỹ thuật tấn công chậm rãi" chắc!
Mấy bạn Hải-Quân từng chạy tàu PTF, PBR ngẫm-nghĩ kỹ-lưỡng kỹ-thuật này hơn tất cả phần đông quân-chủng, xin chỉ cho người lính chiến-hạm: thế tấn-công này là cái gì mà quái gở quá như vậy?
Hà Quang Tự này tự nhận là bạn đồng khoá với Nguỵ Văn Thà nhưng không bao giờ nghĩ việc giải oan-ức cho bạn mình, "một cẳng bị đẩy ra trận, đành chết tại chỗ" mà còn nói ra như vậy.
Nếu biết quý mạng người thì không bao giờ phí hoài sinh-mạng bạn cùng lớp với mình mới phải chứ! Điểm ngay mặt mấy kẻ trách nhiệm đi cho yên lòng tử-sĩ, dồng thời giúp kinh-nghiệm cho đời sau! 
   Hà Quang Tự
Người đi tàu thấy mấy Ông trên bờ trong phòng máy lạnh "kiến-thức, kinh-nghiệm và thực-tài dẫn-đạo chiến-hạm" khiếp đến đâu mà xúm nhau lại bàn chuyện tác-chiến ngoài biển, phê-phán như cha, sợ quá rồi! Sang tới Mỹ gần 40 năm sau, tội-nghiệp mấy "Ông trốn biển" vẫn còn thèm bàn việc ra trận, lái tàu, bắn súng... Tại sao hồi đó không qua Hạm-Đội đi biển làm việc thực-sự để có credits  bảo-đảm, ngày nay mộng mị bàn tán lung-tung mà dính máu ăn phần làm chi vậy? Không biết hổ ngươi sao?!

Đại-tá Ngạc viết: Tôi không quan-sát được Tuần-dương-hạm HQ16 và Hộ-tống-hạm HQ10 cũng như hai chiến-hạm khác và hai ngư-thuyền ngụy-trang của Trung-cộng nên tôi không rõ các chiến-hạm này bám-sát các chiến-hạm Trung-cộng được bao nhiêu.  Còn Trung tá Lê văn Thự nói không biết gì về hoạt-động của Đại-Tá Ngạc, của HQ-4 & HQ-5.
Sự thực có đúng như vậy không, dù trời có mù cũng thấy nhau, mà không thấy bằng mắt thì cũng phải thấy qua màn radar. Hay radar theo các "quan" này cũng không thấy luôn!
Mấy Ông này hành-quân không thấy nhau và cũng không biết hoạt-động của nhau nữa. Tuy vậy Ông Lê văn Thự này biết rất rõ một chuyện và nhận-xét rất đúng về chuyện đó như sau: "Sau trận chiến, Bộ Tư Lệnh Hải Quân hay ít nữa là Bộ Tư Lệnh Hạm Đội cần có một buổi hội gồm các cấp chỉ huy các đơn vị tham dự trận chiến để mỗi người trình bày những hoạt động của đơn vị mình, nói lên những nhận xét để rút kinh nghiệm học hỏi, cùng những đề nghị nếu được áp dụng thì trận chiến sẽ có kết quả tốt hơn để mọi người cùng thảo luận. Đằng này mọi chuyện đều cho trôi xuôi luôn."
 

HT San (phải) & HT Quỳnh (trái), ngày nay đã quá Thất Thập Cổ Lai Hy.
Gần 40 năm trôi qua, Chúng tôi vẫn còn đau lòng với câu nói rất nhẹ-nhàng và lịch-sự hôm 20-1-1974 tại Vùng 1 Duyên-Hải: "mời các Hạm-Trưởng về tàu".
Ông Thự đến sau, chỉ gặp vị Tư-Lệnh-Phó Vùng 1 Duyên-hải thôi (không gặp các Đô-Đốc & Đại-Tá Ngạc), cũng được hân-hạnh mời về đúng phép tắc như vậy.
Ông Thự viết thêm: Sau trận chiến tôi nghe nói BTL/HQ có thành lập Ủy Ban Điều Tra trận chiến Hoàng Sa (do HQ Đại Tá Phạm Mạnh Khuê điều khiển thì phải) nhưng tôi chưa bao giờ được ai hỏi một câu hỏi nào!
Gần đây Ô. Phạm-Mạnh-Khuê cho công-bố một số hồ-sơ, trong đó có "Biên Bản Buổi Họp ngày 17-7-1974" về cuộc Hành-Quân Trần Hưng-Đạo 47 thì lực-lượng HQVN/Hoàng-Sa do Bộ Tư-Lệnh HQ/Hành-Quân Biển Sài Gòn điều-động ...
Cả 3 chúng tôi San, Quỳnh & Thự không bao giờ được gặp Ủy Ban Điều Tra và cũng không bao giờ được vào phòng họp với Bộ Tham-Mưu lần nào:
 Mời độc-giả xem các hình-ảnh minh-chứng đây!
Chúng tôi quả thật quá kém quân-vụ, nhưng phần nào cũng có chút giá-trị đóng góp cho Hải-Quân Việt-Nam. Mấy ai trong quý-vị thượng-cấp từng kiên-trì chịu đựng sóng gió như chúng tôi, trải qua những cuộc huấn-luyện hành-quân cùng bao nhiêu thử-thách ngoài khơi, ít nhất cũng mười mấy năm hạm-đội, 5, 6 lần chỉ-huy trên biển mới được ngồi vào ghế Hạm-Trưởng Tuần-Dương-Hạm hay Khu-Trục-Hạm.
Hạm-Trưởng nào mà lại có cơ-hội đến phòng thâu-hình quân-đội, được "nhường lời" hay hân-hạnh được trình-bày một chút gì về Hải-Chiến trước công-chúng như lời Đại-Tá Ngạc đã viết: "Tôi còn được đến phòng thâu-hình của quân-đội cùng các vị hạm-trưởng và một vài hạ-sĩ-quan trưởng pháo-khẩu để trình bầy các chiến-tích. Tuy nhiên tôi không đề-cập nhiều chi-tiết và nhường lời lại nhiều hơn cho các hạm-trưởng vì tôi nghĩ rằng các vị này đáng được đề-cao vì đã đích-thân huy-động tinh-thần nhân-viên và can-dảm trực-tiếp chiến-đấu."
Cả 3 chúng tôi San, Quỳnh & Thự đã và sẽ mãi mãi không đồng ý với Đại-Tá Ngạc khi Ông viết trong bài: Các quí-vị đã nghiên cứu về trận đánh Ấp-Bắc, thì trận hải-chiến Hoàng-Sa cũng gần tương-tự. (chữ "Quí-vị" ở câu này là Ông Ngạc nói với các Khóa-sinh Sĩ-Quan Cao-Cấp của trường Chỉ-huy Tham-mưu đặc-biệt tại Long-Bình).
Tương tự là thế nào? Ông vinh-dự (một mình Ông) cho trận Ấp Bắc sao? Ngày nay, có ai tổ-chức kỷ-niệm Trận Ấp Bắc cho Quý Vị được vui lòng chưa vậy?!


Trong những tài-liệu viết về Hải-Chiến Hoàng-Sa, có người cho rằng tai hại nhất là bài của ông Lê Văn Thự, cũng đã có nhiều phát biểu phản hồi. Tuy vậy, chúng ta thông-cảm là Ông Thự chỉ thấy vậy và viết như vậy thôi. Có mấy ai đặt câu hỏi bởi đâu, tại sao Ông Thự phải viết? Ông đã cho biết chỉ vì bài viết của Đại-Tá Ngạc "dàn dựng ra"đó sao? Có lửa mới có khói. Muốn chữa nạn cháy, trước hết phải tìm ngọn lửa ở đâu, trừ trường-hợp người ta dửng-dưng...

Đại-Tá Ngạc viết: Trong thời-gian tại căn-cứ, Tư-lệnh-phó HQ ít nhất đã hai lần tập-hợp nhân-viên tất cả các chiến-hạm có mặt tại chỗ để chỉ-thị không được có hành-động kiêu-ngạo về chiến-tích của Hải-quân VNCH. Ðể làm gương cho tất cả nhân-viên thuộc quyền, tôi đã giữ một thái-độ rất khiêm-nhượng và im-lặng.

Trong hai lần tập-họp đó (phải 500 người tham-dự ?) còn ai nhớ lúc nào, ở chỗ nào, ai nói gì nghe gì? Xin vui lòng kể ra vì chúng tôi là Hạm-Trưởng mà không biết...

Nếu thực-sự được kiêu-ngạo phút giây trong đời, 500 người chúng tôi cũng... sung sướng sau khi đã đổ máu xương!

Có đứa nào trong chúng tôi ngẩng mặt lên được như Vị Chỉ-Huy của chúng tôi lúc đó không?

Càng suy-nghĩ, ai cũng thấy lời Trung-Tá Thự nói quá đúng: "Chỉ những người ở trên HQ-4, HQ-5, HQ-10 và HQ-16 mới thấy là hoàn toàn do óc tưởng tượng (của Đại-Tá Ngạc) dàn dựng ra".

Liên-hệ đến vị Tư-Lệnh-Phó HQ lúc đó, chúng tôi đã ghi vào cuốn "Lươc-Sử HQVN" ở phần cước-chú 392 (http://haisu.tripod.com/toanthe.htm#_ftn392) như sau: [392] Nhiệm-kỳ Tư-Lệnh Hải-Quân của Đề-Đốc Lâm-Nguơn-Tánh rât ngắn, chỉ trong khoảng 4, 5 tháng. Các Hạm-Trưởng nhớ đến Ông nhiều nhất qua lời nói: "Mấy người đi tàu, cực khổ ngoài biển rất xứng đáng được tưởng-thưởng, chứ mấy người ở Bộ Tư-Lệnh có làm gì đâu mà cũng dính máu ăn phần..." Câu này nói về tệ-nạn tham-nhũng của các cấp lãnh-đạo HQVN, đăng trong "Đặc-San Ra Khơi số 2, Húy-Nhật Hưng-Đạo Đại-Vương, Tổng Hội Hải-Quân và Hàng-Hải Việt-Nam Cộng-Hòa, Bài Phỏng-Vấn Đề-Đốc Lâm-Nguơn-Tánh ngày Thứ Bảy 2/1/1993 thực-hiện bởi Ban Hải-Sử HQVN tại Virginia, Hoa-Kỳ, tháng 9/1993, trang 13-30.

 

Nếu có ai hỏi Đại tá Ngạc hay ông Trần Bình Nam (chúng ta có đánh hay không ?) là những người thức thời, nhìn xa hiểu rộng, thì tôi chắc hai người này sẽ dõng dạc công khai tuyên bố : "phải đánh". Còn đánh như thế nào, đồng tâm hiệp lực mà đánh hay đánh chiếu lệ, nửa nạc nửa mỡ, xem đồng đội như vật hy sinh, thì cái đó không phải là chuyện công khai... HT. Lê Văn Thự, 8 March 2004



 Người Việt-Nam không mấy ai sợ khi chống Tàu xâm-lược suốt dòng lịch-sử.
Vậy có ai giúp chúng tôi chửi lại mấy thằng Tàu Cộng không vậy? Tụi nó dám phê bình "Sếp" chúng tôi & Soái-hạm của Ông nặng đến thế này:
开战时双方均本着擒贼先擒王的想法,攻击对方的指挥舰,但均判断失误:我方两个编队中,冲在最前面的一艘是指挥舰,而敌方攻击的是我方两个编队的后两艘舰艇,判断失误(如果敌人当时看看国内的报纸就不会失误了)。我方判断敌人怕死,所以指挥官应该躲在后面,所以也攻击后面的两艘舰,同样判断失误!战后查明,敌人的指挥舰是第二编队中的首舰!
Dịch qua Thiều-Chửu: Khai chiến thời song phương quân bản trước cầm tặc tiên cầm vương đích tưởng phápcông kích đối phương đích chỉ huy hạmđãn quân phán đoạn thất ngộngã phương lưỡng cá biên đội trungtrùng tại tối tiền diện đích nhất sưu thị chỉ huy hạmnhi địch phương công kích đích thị ngã phương lưỡng cá biên đội đích hậu lưỡng sưu hạm đĩnhphán đoạn thất ngộ như quả địch nhân đương thời khán khán quốc nội đích báo chỉ tựu bất hội thất ngộ liễu Ngã phương phán đoạn địch nhân phạ tửsở chỉ huy quan ưng cai đóa tại hậu diệnsở dĩ dã công kích hậu diện đích lưỡng sưu hạmđồng dạng phán đoạn thất ngộchiến hậu tra minhđịch nhân đích chỉ huy hạm thị đệ nhị biên đội trúng đích thủ hạm.
When both sides in a war we must remember that the idea of attacking each other's command ship, but were misjudgments: our two formations, run ahead of the ship is the command ship, the enemy attack that our two formations, the latter two ships, to determine errors (if the enemy was at newspapers would not mistakes.) We determine the enemy afraid of death, so the commanders should hide behind, so it attacks the back of the two ships, the same misjudgment! , the enemy fleet command ship is the second ship in the first!
Dịch nôm na: Khi cả hai đội quân giao-tranh, chúng ta phải nhớ cái ý tưởng tấn công tàu chỉ huy của nhau. Nhưng (lần này) chúng ta suy-đoán sai (misjudgments): (Vì) trong khi ở cả hai đội-hình của chúng ta thì tàu chạy về phía trước là tàu chỉ huy nên ta đã đoán vị-trí cả hai (tàu chỉ huy) biên-đội địch bị nhầm (nếu tin-tức về đối phương ở các tờ báo quốc-nội tả không sai). Chúng ta xác-nhận là đối phương sợ chết, vì vậy các Sĩ Quan chỉ huy đã lẩn trốn ở hậu-diện. Do đó, trong khi tấn công, chúng nằm phía sau cả hai đội tàu. Hai lần chúng ta xét đoán, cả 2 đều là sai! Theo sự xác-nhận sau chiến tranh cho thấy các chỉ-huy-hạm là các con tàu thứ hai (thay vì thứ nhất) trong cả (2) biên-đội!
 

Ông SQ Tổng-Chỉ-Huy HQVN đó cùng Chi-Huy-Hạm HQ-5 của Ông không những đã nấp phía hậu-đội rồi (Khi đó HQ5 cách tàu TC chiếc gần nhất phải từ 3 đến 5 hải lý- lời nhân-chứng Hồ-Hải- HQ-5) mà Ông vẫn chưa yên chí, Ông không kéo hiệu-kỳ cho chắc ăn.
HQ Thiếu-Uý Phan-Công-Minh trên Soái-Hạm HQ-5 xác-nhận: "Tôi cũng xin nói rỏ HQ5 là soái hạm, lúc gần vào trận chiến chúng tôi có ý kiến, nếu HQ5 treo kỳ hạm thì chẳng khác nào chỉ điểm cho địch biết đây là bộ Chỉ huy để tập trung tấn công, Đại tá Ngạc cũng đã biết rỏ điều nầy, Ông đã cho hạ kỳ và trao cho HQ-4".
Có chuyện một anh giám-lộ HQ-4 kể lại lúc trà-dư tửu-hậu khá vui như sau:
"Thường khi chạy ngang qua kỳ-đài Đô-Dốc tại Bộ Tư-Lệnh Hải-Quân, các Chiến-hạm đều trong tư-thế chào kính nghiêm-trang, cho dù có cờ Tư-Lệnh vắng mặt hay không. Hạ-Sĩ Vương Văn Hà tả cảnh đó như sau: Chiến hạm từ từ chạy qua Bộ Tư Lệnh Hải Quân, với hàng dàn chào trong quân phục tiểu lễ trắng toát, uy nghi. Quốc kỳ, Chiến kỳ, Hiệu-kỳ của chiến-hạm phần-phật tung bay trong gió bến sông Bạch-Đằng mỗi khi chúng tôi ra vào quân cảng Sài-Gòn.
Hồi-tưởng chiều hôm 18-1-1974 tại biển Hoàng-Sa khi HQ-5 vừa tới. Hạm-Trưởng của tàu tôi (HQ Trung-Tá Vũ-Hữu-San) muốn cả hải-đội 3 chiếc hải-hành hàng dọc trong khu-vực để vị Chỉ-Huy-Trưởng mới đến có thể quan-sát và nắm vững tình-hình tại chỗ, rồi bàn-giao trách-nhiệm:
... Ngay khi chuẩn bị vào đội hình thì chúng tôi không thấy hiệu-kỳ Hải-Đội-Trưởng trên cột cờ HQ-5, thật-sự không ai biết là họ kéo lên lúc nào, họ hạ xuống lúc nào. Khi đó, HQ-4 chỉ thấy có cái cờ Chuẩn-hạm (Guide Ship) mà thôi. HQ-16 thì đang vào vị-trí dẫn đầu.
HQ-4 chúng tôi không thể chào HQ-5 là tàu kém thâm-niên được, mà chúng tôi biết HQ-5 cũng sẽ không chào chúng tôi như thường-lệ. Họ cậy có Chỉ-Huy-Trưởng Hải-Đội trên tàu. Hạm-Trưởng tôi cho máy tăng lên chạy thật nhanh vào đúng vị-trí chỉ-định cuối hàng, tức sau đuôi HQ-5 khoảng cách 1,000 yards, Ông làm một vòng khá rộng để tránh không gần với HQ-5 và không đi ngang Đài chỉ-huy của tàu chuẩn. Quyết-định này giúp HQ-4 giải-quyết một việc khó xử ai chào ai, chứ chúng tôi thực sự không có một ý nghĩ xa xôi đến việc bảo-mật gì hết."
Vì thông-lệ NATO, để dễ-dàng vận-chuyển chiến-thuật, chuẩn-hạm thường là có Sĩ-Quan Chi-Huy Chiến-Thuật (OTC) đi đầu hay đi cuối hàng (Column). Đại-Tá Ngạc muốn đi ở giữa hàng, làm sao mà mấy anh Tàu biết là Ông chỉ-huy.

========

Xem bài liên quan:

110 nhận xét:

  1. Lũ chó VNCH tôi lạy 100 lần các ông các bà đừng nhắc đến đó là một sự ô nhục. một biểu tượng rác rưởi của chế đọ VNCH.
    Ấy thế mà hiện nay lắm kẻ còn ve vãn chủ cũ vực lại thây ma đó - NHẦM

    Trả lờiXóa
  2. Lặn lội tìm đến nhà mới của Cô chủ đẻ đc tiếp Đu đủ thế mà chẳng thát đâu hay chết mẹ nó rồi

    Trả lờiXóa
  3. Mảnh đất của tổ quốc lúc ấy có tới HAI chính quyền trị vì. Chính quyền VNCH hèn nhát để mất HS , không hiểu chính quyền còn lai anh hùng lúc ấy ở đâu nhỉ ? Hay từ 1958 đã coi HS không phải là bộ phận không tách rời của Tổ quốc nên ... bỏ ?
    Vui thiệt ! Đổ vạ việc mất HS là do chính quyền mà chính quyền còn lại luôn gọi họ là ngụy !
    Một chính quyền ý thức được trách nhiệm bảo vệ tổ quốc ( cho dù lính lác dưới quyền ( giả sử ) hèn nhát ) đã ra lệnh cho quân đội đánh chiếm lại phần đất bị kẻ thù chiếm đóng và một chính quyền coi việc mất đất của tổ quốc đó là đương nhiên , thử hỏi ai hèn, ai ngụy ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chính xác Xích lô nhân bản của chó hoang Đu đủ đây rồi

      Xóa
    2. Xích Lô ơi,
      "...Một chính quyền ý thức được trách nhiệm bảo vệ tổ quốc ..." chỉ khi nào ngồi ở Sài Gòn để "ra lệnh cho quân đội đánh chiếm lại...". Nhưng khi Sài Gòn nguy biến thì chính quyền ấy hô tử thủ rồi lên máy bay chạy trước.
      Bây giờ những người lính đã nhận ra chân tướng cấp chỉ huy của họ và họ viết ra sự thật.

      Xóa
    3. Xích lô,

      1 tài sản đang thuộc ông ngụy, ông ngụy làm mất, hóa ra là tại ông cộng sản. Lý luận dân chủ cao thâm vô đối.

      Ông cộng sản sau này có Trường sa, khi bị TQ đánh chiếm, hãy xem ông ấy lao tầu lên đảo để giữ, hãy xem ông ấy dựng dàn DK để giữ. Đến nay ông cộng sản vẫn giữ được 1 số lớn đảo. Ông xích lô thử dùng 1 ít não (nếu có) nghĩ xem nếu ông cộng sản không cứng tay thì TQ có để yên cho ông cộng sản với mớ đảo thơm ngon đó không.

      Xóa
    4. thuong dan@,
      Đất của tổ quốc Việt nam ! làm gì có cái loai " tài sản đang thuộc ông ngụy " ?????????? Nhà cầm quyền Bắc Việt chẳng đang dùng chiến tranh để thống nhất đất nước đó sao ? Vậy khi thằng hèn nhát chạy thì thằng ANH HÙNG đâu ????? Sao không ra đánh chiếm giữ đất ?
      Riêng QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA nằm ở biển Đông hiện giờ thì ông nên tìm tòi đọc thêm cho hiểu nhá ! Quần đảo đó hiện giờ có đến vài quốc gia chiếm đóng , mỗi thằng chiếm vài đảo, cùng lao vào, thằng nào chiếm được đảo nào thì cắm cờ - vậy thôi ! Nên nhớ quần đảo TRường Sa khác hẳn quần đảo Hoàng Sa , nhá !
      Chí ít thì thằng hèn không làm công hàm công nhận HS không phải là của tổ quốc Việt nam !

      Xóa
    5. Xích lô khéo hỏi, thằng ANH HÙNG đang bận "chọn lựa đối sách quan hệ với các nước lớn một cách khôn khéo, minh bạch, bài bản, lâu dài để bảo vệ vững chắc giang sơn gấm vóc Tổ Tiên." chứ đâu ! Đánh chiếm lại HS hả ? Còn lâu ! Chính cái công hàm chết tiệt kia đã khiến phản đối bằng miệng thôi mà còn bị cứng họng, ở đó mà đánh chiếm lại bằng quân sự ! E là vừa mới manh nha ý định đánh chiếm lại thôi là thằng ANH HÙNG đã biến mất khỏi thế giới tự nhiên rồi, còn đâu nữa mà đánh với đấm.

      Xóa
    6. Bạn có đảm bảo Hải quân VNDCCH ra Hoàng Sa không bị ăn đạn từ tàu VNCH và hạm đội 7 không ?

      Xóa
    7. Mình đọc từ trên xuống dưới cũng không thấy dòng nào đoạn nào trong công hàm đề cập đến Hoàng Sa , Trường Sa cả ?

      Ngay cả tuyên bố năm 1958 của Chu Ân Lai cũng vậy

      Tiếng Việt : Quần đảo Hoàng Sa ------- tiếng Anh: Paracel Islands
      Tiếng Việt : Quần đảo Trường Sa -------tiếng Anh: Spratly Islands

      Thật vậy trong bản tuyên bố hay công hàm cả tiếng Anh , tiếng Trung , tiếng Việt cũng không có từ Quần đảo Hoàng Sa , Paracel Islands , Quần đảo Trường Sa , Spratly Islands nào cả .

      Công hàm nào công nhận HS không phải là của tổ quốc Việt Nam vậy ?

      Chỉ cần rút quân trước khi quân đội đối phương đến như năm 1956 TQ , ĐL chiếm Phú Lâm , Linh Côn , Ba Bình mà không cần nổ phất súng nào cả

      Xóa
  4. Vậy chúng nó là một lũ hèn.Vậy chúng nó là một lũ chưa đánh đã tụt quần ra chạy.Và vậy nữa,,,,,Liệu có phải chị Hương đưa nhiều bài này nhằm ngụ ý quân ta dù đánh thắng bọn hèn ấy thì cũng chẳng vẻ vang gì?
    Em cũng nghĩ như chị Hương,chẳng vẻ vang gì.
    Nên em nghĩ Đảng cũng chẳng công cán gì lớn lắm trong cuộc thống nhất đất nước.(Vì quá dễ dàng)
    Nhờ một loạt bài cờ vàng,Hoàng sa của chị,em mới ngộ rằng,trình độ Đảng cũng tầm thường thôi.
    Chị có tin được một điều mà ngay thầy dậy Triết của em ,thầy nói bóng gió trước lớp rằng,nếu Đảng cứ nghĩ mình tài giỏi,công lớn,mà quyết độc tôn lãnh đạo, thì nước VN mình đứng bét Đông Dương trong vài năm tới.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Gửi bạn SV,
      Những loạt bài về cờ vàng, Hoàng Sa... thật ra không cần viết lại nếu tất cả mọi người đã hiểu được đúng đắn về lịch sử. Đảng đã chủ trương hoà giải hoà hợp dân tộc để cùng xây dựng đất nước, nhưng có những thế lực luôn xuyên tạc lịch sử, chống lại hoà giải hoà hợp, vẫn kích động một vài bạn sinh viên như P.Uyên mang cờ vàng, truyền đơn, thuốc nổ...để chống lại cuộc sống hoà bình hôm nay thì những bài viết mà chủ nhà đưa ra vẫn còn rất cần thiết đó bạn.

      Xóa
    2. Nói thẳng ra vì có những kẻ muốn cờ vàng quay lại, núp dưới chiêu bài dân chủ, đa nguyên đa đảng, nên vẫn rất cần những bài viết để hiểu rõ hơn về lũ cờ vàng.

      Xóa
    3. SV,

      Giành được độc lập có dễ dàng không, SV hãy xem Palestine đến nay đã độc lập chưa khắc biết.

      Không cần luận về công xá, chỉ cần biết trước khi có ĐCS Việt nam là 1 nước nô lệ (dù đã có n+1 các phong trào yêu nước, khởi nghĩa ...); sau khi có ĐCS thì Việt Nam là 1 nước độc lập, là thành viên của LHQ. Đánh nhau với Pháp, Mỹ, TQ do tụi nó xâm lược Việt Nam và thắng tụi xâm lược đó.

      Ông thầy dậy triết của SV (nếu có), là 1 ông dở người, chỉ chê bai thôi và không làm gì cả. SV hãy thử tìm xem, nghĩ xem làm thế nào để đất nước tốt lên (bằng việc làm cụ thể) vậy thôi. Khi ta chưa làm được việc tốt hơn xin "ngậm mõm" lại, đừng chê bai người khác.

      Xóa
    4. Tới anh cui bap:Thầy triết của em không dở người đâu ạ.Dậy ở HN mà ông vẫn cùng ông anh ruột thuê trọ.Ông nhắc lại chuyện VN mình tụt hậu so với bạn Campuchia qua chuyện ông bộ trưởng bộ đầu tư.
      Giải một bài toán lớp 1,chắc không cần giáo sư toán,đúng không?
      Cũng như vậy,bên phía Cờ vàng hèn nhát,chưa đánh đã tụt quần ra chạy,tưởng đánh thắng chúng cũng chỉ cần trình như bọn học sinh lớp 2 là cùng,cần gì phải nổ ,vinh quang gì đâu.Em chỉ nhận xét vậy thôi,chưa chi anh đã cú.

      Xóa
    5. SV,

      Cứ nói mồm, chê bai, ngồi lê đôi mách là tác phong của sư phụ môn Triết à, như vậy thôi là đủ viết dở người hay "thường người".

      SV nói VN tụt hậu hơn bên Căm, SV xem thử xem GDP Việt Nam và GDP Căm bên nào cao, bên nào thấp. Xem xong rồi ta lại trao đổi tiếp.

      SV cứ nêu ra xem cách làm gì cụ thể, hay hơn cách mấy ông cộng sản cho mọi người mở mang đầu óc (xin đừng khuyên mọi người trốn thuế là yêu nước, xxx trẻ nít là yêu nước là được rồi). Chừng nào đám người chỉ ngồi chê bai mà không làm gì còn đông, thì Việt Nam ta còn tiếp tục mạt rệp.

      Xóa
    6. Tư tui thấy Thầy của SV dự đoán vài năm nữa VN mới hạng bét Đông Dương chứ đâu có nói bi giờ đâu cui bap ? Đám người chỉ ngồi chê bai mà không làm gì còn đông thì Việt Nam ta còn tiếp tục mạt rệp, vậy còn đám người chỉ ngồi khen vuốt đuôi mà không làm gì còn đông thì Việt Nam ta có còn tiếp tục mạt rệp không cui bap ?

      Xóa
    7. À bác tư đốm lưỡi lại xuất hiện rồi. Cùi bắp tôi chỉ muốn hỏi số liệu GDP thực tế thôi, sau đó mới "tiên đoán" vài năm nữa. Số thực tế còn không biết thì đoán cái gì hả bác tư đốm lưỡi??? phiền bác trích dẫn số GDP của Việt và Căm trong mấy năm gần đây rồi lại phét lác tiếp.

      Cùng cái loại không làm gì, thì loại chỉ chê bai thì đáng ăn "xxx ứt" hơn là loại biết khen bác ạ. Tác dụng của bọn khen vuốt đuôi giúp cho người khác đỡ chán đời. Tất nhiên cái lũ không là gì và yêu nước bằng mồm thì dù khen hay chê đều đáng măm "xxx ứt" hết. Đó là quan điểm cá nhân của cùi bắp tôi.

      Xóa
    8. Chuyện đầu bảng hay bét bảng do người khác nói nên Tư tui không có nghĩa vụ phải chứng minh, Tư tui chỉ thấy người ra dự đoán cho tương lai, trong khi cui bap lại muốn lấy GDP hiện tại để khẳng định điều ngược lại là đã trật chìa nên cảnh báo riêng chuyện trật chìa đó thôi.

      Tư tui lại thấy ngoài đời thật loại không làm gì, chỉ chê bai, ta thán vẫn được mọi người có cảm tình hơn loại không làm gì suốt ngày chỉ khen, vuốt đuôi, nịnh bợ, nhất là vào thời điểm hiện nay, khi mà Ban lãnh đạo đang ngày càng bộc lộ nhiều yếu kém về quản lý Nhà nước, hậu quả ảnh hưởng tới từng chén cơm, manh áo của người dân mà ai ai cũng thấy, chỉ riêng loại quen khen, vuốt đuôi, nịnh nọt là cố tình không thấy.

      Cui bap lại cũng quên một điều rất quan trọng là chúng ta đã có Đảng sáng suốt, tài tình lo chuyện yêu nước, vậy thần dân không yêu nước bằng mồm thì bằng gì ?

      Xóa
    9. ông Tư,
      Chuyện "ảnh hưởng tới từng chén cơm, manh áo của người dân" không của riêng VN, ông nên nhìn ra thế giới.

      Xóa
    10. Tới anh cui bap
      Tất nhiên cái nghề triết của thầy giáo em là nói mồm rồi.
      Em biết chắc ngoài đời ông ý chả dở hơi tẹo nào cả.Chắc mỗi khi nhập nghề là lại dở người.
      Nhân chuyện anh cui bap gợi ý,anh em mình kêu gọi bỏ béng cái môn Triết dở người,cứ khi dạy hay học là làm cho con người ta lên cơn thần kinh này đi,anh nhỉ?
      Đúng là môn học chả bổ béo gì,tốn bao thời gian trong 4 năm học,học đi,học lai ,chép nguyên cả sách vẫn trượt.Phát điên vì nó!
      Chỉ để đánh bóng cho Đảng mà làm khổ bao nhiêu triệu người.
      Môn quân sự cũng vậy,ông đến,nổ một tràng,chả cho ai phản biện gì ráo.Các trận chiến thắng ông kể rất chi oai hùng,vì em muốn hỏi trong trận chiến thắng đấy ,bên mình hi sinh bao nhiêu? Sử sách đều không có!

      Xóa
    11. @ Vĩnh : dân mình đang có nhiều nơi cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, trẻ con còn phải đi bắt chuột về xào nấu qua quýt để thỏa cơn thèm chất đạm, cứ như chúng đang ở thời tiền sử vậy, mà lo chưa xong, còn nhìn ra thế giới làm gì ? Sao chú lại tệ tới mức nhận thức rằng hễ thế giới còn nước nghèo thì Việt Nam mình nghèo triền miên cũng là chuyện bình thường ? Học hỏi thì học cái tốt thôi chú à.

      @Sinh viên : nghe cháu kể chuyện sinh viên học môn Triết mà Tư tui cười thầm hoài, thôi ráng đi cháu, tự gì đó là môn bắt buộc, ai không thích cũng bị "cưỡng hiếp" học bằng được thôi, học dựng cả tóc gáy, xù cả tóc mai mà hổng hiểu gì cũng phải học......

      Xóa
    12. ông Tư, tôi nhìn cả vào những nước phát triển:
      ..."báo cáo của Cơ quan thống kê Italy (Istat) công bố ngày 30/12, cho biết trong giai đoạn 2005 - 2012, tỷ lệ người nghèo ở Italy đã tăng gấp đôi...
      Tỷ lệ các hộ gia đình có ba trẻ em, hoặc nhiều hơn, sống trong hoàn cảnh nghèo đói tăng từ 10,4% trong năm 2011 lên 16,2% trong năm 2012. Số hộ gia đình có cha mẹ đơn thân rơi vào cảnh nghèo đói cũng tăng từ 5,8% trong năm 2011 lên 9,1% năm 2012.
      tỷ lệ thất nghiệp ở Italy đã tăng lên mức kỷ lục có tới 40% lao động dưới 25 tuổi không có việc làm...."
      (http://www.vietnamplus.vn/ty-le-nguoi-ngheo-tai-italy-tang-gap-doi-trong-bay-nam/237728.vnp)
      Một báo cáo mới đây của Ngân hàng Trung ương Hy Lạp cho biết, tình trạng trẻ em phải sống trong nghèo đói đang là mối lo lớn nhất của quốc gia này hiện nay. -
      Bà Maria Iliopoulou, Chủ tịch trại trẻ mồ côi Thủ đô Athens cho biết:... chúng tôi không còn gì cả, khi nền kinh tế đã đến mức bần cùng rồi thì chúng tôi không biết lấy thức ăn ở đâu ra cả”.
      Tỷ lệ trẻ em nghèo đói tại Hy Lạp đã tăng từ 4% trong năm 2005 lên mức 25% hiện nay -
      (http://vtv.vn/Doi-song/Nhieu-tre-em-Hy-Lap-song-trong-ngheo-doi/68228.vtv)

      Xóa
    13. Thôi chú Vĩnh, ốc chưa mang nổi mình ốc, còn đèo bồng làm gì chuyện thiên hạ, Tư tui nói rồi, rõ ràng và dễ hiểu quá mà, sao chú có vẻ như hổng hiểu vậy nhỉ ? Tư tui nói chú nên quan tâm tới chuyện người nghèo, trẻ em nghèo ở Việt Nam đi, phải làm sao cho hết hoặc giảm thiểu chuyện nghèo ở nước mình, chứ ai lại tệ tới mức "tự sướng" rằng thế giới còn người nghèo, trẻ em nghèo thì Việt Nam ta còn cũng không sao ?!

      Xóa
    14. SV,

      SV vác câu chuyện của 1 ông dở người từng phần lên đây làm gì nhỉ? dở người từng phần nói là GDP Việt Nam ta sắp kém GDP Căm trong mấy năm nữa à? SV tìm xem số liệu GDP mấy năm gần đây của VN và Căm xem số nó như thế nào rồi nói tiếp chuyện "dự đoán" nhé. Lời khuyên nhỏ thôi, chịu khó đọc trước khi nói láo, chịu khó đọc trước khi trích dẫn.

      Triết học là 1 môn rất cao sang, nó bao trùm lên rất nhiều môn khác, học được nó và hiểu được nó là phúc tổ 70 đời đó SV ạ. Nhưng rất tiếc là VN ta ít nhân tài, nên không có người đủ trình độ, phần lớn là nói láo với chém gió thôi. Do vậy tôi mới gọi sư phụ dậy triết của SV là dở người. Học Triết không có liên quan gì đến ĐCS hết, đừng vu vạ cho ĐCS mà tội nghiệp (Triết học với LS Đảng là 2 môn khác nhau nhé SV).

      Muốn đất nước giàu lên, ta giầu lên thì ta phải làm việc, chứ ngồi đó mà nói láo với chửi chính quyền thì nghìn năm vẫn mạt rệp thôi. Mà đã mạt rệp rồi thì thằng TQ nó oánh là mình te tua, mình mất đất. Có tí xèng mới mua được tên lửa và tầu ngầm để tự vệ, chú SV ạ.

      Xóa
    15. ông Tư,
      "nên quan tâm tới chuyện người nghèo, trẻ em nghèo ở Việt Nam"?
      có lẽ ông chỉ muốn nhìn thấy cái xấu nên không nhìn thấy những cố gắng của VN trong việc xoá đói giảm nghèo (dù còn cố gắng nhiều nữa), cho ông xem vài thông tin tôi lượm lặt được:

      - Quyết định 36/2013/QĐ-TTg về hỗ trợ gạo cho học sinh 15kg/tháng
      (http://thuvienphapluat.vn/archive/Quyet-dinh-36-2013-QD-TTg-ho-tro-gao-cho-hoc-sinh-tai-truong-dac-biet-kho-khan-vb194384.aspx)
      các địa phương đã thực hiện: Sơn La (http://giaothongvantai.com.vn/chinh-tri-xa-hoi/xa-hoi/201312/son-la-ho-tro-3300-tan-gao-cho-hoc-sinh-435374/); Quảng Nam (http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/154935/cap-hoc-bong-gao-cho-hoc-sinh.html); Thanh Hoá (http://news.go.vn/giao-duc/tin-1618898/hoc-sinh-mien-nui-duoc-nhan-gao-ho-tro-hoc-tap.htm)..........

      Các chính sách khác:
      - Chương trình 135 (http://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C6%B0%C6%A1ng_tr%C3%ACnh_135)
      - Nghị quyết 30a/2008/NQ-CP
      (http://moj.gov.vn/vbpq/Lists/Vn%20bn%20php%20lut/View_Detail.aspx?ItemID=12476)

      Và đánh giá của quốc tế:
      Nếu nhìn vào những mục tiêu thiên niên kỷ mà LHQ đặt ra thì Việt Nam đã đạt được rất nhiều thành tựu, nhất là trong xóa đói giảm nghèo, các thành tựu về y tế, bình đẳng giới, phụ nữ tham gia nhiều hơn vào quá trình hoạch định chính sách; các thành tựu về giáo dục… (phát biểu của Bà Bà Helen Clark, Tổng giám đốc UNDP) - http://cafef.vn/kinh-te-vi-mo-dau-tu/tong-giam-doc-undp-viet-nam-da-phat-trien-dang-kinh-ngac-2013110814154164310ca33.chn

      Xóa
    16. Bây giờ mới thấy chú Vĩnh đi vào trọng tâm, vậy theo chú thì tại sao Việt Nam "đã đạt rất nhiều thành tựu" về xóa đói giảm nghèo mà số hộ nghèo, người nghèo gần như không giảm ? Nếu năm 1 đạt 1 thành tựu, năm 2 đạt 4 thành tựu....cứ vậy sau vài năm "đã đạt được rất nhiều thành tựu" thì đói, nghèo phải được xóa xong chứ, sao "đạt rất nhiều thành tựu" mà đói, nghèo còn hoài vậy ? Phải chăng lại cũng lừa trên dối dưới, báo cáo láo thành tích, kiểu năm nào cũng hô hào là tăng trưởng, tăng trưởng để cuối cùng hôm nay có món nợ xấu, nợ công lên tới hàng triệu tỷ đồng ?

      Quốc tế đánh giá thì cũng nên tỉnh táo coi chừng, có khi viện trợ hoài mà nghèo cứ hoàn nghèo, họ nản quá, chán chê quá nên khen đại cho thoát nạn, tiền của đâu mà viện trợ hoài cho người nghèo dai nghèo dẳng, đánh giá "tích cực" kiểu đó của quốc tế sẽ là cái cớ để giới lãnh đạo phóng đại thành "thành tích" nhằm làm giảm bớt sự chú ý của dư luận đối với món nợ công kếch sù đang đè nặng trên lưng họ. Ai nghèo, ai đói, ai phải bắt chuột cải thiện chất đạm chứ "đầy tớ của nhân dân" đâu có lâm cảnh đó bao giờ mà sợ.

      Xóa
    17. Bây giờ mà nghe tới những Triết học Mác - Lê Nin, kinh tế - chính trị học Mác - Lê Nin..v...v... hay nói chung cái gì có dính tới Mác - Lê Nin là Tư tui lại hoa mắt, ù tai, toàn thân bủn rủn, đổ mồ hôi hột luôn ! Nghe chú "cắp buồi" nói Triết học là môn cao sang, ít có nhân tài lĩnh hội được là biết ngay chú này đích thị chúa nói dóc rồi ! Nè, nói cho chú "cắp buồi" biết, ở Việt Nam ta có hàng triệu "nhân tài" có bằng cao cấp chính trị nhé, mà đã cao cấp chính trị thì đương nhiên phải rất uyên thâm Triết học Mác - Lê đó nghe.

      Nói dỡn vậy cho vui chứ chú "cắp buồi" nói rất đúng thực tế, với tình hình bằng giả, bằng dỏm "dốt chuyên tu, ngu tại chức" tràn lan như hiện nay thì những mảnh bằng cao cấp chính trị kia coi chừng cũng chỉ là hàng "tốt nước sơn" thôi, Tư tui dám chắc nếu tổ chức cho mấy ông có bằng cao cấp chính trị thi môn Triết học Mác - Lê thì tỷ lệ đậu sẽ cực kỳ thấp !

      Xóa
    18. "...vậy sau vài năm... thì đói, nghèo phải được xóa xong..." ông nói ở thiên đường nào vậy?
      Nước nào không còn người nghèo đói ông Tư nói tui nghe, nước Mỹ nhé?

      Xóa
    19. Chú Vĩnh ! Là tư tui nói ở thiên đường XHCN theo ý của chú đó, chú là người đồng tình với sự ca ngợi lên tận mây xanh rằng Việt Nam đã đạt được rất nhiều thành tựu trong xóa đói, giảm nghèo nên tư tui mới cảnh tỉnh chú, nếu thật sự vậy thì đã hết đói, nghèo từ lâu chứ đâu có cảnh ngày càng nhiều người đói, nghèo như thực tế hiện nay.

      Xóa
    20. ông Tư,
      Tôi không cần ai cảnh tỉnh.
      Nhiều thành tựu không có nghĩa là hết đói nghèo ngay.
      Mà ông căn cứ vào đâu để nói "ngày càng nhiều người đói nghèo"?

      Xóa
    21. Tới anh cui bap.
      Em không được học môn lịch sử Đảng,có lẽ bây giờ nó là môn Con đường cách mạng của Đảng (Chắc cái tên này hay hơn?)
      Môn Triết học Mác-Lê nin,ngay cái tên nó cũng đã liên quan tới Đảng,mà anh bảo không liên quan! Em chịu anh!
      Còn anh cứ ấm ức mãi chuyện thầy dạy triết của em nói: "Nếu Đảng..." .Em đã cố lờ đi vì đã có bác Tư trả lời hộ rồi,nhưng anh cứ đay đi,đay lại.Vậy đây:

      Như vậy trong vòng 8 năm tới,bạn Cam của ta đạt GDP bình quân là 2200 USD .Và cái này mới thực chất là tăng trưởng nè: CPI của nó chỉ khoảng 5% (Nếu ...Anh nhé).
      Của ta năm nay là 1960 USD, tăng GDP 5.4% nhưng CPI tận 6%(còn mấy năm trước thì kinh hoàng).Vậy là người dân bị móc túi chứ tăng nỗi gì?
      Như vậy trong vòng 8 năm tới, KT Viet nam mà đổ vỡ dây chuyền (báo chí cảnh báo đầy ra đó),thì viễn cảnh 1960 USD mà lê tới 2200 USD của bạn Cam cũng có thể lắm ( Nếu...Anh nhé).
      Nguồn:http://www.tamnhin.net/Tin-quoc-te/25169/Thu-nhap-nguoi-Campuchia-tang-4-lan-sau-20-nam.html

      Xóa
    22. Còn anh cứ ấm ức mãi chuyện thầy dạy triết của em nói: "Nếu Đảng..." .Em đã cố lờ đi vì đã có bác Tư trả lời hộ rồi,nhưng anh cứ đay đi,đay lại.Vậy đây:

      Xóa
    23. Xin lỗi,em định dẫn trích bằng chữ nghiêng,nhưng nó không hiện ra.Vậy em trích lại:Còn anh cứ ấm ức mãi chuyện thầy dạy triết của em nói: "Nếu Đảng..." .Em đã cố lờ đi vì đã có bác Tư trả lời hộ rồi,nhưng anh cứ đay đi,đay lại.Vậy đây:"Nếu trong khoảng thời gian này, Campuchia đạt mức tăng trưởng kinh tế hơn 8,5%, thu nhập bình quân đầu người của Campuchia sẽ đạt 3.300 USD vào mốc 2030"

      Xóa
    24. SV,
      Lấy chuyện 'SẼ" ra thì không có giá trị chứng minh được chuyện gì đâu bạn.

      Xóa
    25. @ Vĩnh : Tư tui xin lỗi nghen, tưởng chú cũng biết tiếp thu khi được người khác chỉ ra cái sai, ai dè chú lại thuộc tuýp người không bao giờ nhận mình sai, thôi Tư tui xin rút lại 2 tiếng cảnh tỉnh vì chú không cần, có người cũng như chú mà bị dư luận gắn thêm từ "lú" sau cái tên đó.

      Giờ thì chú Vĩnh lộ luôn mình là "cán bộ Nhà nước" rồi, chỉ có cán bộ Nhà nước mới luôn miệng nói thành tích, thành tựu nhưng rốt cuộc thành tích vượt bậc của nền kinh tế là nợ xấu, nợ công lên tới trên 1 triệu tỷ còn rất nhiều thành tựu đạt được về xóa đói, giảm nghèo là con nít ở khắp miền biên giới phía Bắc mùa Đông không đủ áo ấm, chúng đi học phải ăn những bữa cơm không có thịt, tới nổi thèm quá, có đứa phải đi bắt chuột, bất kể chuột sạch hay dơ miễn là chuột, để thỏa cơn thèm chất đạm.

      Xóa
    26. Tôi xem mình là người khách quan, nhìn thấy cả xấu cả tốt, nhựng tất cả những mặt tốt xấu thì báo chí nói hết rồi, lẽ ra tôi không nói. Những thông tin mà ông nói ra đây chủ yếu cũng từ báo chí nhà nước mà ra đúng không?. Nhưng vì thấy ông chỉ lấy cái xấu ra nói nên tôi nói mặt kia để ông thấy cả 2 mặt, tôi không có ý chỉ nói mặt tốt.
      Nếu ông chỉ thấy mặt xấu mà không thấy những nỗ lực mà nhà nước và nhân dân đang khắc phục thì cách nói của ông không mang tính xây dựng. Và không khéo ông lộ mình là đàn em của đám dân chủ nhí nhố mà thôi, cách nói sao mà giống vậy.
      Tôi không có gì cần phải "tiếp thu" từ tuýp người như ông.

      Xóa
    27. ông Tư,
      Ở trên tôi hỏi ông căn cứ vào đâu để nói "ngày càng nhiều người đói nghèo"?
      ông trả lời gì kỳ vậy, chuyện trẻ con ăn thịt chuột chỉ nói lên chuyện đói nghèo chứ đâu chứng minh là "ngày càng nhiều". Ông phải so sánh số lương, mức độ nghèo đói của kỳ (tháng, năm...) này so với các kỳ trước để thấy chiều đi lên hay xuống chứ. Hồi đi học ông có được dạy như vậy không?
      Còn chuyện đói nghèo mà ông kể đi kể lại đó thì tôi có thể kể ông nghe cả trăm chuyện. Mà hồi nhỏ tôi cũng khoái bắt chuột ăn lắm đó nghe.

      Xóa
    28. Xin lỗi, sửa lại "số lương" thành "số lượng"

      Xóa
    29. Trời ! Chậm tiêu thiệt hay giả vờ vậy chú Vĩnh ? Lẽ nào chú hổng hiểu ý của Tư tui ? Khoản 10 năm trước thăm thú miệt biên giới phía Bắc thì tuy cũng có khó khăn, nghèo khổ nhưng chưa có tình cảnh trẻ con từng tốp, từng tốp ăn cơm hổng có thịt như bi giờ, cũng chưa có chuyện từng tốp đi bắt chuột để thỏa cơn thèm chất đạm. Mà cũng cần đi đâu tìm căn cứ, cứ tối 30 và sáng mùng 1 Tết (sắp tới rồi nè) xách xe chạy một vòng Saigon là biết ngay lượng người nghèo khổ ngày càng nhiều thôi, hai ngày đó mỗi năm Saigon mỗi vắng teo, vắng ngắt, xe cộ thưa thớt, còn hơn cái thời 1978 - 1979 nữa, vì sao ? Vì dân đói nghèo ở các tỉnh đã về quê ăn tết hết rồi..... Chú đừng có cãi nói họ không đói nghèo nghe, hổng đói nghèo bí bách quá thì không ai chịu tha phương cầu thực đâu !

      Dí bắt chuột đồng ở quê nướng ăn là thú vui, là ăn chơi, nó hoàn toàn khác với đi bắt chuột cống, chuột nhắc, chuột chù ăn vì thèm chất đạm ! Chú có thể kể hàng trăm chuyện đói nghèo mà sao đi đồng tình với cái nhận định "Việt Nam đã đạt được rất nhiều thành tựu về xóa đói giảm nghèo" của ngoại nhân ? Họ khen đểu để cắt viện trợ mà sao chú ngây thơ vậy ?

      Xóa
    30. Chú Vĩnh ngây thơ ơi, không phải ngẫu nhiên mà Tư tui mất niềm tin đâu ! Tư tui cũng muốn tung hô chuyện tốt lắm nhưng mà lại sợ, thời này vàng thau lẫn lộn, thật giả khó lường, bữa nay là tốt chứ ngày mai thì đã trở thành xấu, tung hô cho dữ người ta nói mình nặng thì là ngu, nhẹ thì là ngây thơ. Nhưng thôi, để khách quan, Tư tui xin lắng nghe đây, chú Vĩnh hãy nêu một vài mặt tốt nào đó để chúng ta thảo luận nghe chơi nhé.

      Nếu là đàn ông thì chú nên xử sự kiểu đàn ông, gì mà phải núng nẫy "Tôi không có gì cần phải "tiếp thu" từ tuýp người như ông.", không có gì cần sao chú cứ khoái theo Tư tui đối đáp vậy ? Thảo luận nghe chơi cho vui thôi chú ơi, hơn thua được cái giải gì mà tiếp thu với không tiếp thu, cần với lại không cần.

      Xóa
    31. Nói thêm cho rõ hai ngày 30 và mùng 1 tết mỗi năm Saigon mỗi vắng hơn, vậy chú Vĩnh mới hiểu số người nghèo ngày càng nhiều !

      Xóa
    32. Trả lời vậy cũng chưa đạt nhưng thôi bỏ qua.
      Cách nói"...tiếp thu...", "...tuýp người..."... là tôi lấy của ông, nếu ông thấy khó chịu thì ông không dùng cho người khác.

      Xóa
    33. Em thấy trên TV bữa nọ,có quan chức cũng to to,vị ấy giáo huấn, đại loại báo đài cũng nên đưa những tin người tốt ,việc tốt...
      Thế là chiều hôm sau,Đài truyền hình HN đưa hình ảnh đồng chí công an đưa người già bị lạc,cả báo cũng đưa tin.
      Sau đó đến tận giờ,là cả rừng tin xấu.
      Tức là thời đại mà môn Triết học Mac-Lê nin là môn bắt buộc phải thi để lấy bằng tốt nghiệp,mà xã hội không tìm đâu ra tin tốt để tô hồng nữa,thì niềm tin chúng em không biết đặt vào đâu!Chúng ta đã sai chăng?

      Xóa
    34. Tuýp người là cách nói của người Saigon xưa, nó đồng nghĩa với dạng người, kiểu người, ví dụ tuýp người thích du lịch, tuýp người thích nhậu nhẹt..... chứ hổng có gì để mà khó chịu, còn tiếp thu là từ mới xuất hiện sau 1975, mới đầu nó chỉ được áp dụng cho trường hợp phê bình - tiếp thu (gọi vui là cặp phạm trù phê bình - tiếp thu !), tức mỗi khi họp hành hễ có "đồng chí" nào phê bình mình thì mình phải đứng lên có ý kiến xin "tiếp thu" ý kiến phê bình đó. Vậy thôi, có gì mà khó chịu.

      Tư tui trình bày chưa đạt thì chú Vĩnh cứ tự nhiên mà phản biện, không phản biện được thì thôi, còn dùng từ bỏ qua, càng ngày chú càng giống "cán bộ Nhà nước" nhất định không bao giờ nhận sai, mà buộc phải nhận thì cũng theo kiểu chảnh, ra vẻ ta đây bỏ qua chứ hổng phải phản biện không được. Chán chú lắm.

      Xóa
    35. ông Tư,
      Định không nói nữa vì mất thời gian, nhưng lại nhận ra ông thật là thiển cận.
      Hãy xem ông lấy chuyện vắng người ở SG tối 30 sáng mồng 1 ra để chứng minh việc "ngày càng nghèo đói" ở cả nước VN này. Thật là hồ đồ.
      Ông có biết ngoài những người nghèo tha phương đến SG làm ăn còn những đối tượng nào không? hàng vạn người quê Bắc đã chuyển công tác và gia đình vào SG sau giải phóng, tết nào vé máy bay, xe lửa về Hà Nội cũng hết. Hàng vạn học sinh, sinh viên các tỉnh về SG học, hàng vạn công nhân các khu công nghiệp, các chuyên gia các lĩnh vực có quê không phải SG nay về quê ăn tết, hàng vạn người dân SG đi về thăm quê, du lịch trong ngoài nước, hàng vạn gia đình thích ở nhà tụ họp gia đình lúc giao thừa năm mới... Thế thì SG không vắng sao được.
      THẬT LÀ HỒ ĐỒ!

      Xóa
    36. Ha ha, lại cháy nhà lòi mặt chuột nữa rồi ! Cái mặt nạ lịch sự, văn hóa của chú Vĩnh cứ ngày càng tự rơi rụng dần, thay vào đó là sự mất bình tĩnh, sử dụng từ ngữ không phù hợp, hổng nghèo đói sao từng đoàn, từng đoàn người từ miền Bắc, miền Trung và miền Tây cứ lũ lượt kéo tới Saigon kiếm sống ngày càng đông lên vậy ? Không ngày càng đông mà sao chính quyền TP Hồ Chí Minh đã mấy lần định ra Quyết định thắt chặt chuyện nhập cư, tạm trú nhằm hạn chế người ngoài tỉnh vào Thành phố ?

      Nói thêm, Saigon chỉ vắng đêm 30 và ngày mùng 1 thôi, từ mùng 2 nó lại đông dần lên bởi người nghèo phải tha phương cầu thực đã lại lục tục kéo nhau trở lại miền đất thánh Saigon.

      Xóa
    37. Mà sao tới bi giờ chú Vĩnh vẫn chưa đưa ra vài mặt tốt để anh em thảo luận vậy ?

      Xóa
    38. Tôi tưởng được đối thoại với một người có tư duy phản biện nhưng thất vọng. Những chứng cứ mà ông đưa ra để chứng minh cho kết luận của mình thật sơ sài, thật cùn. Cuối cùng kết luận ông chỉ là người cố ý bôi nhọ nhưng lại không chứng minh được lý luận của mình.Tôi nhận xét ông là người có kinh nghiệm sống và bản lĩnh, nhưng việc học hành để biết cách chứng minh một luận điểm e chưa đủ.
      Trao đổi với một người như ông vì thấy mất thời gian nên bực mình đôi chút.
      Tôi đã nói ở trên mọi việc xấu tốt đều đã có ở báo chí.
      Chấm hết.

      Xóa
    39. Cảm nhận thế nào là quyền của chú và người ta vẫn hay nói khác với cảm nhận thật, giả sử có sơ sài thì đó vẫn là chứng cứ để Tư tui chứng minh cho lời nói của mình khiến chú không phản biện được, cách chứng minh một luận điểm như vậy là đã đầy đủ vì hữu hiệu.

      Báo chí là báo chí, còn quan điểm, chính kiến riêng của mình là của mình. Chú chấm hết sớm là rất khôn ngoan bởi càng kéo dài chú sẽ càng bất lợi.

      Xóa
    40. Có người nói sáng mồng 1 , mồng 2 Tết vắng người ngoại tỉnh do các cơ quan ban ngành hỗ trợ người nghèo , SV về quê ngày càng nhiều hơn thì sao thưa ông Tư ?

      Xóa

    41. Ngoài ra , VNCH còn làm mất các đảo Phú Lâm , Linh Côn ... năm 1956 vào tay TQ
      Mất Ba Bình năm 1956 vào tay Đài Loan
      Mất các đảo Thị Tứ , Song Tử Đông , Vĩnh Viễn , Loại Tá , Bình Nguyên ... 1970-1973 vào tay Phi
      Khi TQ chiếm Phú Lâm , Ba Bình cũng không hề có đụng độ nào giữa VNCH và TQ
      Có phải VNCH đã bỏ chạy trước khi TQ đổ bộ lên Phú Lâm , Linh Côn không ?
      Từ năm 1956-1974 , VNCH cũng không hề lên tiếng hay phản đối hành động chiếm đảo của TQ , Đài Loan , Phi ...

      Suy theo lời anh Tư , SV : Không lên tiếng đồng nghĩa là ủng hộ

      Tôi tạm suy ra : Từ năm 1956-1974 , VNCH cũng không hề lên tiếng hay phản đối hành động chiếm đảo của TQ , Đài Loan , Phi ... đồng nghĩa VNCH ủng hộ TQ , ĐL chiếm đảo năm 1956 chăng ?

      Xóa
  5. Năm 1988 tại Trường sa(Gạc ma), thậm chí chúng ta còn không dám nổ súng chống lại kẻ cướp. Vậy cấp chỉ huy là anh hùng? Hài ...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nổ súng, anh hùng, yêu nước >>> mất toàn bộ đảo, không dám quay lại tái chiếm.
      Hèn nhát, không nổ súng >>> giữ được phần lớn đảo, dám lao tầu lên giữ đảo. Từ đó đến nay TQ KHÔNG chiếm thêm được 1 đảo nào nữa.

      Ông nặc 03:12 thấy sự khác biệt không???

      Xóa
    2. Tàu của CHXHCNVN là hai tàu chở lính (tiếng Anh: transporter) và một tàu đổ bộ (landing craft), phải đối đầu với chiếc khu trục hạm (frigate) Nanchong của TQ, có bắn lại cũng không hiệu quả. Hoàn cảnh rất khác trận Hoàng Sa: lực lượng VNCH có 3 chiếc frigate, và một chiếc corvette, mạnh hơn lực lượng TQ với 4 chiếc corvette và 2 tàu chống tàu ngầm. Bởi vậy không hiểu sao hai chiếc HQ-4 và HQ-5 lại rút sau khi chiếc HQ-16 bị bắn hư phải rút để chiếc corvette (HQ-10) còn lại chịu trận. Nếu ở mấy xứ phương Tây là mấy ông sĩ quan bị ra tòa án quân sự chứ không phải đùa.

      Xóa
    3. Hài hước với chú dư lợn viên mang tên: thuong dan
      Chú về hỏi xem từ 1988 đến nay TQ chiếm thêm mấy đảo nữa nhé!
      Không dám chống cự mà vẫn múa mép tài ba bác học.

      Xóa
    4. Minh Lê ơi!
      ko biết thì dựa cột mà nghe nhé!
      Ông chỉ ra đảo nào mà TQ chiếm từ 1988 đến nay xem?

      Xóa
  6. Chính HQ5 đã nã đạn vào HQ16 và HQ10. sau đó bỏ chạy cả lũ mặc cho HQ10 bị trọng thương đâm vào bãi cạn. Thuyền trưởng và HSQ binh sĩ tự chết trên tàu. Nào tàu có chìm vào đại dương như mọi người tưởng

    19/1/2013
    Kính gởi:
    Chị Huỳnh Thị Sinh, phu nhân của Hạm trưởng HQ-10 Ngụy Văn Thà.
    Cùng thân nhân của các anh Lê Văn Tây, Đinh Hoàng Mai, và các anh chiến sĩ khác đã hy sinh cùng HQ-10.
    Nhân có lá thư của những đồng bào miền Bắc gởi cho chị nhân ngày tưởng niệm lần thứ 39 HQ-10 đền nợ nước, tôi muốn cho chị cùng mọi người biết một chút tin tức về HQ-10 mà tôi tận mắt nhìn thấy khi đang trên lộ trình đến Hong Kong. Câu chuyện như thế này:
    Vào ngày 24 tháng 7 năm 1979 chúng tôi vượt biển từ một tỉnh miền Trung. Trực chỉ hướng đông đi về Subic Bay/ Manila của Phi Luật Tân. Nhưng sau khoảng 5 hay 6 ngày gì đó thì thuyền chúng tôi hết nước (việc bốc dầu và nước bị bại lộ, cả thuyền chỉ có hai can nước, nhưng vẫn liều lĩnh đi). Mọi người không dám đi tiếp vì sợ chết khát. Lúc đó mọi người quyết định đi về hướng bắc và tây bắc chút xíu để tìm đảo Hoàng Sa để kiếm nước. Nhưng cũng không biết là đi bao lâu sẽ tới (vì la bàn và hải đồ là đồ chợ trời, không được chính xác cho lắm), nhưng vẫn cứ đi. Thì khoảng gần hai ngày sau (lúc này có lẻ là cuối tháng bảy hoặc đầu tháng 8 gì đó) thì thuyền chúng tôi lọt vào một vùng san hô bạt ngàn.
    Sợ vỡ thuyền cho nên chúng tôi đi rất chậm để tránh đụng san hô, thì vào lúc khoảng 5:30pm chiều, mặt trời đụng mặt nước ở ngay cuối chân trời, thì bỗng dưng chúng tôi nhìn thấy một xác tàu sắt khổng lồ, chéo phía trước mặt bên tay trái (hướng tây). Vì tôi là người ngồi ngay mủi thuyền để hướng dẫn tránh san hô, lúc đó tôi tưởng là gặp tàu của trung cộng. Nên tôi chăm chú quan sát để coi thử có chữ tàu hay cờ tàu trên đó không. Khi thuyền tôi tiến đến gần hơn thì tôi bỗng sững sờ chết lặng khi hàng chữ HQ-10 hiện ra trước mắt. Hàng chữ còn rất rõ, chưa bị rỉ sét, hay trầy tróc. Lúc này thuyền chúng tôi chỉ còn cách HQ-10 chừng 100 thước, và san hô rất cao gần đụng mặt nước, cho nên thuyền tôi không dám lại gần vì trời đang sụp tối. Mọi người chỉ biết cho thuyền chạy thật là chậm để có thể thu gom cái hình ảnh đó vào trong đầu trong khoảng nữa giờ đồng hồ đó. Những gì tôi nhìn thấy tận mắt là:
    1. Tàu HQ-10 nằm chết trên một vùng san hô rộng lớn, giống như tàu bị mắt cạn vậy. Đầu quay về hướng Nam và Tây Nam (chúng tôi đang đi về hướng bắc đến Hồng Kông). Tàu chưa bị rỉ sét gì nhiều. Lúc tôi nhìn thấy thì hơn 70% nước sơn vẫn còn nguyên vẹn.
    2. Tôi thấy không có dấu vết đạn (lớn) bên hông trái của tàu (chúng tôi chỉ nhìn thấy bên này thôi, không thể nhìn thấy hông bên kia).
    3. Đài chỉ huy bị tan nát (chắc do đạn của trung cộng). Tàu bị đứt ở khoảng giữa làm hai khúc, giống như bị cưa đôi bằng thủy lôi bắn tập trung vào khoảng giữa; nếu hầm đạn của tàu nằm ở khoảng giữa và bị nổ cũng có thể cưa đôi thân tàu làm hai phần.)
    4. Phần sau của tàu vẫn còn nguyên vẹn, nhưng rỉ sét nhiều hơn phần trước.
    Đó là những gì chúng tôi nhìn thấy ở Hoàng Sa. Nhờ nhìn thấy xác Tàu HQ-10 mà chúng tôi mới biết HQ-10 đã không chìm vào lòng đại dương như nhiều người tưởng.
    Và nhờ nhìn thấy hàng chữ HQ-10 mà chúng tôi mới biết mình đang ở trong khu vực Hoàng Sa, và anh hoa tiêu đã chấm lại tọa độ để đi tiếp.
    Đi đến sáng thì chúng tôi ra khỏi Hoàng Sa mà không gặp lính Trung cộng trên đảo hay trên biển.
    Kể từ đó (tháng 8 năm 1979) cho đến nay thì tôi không biết tàu HQ-10 có còn ở đó nữa hay không, hay là bị bọn tàu kéo về lấy sắt vụn rồi.
    Một lần nữa, tôi chỉ muốn cho chị và mọi người biết là HQ-10 (và thân xác anh Hạm Trưởng cùng đồng đội của anh) nằm chết trên bãi san hô ở Hoàng Sa, chứ không có bị chìm vào lòng đại dương như nhiều người tưởng đâu.
    Kính thư,
    19/1/2013
    hoangkybactien

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bài trích dẫn rát hay sao ko ai bình luận

      Xóa
    2. Nên cho bình loạn bài đăng của Phú Quới. Tôi thấy lung mung lắm Ko bít đúng hay sai

      Xóa
  7. Mấy đảo ở TS Thiệu, Diệm làm ngơ cho Phi,Bru,Malay, cả Đài Loan ở tít trên biển Hoa Đông cũng chiếm đượ Ba Bình, đảo lớn nhất của TS. HS là quà của Mỹ tặng TQ để sang tay nợ xấu (VNCH). Qua nguồn tài liệu của phía VNCH thì trận hải chiến HS là được sắp đặt rồi, chỉ oan mạng cho những thủy thủ thực chiến.
    Vậy mà bây giờ lũ lâu la cứ ông ổng ca ngợi trận đánh HS rồi lươn lẹo đổ vạ cho CS, khốn nạn.

    Trả lờiXóa
  8. Hải Chiến Hoàng Sa nay đã được báo tuổi trẻ, thanh niên và nhiều tờ khác đăng đầy đủ khách quan vậy mà cái lũ lợn và trẻ trâu ăn theo ở đây cố tình bơi rác với vô số giả thuyết lượm mót từ những thằng đảng viên già thủ cựu sợ mất sổ hưu, những kẻ có cái đầu của bắc hàn nên nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và đấu tranh giai cấp để cải cách ruộng đất . Các đồng chấy có giỏi thì bảo ban biên tập các báo tuổi trẻ và thanh niên để họ gỡ xuống nhé các đồng chấy .

    http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/Phong-su-Ky-su/588163/40-nam-hai-chien-hoang-sa.html

    http://www.thanhnien.com.vn/pages/hai-chien-hoang-sa.aspx

    có những sự thật KHÔNG THỂ CHỐI CÃI

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hằn học thế anh bạn, những bài về Hoàng Sa trong blog này hoàn toàn từ những người trong cuộc chứ có ai bịa ra đâu. Qua đây, các phóng viên Tuổi trẻ, Thanh niên cũng nên đối chiếu, chọn lựa lại thông tin nào có độ tin cậy cao hơn.

      Xóa
  9. Lịch sử đã sang trang và để lại nhiều bài học nhớ đời, đặc biệt tầm ảnh hưởng, chi phối của các cường quốc đối với các quốc gia nhược tiểu. Ngày nay, CSVN đã chọn lựa đối sách quan hệ với các nước lớn một cách khôn khéo, minh bạch, bài bản, lâu dài để bảo vệ vững chắc giang sơn gấm vóc Tổ Tiên. Hồng phúc cho dân tộc này, đất nước này khi có một Đảng tiên phong chỉ lối, dẫn đường...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Hồng phúc cho dân tộc này, đất nước này khi có một Đảng tiên phong chỉ lối, dẫn đường...

      Cha chả,cha chả!

      Hay cho câu "hồng phúc",giỏi cho câu "hồng phúc"
      Chợt nghĩ ,tại sao con Cún yêu nhà mình,vợ nó không cho ăn bằng bát?
      Ai đó giải thích cho gàn này với

      Xóa
    2. Thằng này khéo chọn tên.

      Xóa
  10. Không nhanh chóng thoát khỏi tình cảnh nhược tiểu thì vẫn luôn bị ảnh hưởng, chi phối của các cường quốc. Người ta đang hoài nghi, không biết CSVN " đã chọn lựa đối sách quan hệ với các nước lớn một cách khôn khéo, minh bạch, bài bản, lâu dài để bảo vệ vững chắc giang sơn gấm vóc Tổ Tiên' hay để bảo vệ vững chắc cho việc "là Đảng duy nhất lãnh đạo toàn diện xã hội"!!! Hỡi ông giáo già có thâm niên mấy chục năm dạy Ngữ văn ! Ngày còn tóc ba vá muỗng vùa hẳn ông đã được học giang sơn Việt Nam kéo dài từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mau, mà nay Ải Nam Quan của chúng ta đâu mất rồi ? Giang sơn gấm vóc của tổ tiên Lạc Hồng chúng ta đã được bảo vệ vững chắc vậy sao ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đường biên giới của Việt Nam được hình thành và có nhiều biến động trong suốt chiều dài lịch sử. Nếu lấy đường biên giới của "giang sơn gấm vóc" từ thời "tổ tiên Lạc Hồng" ra để nói thì đất nơi ông Tư đang ở hiện nay chắc không nằm trong "giang sơn gấm vóc" đó.
      Việc xác lập đường biên giới giữa các nước trong thời đại hiên nay phải căn cứ vào các Hiệp định có tính pháp lý. Cụ thể đường biên giới pháp lý VN-TQ từ cuối thế kỷ XIX đã được hoạch định trong hai Công ước Pháp - Thanh năm 1887, 1895.
      Biên bản hoạch định Pháp - Thanh năm 1886 quy định rằng đường biên giới "nằm ở phía Nam Ải Nam Quan, trên con đường từ Nam Quan đến làng Đồng Đăng". Tức là kể từ thời điểm đó Ải Nam Quan về mặt pháp lý không còn thuộc VN nữa.
      Đây là vấn đề pháp lý, lịch sử phức tạp, tôi chỉ có hiểu biết bấy nhiêu nên trình bày tham khảo.

      Xóa
    2. Về vấn đề biên giới thì có câu này của Diệm đáng để ông Tư TB quan tâm hơn: Biên giới của Mỹ kéo dài tới sông Bến Hải, ở vĩ tuyến 17 của VN.

      Xóa
    3. http://images27.fotki.com/v1018/photos/2/248599/2554203/DN-vi.jpg

      Cái ải gọi là Nam Quan do nhà Minh bên Tàu xây, đích thân nhà Nguyễn công nhận điều đó trong Đại Nam Nhất Thống Chí.

      Xóa
  11. @ Việt : chắc những người biên soạn sách Sử trước kia họ không biết hai Công ước Pháp - Thanh năm 1887, 1895 như ông nói nên họ mới ghi giang sơn Việt Nam kéo dài từ Ải Nam Quan tới Mũi Cà Mau cho học trò học suốt hàng thế kỷ ? Mà lạ, họ viết vậy là đã lấy mất đất của Trung Cộng nhưng sao hồi đó Tư tui hổng nghe Trung Cộng phản đối gì hết hén ?
    @ Nặc danh :09:43 : Dù sao thì đó cũng chỉ là câu nói trong bài diễn văn của ông Diệm, vẫn đỡ hơn Công hàm cam kết tôn trọng biển đảo của Trung cộng do Thủ tướng VNDCCH gởi Thủ tướng quốc vụ viện Trung cộng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cái nào đỡ hơn cái nào? giỏi so sánh héng!
      ông cũng nên nghiên cữu kỹ từ ngữ của Công hàm.

      Xóa
    2. Nghiên cứu làm gì cho mệt, cứ so sánh thế này là được : ông Diệm nói vậy nhưng đó không phải là chứng cứ để Mỹ đòi đất của họ tới vĩ tuyến 17, còn Trung Cộng thì trưng cái Công hàm kia ra để dùng "lưỡi bò" ngoạm mất, nhất định không nhả biển đảo của ta mà ta thì ngoài việc "chọn lựa đối sách quan hệ với các nước lớn một cách khôn khéo, minh bạch, bài bản, lâu dài để bảo vệ vững chắc giang sơn gấm vóc Tổ Tiên." không có phản ứng gì khác, dù chỉ phản biện bằng lý luận (dân gian gọi nôm na là cứng họng !).

      Xóa
    3. Nếu không dựa vào các tuyên bố của chính quyền Diệm (do Mỹ dựng lên) thì Mỹ lấy lý do gì vào bắn giết ở VN?
      "không có phản ứng gì khác" ? vậy ai đã chiến đấu bảo vệ biên giới phía bắc? ai tuyên bố trước các diễn đàn thế giới biển đảo là của VN? ai mua sắm vũ khí sẵn sàng chiến đấu?...
      Đề tài này nói nhiều rồi. Không có thời gian.

      Xóa
    4. Ngây thơ và khờ khạo nên không hiểu đúng nội dung của người khác muốn nói.
      1- Mỹ có bắn giết ở VN nhưng không cướp đất, khác với Trung cộng là bắn giết người VN rồi cướp luôn biển đảo.
      2- "không có phản ứng gì khác" là Tư tui muốn đề cập riêng cho việc Trung quốc chiếm biển đảo, hổng đề cập tới biên giới phía bắc. Một đằng cứ bắn giết rồi chiếm đóng luôn với một đằng bị chiếm đất mà chỉ biết tuyên bố với thế giới đó là biển đảo của mình thì khỏi dài dòng cũng đã rõ hư thực.
      3- Nhân dân góp tiền vô cho Đảng đi mua vũ khí sẵn sàng chiến đấu ! Nhưng nói thiệt Tư tui sợ lắm, mong sao Đảng mua vũ khí tối tân thứ thiệt, chứ đừng đi mua như mua "tàu biển hiện đại" của vinashin, vinaslin gì đó để rồi khi cần sử dụng nó lại trở thành đống sắt vụn thì chết toi.

      Xóa
    5. http://images27.fotki.com/v1018/photos/2/248599/2554203/DN-vi.jpg

      Cái ải gọi là Nam Quan do nhà Minh bên Tàu xây, đích thân nhà Nguyễn công nhận điều đó trong Đại Nam Nhất Thống Chí.

      Xóa
    6. Mình đọc từ trên xuống dưới cũng không thấy dòng nào đoạn nào trong công hàm đề cập đến Hoàng Sa , Trường Sa cả ?

      Ngay cả tuyên bố năm 1958 của Chu Ân Lai cũng vậy

      Tiếng Việt : Quần đảo Hoàng Sa ------- tiếng Anh: Paracel Islands
      Tiếng Việt : Quần đảo Trường Sa -------tiếng Anh: Spratly Islands

      Thật vậy trong bản tuyên bố hay công hàm cả tiếng Anh , tiếng Trung , tiếng Việt cũng không có từ Quần đảo Hoàng Sa , Paracel Islands , Quần đảo Trường Sa , Spratly Islands nào cả .

      Công hàm nào công nhận HS không phải là của tổ quốc Việt Nam vậy ?

      Chỉ cần rút quân trước khi quân đội đối phương đến như năm 1956 TQ , ĐL chiếm Phú Lâm , Linh Côn , Ba Bình mà không cần nổ phất súng nào cả


      Nói như ông Tư thật bậy bạ hết sức .Tại sao năm 1988 TQ không đem công hàm ra để đòi đất mà phải dùng vũ lực

      Hiện nay , sao TQ không đem công hàm ra Tòa án Biển LHQ để đòi Trường Sa đang do CH XHCN Việt Nam quản lý

      Xóa
  12. Gớm, tìm Google.tienlang bở cả hơi tai!
    Khá khen Anh Tư trời đánh và mấy anh phởn động vưỡn vậy: Khi bí, không cãi dc chủ nhà, các anh đánh trống lảng, bẻ lái sang chiện TRỜI chiện BIỂN!

    Chủ đề ở đây là SỰ BẤT TÀI VÀ HÈN NHÁT CỦA CẤP CHỈ HUY VNCH trong cuộc Hải chiến Hoàng Sa. Đây chính là lý do để mất Hoàng Sa. Sự thật trần trụi mà cô chủ muốn dùng các chứng cứ là lời người trong cuộc để chứng minh.

    Các anh phởn VNCH có lý lẽ, chứng cứ gì để phản bác ko? Mà phản bác làm sao được! Ông Lê Văn Thự- Hạm trưởng HQ16, Ông Vũ Hữu San - Hạm trưởng HQ04, ông Hạm-Trưởng HQ-5 Phạm-Trọng-Quỳnh là 3 trong 4 người (trừ ông Thà đã chết) người có thể nói cụ thể, chính xác nhất về Hải chiến Hoàng Sa. Và cả 3 ông này đã lên tiếng ở đây!
    Hà Văn Ngạc có bất tài và hèn nhát ko thì cả 3 vị này đã chứng minh cụ thể, rõ ràng!

    Ba hoa trời biển làm chi?
    Mấy anh nhà báo lá cải như Đỗ Hùng, Bùi Thanh... cũng nên đọc kỹ những phân tích ở đây!
    Làm méo mó lịch sử là có tội với tiền nhân và hậu thế!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin lỗi người tên Tây mà viết chữ Ta nhé, Tư tui toàn chạy theo ý kiến của người khác, thấy ai nói trái tai gai mắt thì lên tiếng phản biện cho vui, chứ bản thân ít khi đưa ra những chuyện đã lùi sâu vào quá khứ để mà phán xét lắm. Tư tui chưa hề nói hải quân VNCH trong trận hải chiến này là anh hùng, nhưng họ cũng đã có đổ máu để gìn giữ giang sơn, tại có nhiều "cha" mở miệng ra là nói hải quân VNCH nào là hèn nhát, nào là bất tài, nào là nhục nhã.... nên Tư tui mới phản biện lại, đưa chứng cứ (công hàm 1958) để chứng minh rằng trong một hoàn cảnh nào đó, thân phận nhược tiểu thì ai cũng buộc phải thấp hèn như nhau.

      Mong người tên Tây mà viết chữ Ta hiểu cho, ông và bao nhiêu người khác được quyền có ý kiến thì Tư tui cũng có quyền tương tự chứ hổng có ba hoa, bốn hoa gì hết. Hễ ai nói trái ý thì đều là "lá cải", còn vuốt đuôi theo thì là lá gì ? "Lá mít" chắc ? Đỗ Hùng, Bùi Thanh dẫu sao vẫn là phóng viên của những tờ báo mà uy tín và tên tuổi gấp không biết bao nhiêu lần cái Blog này.

      Xóa
    2. Ý kiến gì thì ý kiến nhưng đừng tổ lái sang những chuyện trời chuyện biển ngoài chủ đề Hòang Sa thì ok, mấy anh phởn động ạ!
      Bùi Thanh thì đã bị thu hồi thẻ nhà báo, tống khứ khỏi báo TT.
      Đỗ Hùng chắc cũng muốn theo Thanh?
      Viết gì thì viết nhưng đừng xuyên tạc, bịa đặt theo mấy cha Dân làm báo của Việt Tân, Đỗ Hùng ạ!
      Bên đó vừa đăng bài "40 năm Hoàng Sa hận búa liềm"!?
      Mấy cha Việt Tân bên đó tuyên truyền rằng vì CS Bắc Việt oánh VNCH nên VNCH yếu quá, thua TQ và mất HS!

      Bậy bạ đến thế là cùng!
      Đỗ Hùng có muốn bê cái quan điểm đó về ko?

      Xóa
  13. Trên Đỗ Hùng là Trưởng ban, trên Trưởng ban là Ban biên tập, trên Ban biên tập là Ban tuyên giáo Thành ủy..... trình tự ra đời 1 bài báo công khai phải qua rất nhiều khâu kiểm duyệt thật gắt gao, trong đó quyết định cho hay không cho đăng là của Ban tuyên giáo Thành ủy ĐCSVN. Bài của Đỗ Hùng, Bùi Thanh đã được đăng, tức Thành ủy đã đồng ý với nội dung thì thôi đi, mấy "cha" quen vuốt ve nghẹn ngào, quen tung hô theo quán tính... sao cứ nói hoài vậy, muốn chống lại quan điểm của Thành ủy à ?

    Mặt khác, chuyện Hoàng Sa tới giờ Tư tui nghĩ không còn gì để phải bàn cãi, chẳng qua nhóm chủ Blog này vì lý do nào đó mà không thể đưa ra các vấn đề mang tính thời sự nóng bỏng để cùng phân tích theo Luật như mục đích, tôn chỉ đã đề ra nên đành tìm sử dụng lại các vấn đề đã cũ rích, đầy trên mạng thôi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trình tự không đúng vậy đâu Tư TB ơi, suy diễn quá, chuyện gì cũng tỏ ra hiểu biết.

      Xóa
    2. Hổng vậy chứ sao hả Nguyễn Phương ? Thì sống lâu nên biết nhiều thứ, biết cái gì nói cái nấy vậy thôi !!!!

      Xóa
  14. Đúng ra , thay vì điều quân ra chiến đấu thì nên ngồi nhà mần cái công hàm " ...kính thưa đ/c Lí Tống ..." coi mòi chắc ăn ! Phẻ re con bò kéo xe ! Không thằng chó nào chê bai hèn máy chả nhát !

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mình đọc từ trên xuống dưới cũng không thấy dòng nào đoạn nào trong công hàm đề cập đến Hoàng Sa , Trường Sa cả ?

      Ngay cả tuyên bố năm 1958 của Chu Ân Lai cũng vậy

      Tiếng Việt : Quần đảo Hoàng Sa ------- tiếng Anh: Paracel Islands
      Tiếng Việt : Quần đảo Trường Sa -------tiếng Anh: Spratly Islands

      Tật vậy trong bản tuyên bố hay công hàm cả tiếng Anh , tiếng Trung , tiếng Việt cũng không có từ Quần đảo Hoàng Sa , Paracel Islands , Quần đảo Trường Sa , Spratly Islands nào cả .



      Xóa
  15. Thưa ông tư đốm lưỡi và xích lô huyền đề,

    Chủ trang đưa chủ đề này lên để thấy đám hèn đánh nhau với việt cộng thua, đánh nhau với tàu khựa chạy công đuôi mà mấy chục năm sau vẫn có 1 lũ "mồm thơm" nhảy vào bịa đặt.

    Có Công hàm 1958 của cụ Đồng thì sao, nếu theo "mồm thơm" của lũ dân chủ thì Trường sa cũng của TQ, vậy sao đến giờ ta vẫn chiếm số đảo lớn nhất??? Tàu khựa sợ gì ta mà không chiếm nốt??? câu trả lời rất đơn giản là lúc đó Bắc Việt và Nam Việt là 2 thực thể khác nhau, nên cái công hàm về 1 tài sản không thuộc về mình thì vô giá trị. Giả sử bây giờ Đài loan ra công hàm nói công nhân đảo Bạch Long Vỹ thuộc Tàu khựa, vậy thì Tàu khựa nhảy vào chiếm đảo Bạch Long Vỹ à??? Tư đốm lưỡi và xích lô huyền đề trả lời coi.

    Còn VNCH, nào là Tổng thống Thiệu ra lệnh tái chiếm Hoàng sa bằng mọi giá >>> éo làm gì cả, anh hùng chạy tút về đất liền tránh gió (cả Hải quan và không quân VNCH đều hơn hẳn TQ). Đó là tác phong của anh em dân chủ và cờ vàng, sủa to chứ không dám cắn. Hãy nhìn lính Việt Cộng ấy, oánh cho đám VNCH dát chết chạy có cờ, oánh cho Pháp, Mỹ, Tàu khựa ôm mồm máu. Họ không nói lắm, không nói hay như dân chủ, nhưng thằng nào xâm lược Việt Nam đều phải ôm mồm máu hết.

    Đời đến là oái oăm, hèn nhát đếch dám đánh nhau bảo vệ đảo lại đổ điêu cho cái công hàm vô giá trị cách đó gần 20 năm, bọn hèn lại dám chửi người dũng cảm dùng máu giữ đảo.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tư tui đã nói ở trên, muốn 1 bài báo được đăng, nhất là những bài nhạy cảm phải qua nhiều khâu xét duyệt, cuối cùng phải được Thành ủy gật đầu, bài của Đỗ Hùng, Bùi Thanh đã được đăng thì "cắp buồi" phải hiểu là không bịa đặt.

      "cắp buồi" nói công hàm 1958 không có giá trị nhưng đối với ai sao không nói rõ ? Với người ký và những người nịnh bợ, nghẹn ngào vuốt đuôi theo hay với ai ? Mà thôi, với người Việt Nam mình thì giả sử nó không có giá trị gấp tỷ lần cũng có chết con ruồi nào, khổ là với Trung cộng - kẻ khổng lồ khét tiếng hiếu chiến nhất hiện nay - nó lại rất có giá trị, chính nó là cơ sở pháp lý để Trung cộng vẽ ra cái đường lưỡi bò áp sát thềm lục địa Việt Nam đó. "Cắp buồi" còn quá kém khi bào chữa rằng "rất đơn giản là lúc đó Bắc Việt và Nam Việt là 2 thực thể khác nhau, nên cái công hàm về 1 tài sản không thuộc về mình thì vô giá trị", nên nhớ ngay thời còn chiến tranh Bắc việt vẫn luôn xem cả nước Việt Nam là tài sản của người Việt Nam, miền Nam chỉ "tạm thời bị Mỹ - Ngụy chiếm đóng", nói như "cắp buồi" là trái với quan điểm của người mà "cắp buồi" muốn nâng bi đó. Phạm húy.

      Xóa
    2. "cắp buồi" với mấy chú giống "cắp buồi" có đọc tin này chưa ?
      http://m.thanhnien.com.vn/story/can-ton-vinh-nhung-quan-nhan-vnch-chong-ngoai-xam
      Bình tĩnh đọc và nhận xét, bởi so với quí vị thì tướng Thước và tờ Thanh niên hơn hẳn gấp nhiều lần nghen, kẻo ai cũng là "rận chủ" và "lá cải" hết trọi, chỉ mỗi Blog này với những "cắp buồi".... là "lá mít" thôi đi !

      Xóa
    3. cui bap10:38 Ngày 07 tháng 01 năm 2014@,
      Thật sự buồn cười với các ông phe "lau nhau " này ! Chả chịu đọc gì hết.
      Ông nên đọc kĩ cái gọi là " công hàm...... " ấy rồi hãy nói nhá !
      Cái "Công hàm.... " ấy không nói về Hoàng Sa , hehehehehe , nó chỉ công nhạn tính đúng đắn của một " cái khác " mà TQ đưa ra !
      Đất đai của tổ quốc , chính quyền Bắc Việt đang đánh nhau ( với phe miền Nam ) để dành sự bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ ... ai đời nào lại đổ vạ cho miền nam phải có trách nhiệm gìn giữ thế ?

      Xóa
    4. Trước nhất, công hàm của chính phủ Trung Quốc gửi cho chính phủ VNDCCH về việc tuyên bố lãnh hải của mình có gì khuất tất không? Bởi vì trong một tài liệu nghiên cứu thuộc Văn phòng Địa lý, Vụ nghiên cứu tình báo trực thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về “Tuyên bố của Chính phủ Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về Lãnh hải ngày 4/9/1958”, chúng tôi phát hiện ở Điều 1 không có liệt kê quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa như trong bản tiếng Trung:

      (1) The breadth of the territorial sea of the People’s Republic of China shall be twelve nautical miles. This provision applies to all terrltories of the People’s Republic of China, including the Chinese mainland and its coastal islands, as well as Taiwan and its surrounding islands, the Penghu Islands [Quần đảo Bành Hồ] and all other islands belonging to China which are separated from the mainland and its coastal islands by the high seas.(21)
      Tạm dịch:
      (1) Chiều rộng lãnh hải của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hồ và các đảo khác thuộc Trung Quốc (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả).




      INTERNATIONAL BOUNDARY STUDY, Series A, LIMITS I N THE SEAS, No. 43, STRAIGHT BASELINES: PEOPLE'S REPUBLIC OF CHINA
      The Geographer Office o f the Geographer Bureau of Intelligence and Research

      Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã dựa vào văn bản nào để trả lời cho Chu Ân Lai? Đọc lại bản tin trên báo Nhân Dân ngày 6/9/1958, chúng tôi thấy từ nguồn Thông Tấn Xã Việt Nam, báo Nhân Dân đã đăng toàn văn “Tuyên bố của Chính phủ Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về Lãnh hải ngày 4/9/1958” như đã trình bày. Như vậy việc đánh giá về công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng sẽ như thế nào?
      http://www.law.fsu.edu/library/collection/limitsinseas/ls043.pdf


      Hiệp định Gionevo ghi rõ VNCH quản lý lãnh thổ từ vĩ tuyến 17 trở xuống . VNCH làm mất đảo thì phải hỏi VNCH chứ hỏi ai ?

      Ngoài ra , VNCH còn làm mất các đảo Phú Lâm , Linh Côn ... năm 1956 vào tay TQ
      Mất Ba Bình năm 1956 vào tay Đài Loan
      Mất các đảo Thị Tứ , Song Tử Đông , Vĩnh Viễn , Loại Tá , Bình Nguyên ... 1970-1973 vào tay Phi

      Từ Năm 1956-1974 , VNCH cũng không hề lên tiêng hay phản đối hành động chiếm đảo của TQ , Đài Loan ...

      Suy theo lời anh Tư , SV : Không lên tiếng đồng nghĩa ủng hộ

      Tôi tạm suy ra : VNCH ủng hộ TQ , ĐL chiếm đảo năm 1956 được chăng ?

      Xóa
    5. Mình đọc từ trên xuống dưới cũng không thấy dòng nào đoạn nào trong công hàm đề cập đến Hoàng Sa , Trường Sa cả ?

      Ngay cả tuyên bố năm 1958 của Chu Ân Lai cũng vậy

      Tiếng Việt : Quần đảo Hoàng Sa ------- tiếng Anh: Paracel Islands
      Tiếng Việt : Quần đảo Trường Sa -------tiếng Anh: Spratly Islands

      Thật vậy trong bản tuyên bố hay công hàm cả tiếng Anh , tiếng Trung , tiếng Việt cũng không có từ Quần đảo Hoàng Sa , Paracel Islands , Quần đảo Trường Sa , Spratly Islands nào cả .


      Xóa
  16. Tư đốm lưỡi và xích lô huyền đề,

    Quả nhiên là các ông có dấu hiệu thông minh của milu. Nói cho 2 ông thông minh nhất đàn dân chủ biết nhé, ông Bắc Việt cứ tự coi phần lãnh thổ của Nam Việt là của mình là được à, trên quốc tế vẫn là 2 thực thể, vậy nên mới có vụ đàm phán Hiệp định Paris gồm Bắc Việt, Nam Việt, Mẽo chứ. Cùng 1 thực thể thì đàm phán cái gì??? mà đã là tài sản của người khác thì mình có muốn bảo vệ cũng không được thì phải. Giống như cái xxx của đĩ ấy, đĩ cho ai thì cho, chồng của đĩ cũng không giữ được. Hơn nữa,Bắc Việt mà đủ thực lực về hải quân để lao ra đảo thì đã chiếm đảo từ tay Nam Việt rồi.

    Bài viết ở đây nhằm vạch rõ cái trò bẩn của mấy anh cờ vàng và dân chủ là đổ điêu cho Bắc Việt mặc dù mất đảo mười mươi là do VNCH. Bài viết không hề nói là các anh hải quân VNCH đã ngã xuống là không có công mà nói rõ nguyên nhân mất đảo do tướng hèn. Quân lính thì ngã xuống, còn tướng tá thì cúp đuôi chạy, tổng thống thì tuyên bố "tái chiếm bằng mồm". Đã hèn thì làm ơn đừng to còi quá ông tư đốm lưỡi và xích lô huyền đề ạ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Eo ơi ! Tới nước này rồi thì chắc phải nhờ Sư phụ của "cắp buồi" dẫn học trò về dạy lại, chứ càng nói càng phạm húy vầy mà làm công tác tuyên truyền, vuốt ve nghẹn ngào, tung hô vạn tuế làm sao đạt !

      Ngắn gọn thôi (vì nói nhiều e là "cắp buồi" thêm mất bình tĩnh lại nói bậy thêm !), nếu không xem là tài sản của mình thì tốn núi xương sông máu giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước làm gì hở "cắp buồi" ?

      Xóa
  17. Như bác Tư nói và như anh cui bap ở trên phân trần ở trên thì nhà nước mình xâm lược Miền nam hả bác.Cái câu Giải phóng Miền Nam chỉ là mỹ từ,đội lốt cho hành động xxx phải không bác.Cám ơn bác và anh cui bap đã cho em rõ.Chết thật,em cứ tưởng.......

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Sinh viên có biết chiến tranh Nam - Bắc của Mẽo không? có ai nói là bên nào xâm lược bên nào không?

      Bắc Việt oánh Nam Việt hay Nam Việt oánh Bắc Việt thì cuối cùng cũng thống nhất đất nước. Nếu Nam Việt hay, Nam Việt giỏi thì thủ đô bây giờ là Sài gòn rồi, đâu phải Hà Nội đâu. Rất tiếc hiện nay thủ đô lại là Hà nội nên anh em dân chủ cờ vàng lại tiếp tục ôm hận thêm 38 năm trời. Đánh nhau dát chết, bỏ đảo cho giặc thì thắng sao được mà thắng, chó sủa nghìn năm thì vẫn chỉ là chó sủa thôi. Keep barking nhé, Sinh viên.

      Xóa
    2. Chán anh cui bap thật,bọn anh giữ chính nghĩa ngời ngời,thì cũng nên nhẹ nhàng giải thích cho đúng phong độ của người có chính nghĩa chứ.Thường đuối lý mới hay nổi nóng thôi anh à!Chưa chi anh đã nhét vào mồm em nào là "Ngậm mõm"," Keep barking"
      Em nhớ có anh Hoang có cái đuôi tây gì đấy,Thường bảo rằng những kẻ thô tục thường là Rận chủ giả danh.Hay anh cui bap cũng là........
      Thôi nghỉ đã,tẹo nữa còn qua phòng thằng lớp trưởng,đóng tiền để mai nó đi thầy.Hy vọng sẽ qua môn Triết quái quỷ này!

      Xóa
    3. Cháu Sinh viên vẫn còn may vì được Trời sinh ra là Nam nên chỉ phải đóng tiền đi Thầy, chứ nếu là Nữ nõn nường thì nhiều Thầy bắt phải "đóng cọc" chứ không cho đóng tiền đó nghe.

      Bữa nghe thằng cháu đang học lớp Luật sư ở Học viện đào tạo các chức danh tư pháp kể chuyện có ông thầy cứ chuẩn bị tới thi cử là đầu giờ, cuối giờ đều kể 1 câu chuyện đầy ý nghĩa giáo dục thời hiện đại : người cha có 2 đứa con, 1 đứa hễ thấy cha mệt là lo mua thức ăn giàu dinh dưỡng để bồi bổ, còn đứa kia vô tâm, hổng mua được gì cho cha, hỏi vậy "theo qui luật tự nhiên" cha sẽ thương, sẽ "ưu tiên" cho đứa nào hơn ???? Thằng ôn con này còn cả quyết rằng tới mùa thi tốt nghiệp thì ông Thầy đó "mệt" lắm nên toàn nghĩ trưa, nghĩ tối ở khách sạn không hà !

      Xóa
  18. Bạn có nick "sinh viên" ơi, có phải bạn giả NAI?
    Tôi đã ngờ ngợ nhưng đến còm nay thì tôi đã nhận ra chân tướng của bạn.
    Nói thật về mình đi!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có thể "cháu" này là SV thật, như cháu Phương Uyên chẳng hạn. Chính vì vậy mà chúng rất kém hiểu biết nên chẳng biết (còn Tư đốm thì cố tình không biết) những quy định của HĐ Genev, trong đó có quy định thế nào là "ranh giới quân sự tạm thời" và các bên phải tôn trọng ra sao.

      Haizzz!!! Thật không đáng mất thời gian với bọn cãi cố này làm gì.

      Xóa

  19. @Tư trời biển : Theo Tuyên bố của Bộ Ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam về quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ngày 7 tháng 8 năm 1979 thì: Sự diễn giải của Trung quốc về bản công hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Thủ tướng nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà như một sự công nhận chủ quyền của phía Trung quốc trên các quần đảo là một sự xuyên tạc trắng trợn khi tinh thần và ý nghĩa của bản công hàm chỉ có ý định công nhận giới hạn 12 hải lý của lãnh hải Trung quốc.[18][19]

    Bộ ngoại giao CH XHCN Việt Nam đã ra tuyên bố năm 1979 rồi . Sao lại bảo là nhà nước VIệt Nam không nói rõ là sao ?

    Trả lờiXóa
  20. Trước nhất, công hàm của chính phủ Trung Quốc gửi cho chính phủ VNDCCH về việc tuyên bố lãnh hải của mình có gì khuất tất không? Bởi vì trong một tài liệu nghiên cứu thuộc Văn phòng Địa lý, Vụ nghiên cứu tình báo trực thuộc Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về “Tuyên bố của Chính phủ Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về Lãnh hải ngày 4/9/1958”, chúng tôi phát hiện ở Điều 1 không có liệt kê quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa như trong bản tiếng Trung:

    (1) The breadth of the territorial sea of the People’s Republic of China shall be twelve nautical miles. This provision applies to all terrltories of the People’s Republic of China, including the Chinese mainland and its coastal islands, as well as Taiwan and its surrounding islands, the Penghu Islands [Quần đảo Bành Hồ] and all other islands belonging to China which are separated from the mainland and its coastal islands by the high seas.(21)
    Tạm dịch:
    (1) Chiều rộng lãnh hải của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa là 12 hải lý. Ðiều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Bành Hồ và các đảo khác thuộc Trung Quốc (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả).




    INTERNATIONAL BOUNDARY STUDY, Series A, LIMITS I N THE SEAS, No. 43, STRAIGHT BASELINES: PEOPLE'S REPUBLIC OF CHINA
    The Geographer Office o f the Geographer Bureau of Intelligence and Research

    Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã dựa vào văn bản nào để trả lời cho Chu Ân Lai? Đọc lại bản tin trên báo Nhân Dân ngày 6/9/1958, chúng tôi thấy từ nguồn Thông Tấn Xã Việt Nam, báo Nhân Dân đã đăng toàn văn “Tuyên bố của Chính phủ Nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa về Lãnh hải ngày 4/9/1958” như đã trình bày. Như vậy việc đánh giá về công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng sẽ như thế nào?
    http://www.law.fsu.edu/library/collection/limitsinseas/ls043.pdf

    Trả lờiXóa
  21. http://images27.fotki.com/v1018/photos/2/248599/2554203/DN-vi.jpg

    Cái ải gọi là Nam Quan do nhà Minh bên Tàu xây, đích thân nhà Nguyễn công nhận điều đó trong Đại Nam Nhất Thống Chí.

    Trả lờiXóa
  22. "nên nhớ ngay thời còn chiến tranh Bắc việt vẫn luôn xem cả nước Việt Nam là tài sản của người Việt Nam, miền Nam chỉ "tạm thời bị Mỹ - Ngụy chiếm đóng",

    Tư Trời Biển


    @ Tư Trời Biển :
    Ông Tư lại tào lao rồi , ông xem là cờ cắm trên dinh độc lập là của ai ?
    Về nguyên tắc VNDCCH xem CH Miền Nam Việt Nam có chủ quyển quản lý Miền Nam Việt Nam .

    Và chính thể CH Miền Nam Việt Nam cũng tồn tại đến tận năm 1976


    Trả lờiXóa
  23. Bây giờ mình mới hiểu anh Tư xướng bạn SV họa

    Anh Tư Trời Biển thì bảo : "nên nhớ ngay thời còn chiến tranh Bắc việt vẫn luôn xem cả nước Việt Nam là tài sản của người Việt Nam, miền Nam chỉ "tạm thời bị Mỹ - Ngụy chiếm đóng"

    Bạn SV hạo : Như bác Tư nói và như anh cui bap ở trên phân trần ở trên thì nhà nước mình xâm lược Miền nam hả bác.Cái câu Giải phóng Miền Nam chỉ là mỹ từ,đội lốt cho hành động xxx phải không bác.Cám ơn bác và anh cui bap đã cho em rõ.Chết thật,em cứ tưởng.......


    Thật là một cặp đôi hoàn hảo

    Anh Tư Trời Biển và bạn SV chắc cùng một người nhỉ ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nếu em học rộng,hiểu nhiều như bác Tư thì thật hạnh phúc.Bác Tư đừng cười cháu nhé!

      Xóa

  24. Ngoài ra , VNCH còn làm mất các đảo Phú Lâm , Linh Côn ... năm 1956 vào tay TQ
    Mất Ba Bình năm 1956 vào tay Đài Loan
    Mất các đảo Thị Tứ , Song Tử Đông , Vĩnh Viễn , Loại Tá , Bình Nguyên ... 1970-1973 vào tay Phi

    Từ năm 1956-1974 , VNCH cũng không hề lên tiêng hay phản đối hành động chiếm đảo của TQ , Đài Loan , Phi ...

    Suy theo lời anh Tư , SV : Không lên tiếng đồng nghĩa là ủng hộ

    Tôi tạm suy ra : Từ năm 1956-1974 , VNCH cũng không hề lên tiêng hay phản đối hành động chiếm đảo của TQ , Đài Loan , Phi ... đòng nghĩa VNCH ủng hộ TQ , ĐL chiếm đảo năm 1956 chăng ?

    Trả lờiXóa
  25. VNCH làm mất cả 1 đất nước non trẻ vào tay Đảng, vài ba hòn đảo mất về tay Người bảo kê của Đảng cũng không có gì quá ngạc nhiên, nhất là trong thời điểm 1974, khi mà Đảng đang ngày đêm đưa thanh niên Miền Bắc vào chiến trường để giúp họ thành thương binh, liệt sỹ.

    Có điều, thời điểm đó Đảng có lẽ không ý thức gì mấy về chủ quyền đối với những hòn đảo này, nên cứ để yên cho ông anh của mình đánh bọn Ngụy ở đó tơi bời hoa lá. Hay Đảng nghĩ khi đó mấy hòn đảo đấy là của Ngụy, không phải của mình nên ông anh cứ vô tư mà đánh, mà chiếm? Hay Đảng nghĩ là ông anh Tàu đang đánh hộ, sau này sẽ xin lại sau?

    Như thế là "thông minh", "sáng tạo", "mềm dẻo" hay là "cơ hội", là "hèn nhát", là "ngu"?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. @ Đu Đủ : Ngoài ra , VNCH còn làm mất các đảo Phú Lâm , Linh Côn ... năm 1956 vào tay TQ
      Mất Ba Bình năm 1956 vào tay Đài Loan
      Mất các đảo Thị Tứ , Song Tử Đông , Vĩnh Viễn , Loại Tá , Bình Nguyên ... 1970-1973 vào tay Phi


      Mình trích dẫn toàn những vụ VNCH làm mất đảo trước năm 1974 . Chưa hề đề cập đến vụ Hải chiến Hoàng Sa năm 1974
      Từ năm 1956-1974 , VNCH cũng không hề lên tiêng hay phản đối hành động chiếm đảo của TQ , Đài Loan , Phi ...
      Trong những vụ VNCH mất đảo trước năm 1974 cũng không thấy báo cáo đụng độ giữa VNCH và kẻ thù , cũng không thấy báo cáo thương vong 2 bên .

      Cứ như TQ , ĐL , Phi ... từ trên trời rơi xuống chiếm đảo . Cùng lúc đó , VNCH cũng tự nhiên biến mất ...

      Bạn buồn cười thật . Năm 1974 , VNCH đang quản lý Hoàng Sa . Xin hỏi VNDCCH làm thế nào để có thể đưa quân ra Hoàng Sa mà không bị ăn đạn của VNCH và Hạm đội 7 của Mỹ ?

      Tại sao VNCH không đem quân ra chiếm lại phía Đông Hoàng Sa ( Phú Lâm , Linh Côn ...) đã bị TQ chiếm từ năm 1956 ?

      Xóa
    2. À nếu không đưa súng, thuyền, pháo...ra đảo để chiếm lại từ tay Ngụy, thì khi Người bảo kê đánh những đảo đó, Đảng ta nhẽ nào không "cực lực phản đối", "bày tỏ quan ngại"....? Hay là cứ im lặng mà xem, ngậm mồm mà nhận viện trợ, để rồi bây giờ đổ cho VNCH không giữ được đảo?

      Tôi đã nói rồi, đến đất nước của mình, VNCH còn không giữ được với chiến thuật "hy sinh đến người cuối cùng", thì việc mất đảo vào tay vua của chiến thuật "biển người" cũng có gì làm lạ?

      Ngụy không phản đối chuyện TQ chiếm đảo của mấy nước kia, chẳng lẽ phải nhảy chồm chồm lên? Biển đảo của nước người ta, đâu phải của Ngụy?

      Nói đâu xa, Đảng đã và đang làm gì, hay chỉ ngồi nhà và hô hào? Vẫn phải nhắc lại vụ "nhắn tin ủng hộ ngư dân Hoàng Sa ra khơi" được phát động trên VOV, thật vô cùng hài hước!

      Xóa
  26. À xin lỗi vì tôi hiểu sai ý của ông, dẫn đến tôi đã nói "Ngụy không phản đối chuyện TQ chiếm đảo của mấy nước kia, chẳng lẽ phải nhảy chồm chồm lên? Biển đảo của nước người ta, đâu phải của Ngụy?"

    Xin sửa lại thế này.

    Năm 1956: Ngụy khi đó thành lập được bao lâu? 1970-1973: Nội chiến đang diễn ra khủng khiếp với sự tấn công không mệt mỏi của Đảng, thời điểm mà thanh niên Miền Bắc cứ lên đường là được xác định trước tư tưởng là sẽ thành liệt sỹ, hoặc may mắn hơn thì thành thương binh, hoặc tù binh.

    Năm 1974, khi người anh của Đảng tấn công, ông có thể tìm lại những thông tin thêm, thay vì phán theo lời báo Đảng (hoặc wiki) rằng (trích nguyên văn): "Từ năm 1956-1974 , VNCH cũng không hề lên tiêng hay phản đối hành động chiếm đảo của TQ , Đài Loan , Phi ... "

    Trả lờiXóa