Chủ Nhật, ngày 26 tháng 1 năm 2014

“THẢM SÁT MẬU THÂN- HUẾ 1968”: SỰ THẬT KHÔNG THỂ CHỐI BỎ


Lời dẫn: Hôm nay, 26/01/2014, đã là 26 tháng chạp năm Quý Tỵ. Chỉ còn mấy hôm nữa sẽ là ngày Tết Giáp Ngọ- Kỷ niệm 46 năm Chiến dịch Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu thân 1968. Cũng như 46 năm qua, cứ vào dịp này thì trên mạng Internet lại dày đặc các thông tin của mấy ông bà chống cộng cực đoan kiểu như "TRONG DỊP TẾT NGUYÊN ĐÁN SẮP ĐẾN, XIN THA THIẾT KÊU GỌI ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC VÀ Ở HẢI NGOẠI NHỮNG AI CÓ THÂN NHÂN ĐÃ BỊ VIỆT CỘNG/CỘNG SẢN THẢM SÁT TRONG TẾT MẬU THÂN 1968 HÃY CÙNG LÊN TIẾNG." Họ trưng ra các tài liệu của các "sử gia" VNCH để chứng minh cho cái gọi là "Thảm sát Mậu thân",  "Cộng sản khát máu" ... Họ đòi phải đưa vụ "Thảm sát Mậu thân" ra xem xét và truy tố Việt Cộng tại Tòa án Quốc tế về tội ác diệt chủng ... 

Tại các diễn đàn, bất cứ ai đưa ra ý kiến trái chiều là bị chụp mũ "Dư luận viên của Đảng", là người đã bị Cộng sản "nhồi sọ"! Rất tiếc là hiện nay có một số người, có cả một vài nhà báo, giảng viên luật... không biết vì vô tình hay hữu ý, đã công khai sử dụng trên báo chí chính thống những tài liệu của những "sử gia" VNCH mà không cần có sự đối chiếu với các nguồn tài liệu khác khiến lịch sử bị bóp méo... Một số người khác ra vẻ "nhân văn" "cấp tiến", ví dụ bạn Vũ Tuấn nhảy ra can ngăn: Vũ Tuấn "bàn luận chi để khoét sâu thêm sự chia cắt. triệu trái tim một dòng máu việt. hòa giải còn không được mà sao lũ ngu ngốc cứ khoét sâu thêm". Hoặc: "Vũ Tuấn hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại, oan oan tương báo. đem cái xấu xa để đổi lại cái xấu xa thì tất cả đều là xấu xa."
Không! Chúng tôi cho rằng:



46 năm- gần nửa thế kỷ đã trôi qua. Nhưng rất may là thời internet hiện nay, nếu với những người ham tìm hiểu thì chúng ta hoàn toàn có thể tham khảo rất nhiều nguồn tài liệu, không chỉ những nguồn tài liệu lịch sử chính thống của Nhà nước mà còn cả những tài liệu của chính những người Mỹ.
Google.tienlang xin chép về đây 1 stt trên mạng fb về cái gọi là "Thảm sát Mậu thân" mà chúng tôi có tham gia tranh luận.

**********


Năm 1968 được sự che chở của đồng bào Huế, đã giúp quân giải phóng chiếm giữ Huế trong một thời gian dài, buột Mỹ và tay sai VNCH đã trả thù bằng việc dùng pháo hạng nặng nã tới tấp vào kinh thành Huế và khu dân cư, bất chấp đấy là di tích lịch sử...đã gây nên cái chết của hàng vạn đồng bào Huế gây ra những vụ thảm sát kinh hoàng.


Ấy thế mà ngày nay con cháu VNCH và bè lũ rận chủ vẩn cứ bao che tội ác cho quân xâm lược Mỹ bằng cách vu cáo vụ thảm sát này cho cộng sản. Nhưng khi hỏi lại tại sao lúc đó Mỹ và VNCH không đưa cộng sản ra tòa án quốc tế để xét xử về tội ác chiến tranh ? để tìm kiếm sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế ?, để cũng cố tính chính nghĩa của cuộc chiến như họ rêu rao, để lấy lòng dân Mỹ về cuộc chiến này? Khôi hài, khi hỏi như thế thì thấy bọn chúng có đứa ngậm miệng như ngậm cứt, còn có đứa lại cố lấp liếm bằng cách bằng cách post các thông tin từ các bologer cá nhân của các phần phản đông, chưa hề được tổ chức hay hội thảo khoa học nào kiểm chứng cả, đúng hèn thật giống cha ông giẻ vàng nhà nó ghê.
— với Bao Bất Đồng4 người khác.
  • Bạn, Tiến Sang, Ân Chính Kim, Quân Nguyễn41 người khác thích điều này.
  • Màu Hoa Đỏ Kinh thành Huế sau đợt pháo kích của Mỹ và VNCH.
  • Màu Hoa Đỏ Bất chấp là di tích lịch sử, Mỹ và VNCH tái chiếm Huế bằng mọi giá !
  • Vũ Tuấn sao còn mãi ngủ mê, sao còn say sưa với những thành công trong quá khứ. ta gi ơn những bậc anh hào cho đất nước này có ngày độc lập. nhưng bây giờ nhiệm vụ của chúng ta chủ yếu là gì? trấn hưng đất nước, lấy đạo đức làm đầu, lấy tri thức làm mũi nhọn, tiến lên phát triển kinh tế, sau đó là một xã hội thực sự công bằng- dân chủ- văn minh-đùng ngủ mê nữa
  • Son Dang Giờ này mà nói láo không biết nhục hả ?
  • Ngân An cái chủ đề Mỹ, VNCH tớ ko rành nên xin miễn bình luận
  • Vũ Tuấn bàn luận chi để khoét sâu thêm sự chia cắt. triệu trái tim một dòng máu việt. hòa giải còn không được mà sao lũ ngu ngốc cứ khoét sâu thêm
  • Màu Hoa Đỏ Sau khi tái chiếm được Huế Mỹ và VNCH trả thù hèn hạ vào những đồng bào Huế đã từng che chở cho quân giải phóng, chúng bắn tất cả không chừa bất cứ điều chi kể cả trẻ con.
  • Quân Nguyễn hihi chả biết đứa nào láo à,đi nói với đám cali ấy nhé,ai cũng muốn hòa hợp nhưng riêng chúng thì k
  • Màu Hoa Đỏ Thôi đi Vũ Tuấn định toan tính vực cái thây ma VNCH sống lại đó à ???
  • Màu Hoa Đỏ Vũ Tuấn Lịch sử bi hùng dân tộc chính là sự dung dưỡng truyền thống đấu tranh kiên cường bất khuất chống giặc ngoại xâm của dân tộc, khắc sâu tội ác của kẻ thù là nhắc nhở về giá trị của hòa bình, Vì vậy các bảo tàng chứng tích chiến tranh các pho sử oanh liệt luôn là nơi để nhắc nhỏ mọi người về điều đó. Chúng ta không bao giờ quên lảng !!! đừng tráo trở che giấu tội ác của quân xâm lược mà quên đi xương máu của cha ông nhé
  • Vũ Tuấn tôi biết bạn là người yêu nước và tôi cũng tự nhận mình là người yêu nước tuy rằng mỗi người có cách thể hiện khác nhau. nhưng tôi ngĩ cách của bạn đang gây hại
  • Vũ Tuấn tôi chẳng phải đảng viên, tôi cũng không ưa vnch. tôi chỉ đơn giản là một người việt nam. người quân tử không nhắc tới thành công trong quá khứ. nhì vào hiện tại, hướng tới tương lai tươi đẹp, và xác định bản thân mình sẽ đóng góp gì trong cái tương lai ấy
  • Vũ Tuấn thắng làm vua, thua làm giặc có biết bao sự mất mát hi sinh của cả 2 bên. cũng đều là mạng con người cả, mạng chó còn đáng quý huống chi mạng người
  • Vũ Tuấn các bạn đang có cái nhìn rất phiến diện chủ quan , thiếu hiểu biết tường tận
  • Vũ Tuấn nên học cách nhìn khách quan
  • Vũ Tuấn mỗi con người, sự vật hay sự việc, mỗi quốc gia thể chế, không có gì là hoàn hảo cả, đều có mặt xấu xa và tốt đẹp
  • Vũ Tuấn hãy gác lại tất cả đi! nhìn vào hiện tại và giải quyết những vấn đề của hiện tại nếu như biết tôn trọng xương máu của những người đã nằm xuống. đừng phí phạm
  • Hương Lan Lê Bác Vũ Tuấn! Nhà em hoàn toàn đồng ý với bác nếu như mấy anh chống cộng cực đoan không ra rả suốt ngày xuyên tạc bịa đặt nào là Công sản khát máu, thảm sát Mậu thân abc... Bác thử hỏi ông Gúc xem từ khóa Thảm sát Mậu thân xem có dày đặc những thông tin của mấy anh cờ vàng ko?
    Người lười tìm hiểu thì sẽ mặc nhiên coi đó là sự thật!
  • Vũ Tuấn nguyễn trãi nói . đem đại ngĩa để thắng hung tàn, lấy chí nhân để thay cường bạo. con chó cắn kệ con chó cắn ta cứ đi chó không cắn nữa
  • Vũ Tuấn lấy yêu thương hóa giải hận thù, dùng trí tuệ chiếu sáng chốn u mê, đặt sáng ở cạnh tối tăm, dùng nóng đặt vào nơi lạnh lẽo
  • Hương Lan Lê Khép lại quá khứ, hướng tới tương lai ko đồng nghĩa với xuyên tạc, cào bằng lịch sử. Tiếc rằng ngay một số nhà báo nay cũng đang muốn viết lại lịch sử như anh Đỗ Hùng:
    http://googletienlang2014.blogspot.com/.../o-hung-muon...


    googletienlang2014.blogspot.com
    Tui đố Các bác:Vài hôm nữa đến 17/2- chiến tranh biên giới p Bắc, rồi đến hải chiến Gạc Ma, vậy Kịch bản của mấy anh phởn là gì?
  • Vũ Tuấn hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại, oan oan tương báo. đem cái xấu xa để đổi lại cái xấu xa thì tất cả đều là xấu xa
  • Vũ Tuấn nếu bạn hiểu ý của tôi thì tốt, mà bạn không hiểu cũng chẳng sao?
  • Hương Lan Lê Quan điểm của bác Vũ Tuấn thật khó chấp nhận:
    -------
    "Hòn bấc ném đi, hòn chì ném lại, oan oan tương báo. đem cái xấu xa để đổi lại cái xấu xa thì tất cả đều là xấu xa".
    ====
    Sự thật chỉ có 1 mà thôi!
    Khi sự thật đã bị xuyên tạc, bóp méo thì chúng ta cần tìm hiểu thông tin từ nhiều nguồn tài liệu, kể cả tài liệu của những người Mỹ.
  • Hương Lan Lê
    "Chuyện Hoang Đường Vụ Thảm Sát Ở Huế 68"
    "The Myth Of The Hue Massacre 68" của học giả Noam Chomsky

    Chiến tranh đã đi qua, chúng ta đang nói về khép lại quá khứ, hướng tới tương lai, nhưng lịch sử sẽ luôn phải được trả về đúng sự thật. "Chuyện hoang đường vụ thảm sát ở Huế 68" - một tài liệu về Mậu Thân Huế năm 1968, từ góc nhìn của một số người Mỹ là một thông tin đáng để chúng ra suy ngẫm.

    Noam Chomsky
    Lời khẳng định thiết yếu về cuộc thảm sát ở Huế, khi chúng tôi nói về “cuộc tắm máu huyền thoại”, chúng tôi không hàm ý là không có sự giết chóc nào đã xẩy ra. Sự thật nó đã xẩy ra trên một quy mô đáng kể. Nhưng đối với chúng tôi những bằng chứng có tính cách thuyết phục thì thấy rằng hình như cốt lõi của sự thật đã bị méo mó, bị mô tả một cách sai lệch, bị thổi phồng, bị tô vẽ với những điều bịa đặt nhằm mục đích tuyên truyền. Nói về những sự kiện, chúng tôi không có ý đưa ra một bản báo cáo miêu tả cuối cùng nào nhưng chỉ so sánh những bằng chứng có được với những lời giải thích của chính phủ và phương tiện thông tin rằng trong suốt một tháng chiếm đóng Huế trong cuộc tổng tấn công mùa Xuân năm 1968, “NLF” Mặt Trận Giải Phóng miền Nam (MTGPMN) và quân bắc Việt đã có chủ trương tập trung và giết hại hàng ngàn người dân theo một kế hoạch đã định trước và một "sổ đen” "blacklist" những người làm việc cho chính phủ hoặc đại diện cho “kẻ thù giai cấp” “class enemies”. Những tài liệu căn bản bổ xung cho câu chuyện này gồm một bản báo cáo do chính phủ Saigon đưa ra và tháng 4/1968, một tài liệu lấy được và đã phổ biến trong công chúng của phái đoàn Hoa Kỳ vào tháng 11/1969, và một bài phân tách dài xuất bản năm 1970 của một nhân viên Phòng Thông tin “USIS” Douglas Pike. Cả hai bản báo cáo của Saigon và của Pike đã gây nên một sự nghi ngờ về cơ bản của nguồn tin, về giọng điệu và vai trò của chúng trong một chiến dịch tuyên truyền mở rộng nhằm làm giảm đi ảnh hưởng của vụ thảm sát Mỹ Lai. Nhưng quan trọng hơn nữa là những tài liệu này đã không có sự điều tra hay sự nghiên cứu tỉ mỉ.

    Như trong trường hợp về cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu đã đề cập ở trên thì trong trường hợp này sự ước lượng về những nạn nhân của thảm sát của MTGPMN và VNDCCH tại Huế đã tăng vọt lên một cách đáng kể để đáp ứng lại với những nhu cầu chính trị bất ngờ đột xuất trong nước. Vào mùa thu năm 1969, đã xẩy ra ngẫu nhiên cùng thời gian với những nỗ lực của chính quyền Nic-xon nhằm làm cân bằng những ảnh hưởng của làn sóng những nỗ lực hoạt động hòa bình vào tháng 10 và tháng 11, và làm giảm đi sự tai tiếng của vụ thảm sát Mỹ Lai vào tháng 11/1969.

    Ngay sau Tết Mậu Thân, Trưởng ty Cảnh sát Huế Đoàn Công Lập đã ước lượng con số nạn nhân bị thảm sát do “NLF” MTGPMN và VNDCCH gây ra là khoảng 200 người và những mồ chôn tập thể những quan chức địa phương và những thường dân khác là khoảng 300 người. Trong một bản báo cáo đưa ra cuối tháng 4/1968 do lực lượng tuyên truyền của chính phủ Saigon khẳng định rằng khoảng 1000 người đã bị Việt Cộng giết tại Huế và khoảng gần một nửa trong số nạn nhân đã bị chôn sống.Vì câu chuyện không được để ý đến, cho nên tuần (lễ) sau đó, đại sứ quán Hoa Kỳ đã đưa ra cùng một bản báo cáo và lúc ấy nó đã trở thành tin tức hàng đầu trên những tờ báo Mỹ. Câu chuyện đã không được chất vấn mặc dầu không có nhà báo phương Tây nào đã được dẫn đến những mồ chôn tập thể khi các hố chôn đó được khai quật cả. Ngược lại một nhà nhiếp ảnh người Pháp Marc Riboud đã nhiều lần bị từ chối yêu cầu muốn đi xem một trong số địa điểm nơi mà ông tỉnh trưởng tuyên bố có 300 cán bộ chính phủ đã bị Việt cộng giết. Và rồi cuối cùng nhiếp ảnh gia này đã được máy bay đưa đến địa điểm ấy, nhưng viên phi công đã từ chối không chịu hạ cánh với lý do nơi đó không an toàn để hạ cánh.

    Người tổ chức AFSC tại Huế cũng không thể khẳng định bản báo cáo về những hố chôn tập thể mặc dầu họ đã báo cáo có nhiều thường dân đã bị bắn và bị giết suốt cuộc tái chiếm thành phố.

    Len Acklan, một nhân viên IV S tại Huế năm 1967 đã trở lại Huế vào tháng 4/1968 để điều tra, đã được nhân viên Việt Nam và Mỹ thông báo rằng khoảng 700 người đã bị VC giết. những cuộc đều tra rất chi tiết của ông đã bổ sung cho sự ước lượng này và cũng chỉ ra rằng những cuộc giết người chủ yếu gây ra do lực lượng của MTGPMN ở địa phương khi họ rút lui trong suốt chặng đường cuối cùng của cuộc chiến đẫm máu kéo dài một tháng. Richard West, một người có mặt ở Huế ngay sau cuộc chiến đã ước tính “khoảng vài trăm người và một số ít người ngoại quốc” đã bị VC giết và đã suy đoán rằng những nạn nhân như kiểu nạn nhân vụ Mỹ Lai do lực lượng Mỹ và VN Cộng Hòa gây ra có thể đã bị chôn sống trong những hố tập thể.

    còn nữa
  • Hương Lan Lê Vào mùa thu 1969, một “tài liệu lấy được” đã được khám phá (tài liệu này đã nằm trong số hồ sơ chính thức trong vòng 19 tháng mà không được chú ý đến), trong đó kể địch “tự nhận” đã giết 2.748 người trong suốt chiến dịch ở Huế. Tài liệu này là nên tảng chính mà dựa trên đó câu chuyện về thảm sát ở Huế được xây dựng. vào lúc nó được tiết lộ cho báo giới thì tháng 11/1969, Douglas Pike đã đưa ra câu chuyện về vụ thảm sát theo yêu cầu của Đại sứ Ellsworth Bunker. Pike, một người vận động chuyên nghiệp của giới thông tin đại chúng, nhận ra rằng những phóng viên Mỹ rất thích “tài liệu” này, cho nên ông đã phát hành tài liệu này. Ông cũng biết không nhà báo nào hiểu được tiếng Việt nên những tài liệu này đã được dịch và xây dựng lại để phù hợp với những yêu cầu của một cuộc thảm sát. Ông cũng biết rằng không có nhà báo nào thắc mắc về tính xác thực của ông và tự lượng giá để tìm ra những bằng chứng. Vì rằng trong lúc này những tài liệu bị cố tình làm sai lạc về VN rất cần. Vụ Mỹ Lai đã bị đổ bể và những hoạt động vì hòa bình có tổ chức vào mùa thu năm 1969 đã gia tăng. Pike đã đúng (?) về vấn đề này.

    Để những “hồ sơ lấy được” sang một bên, chi tiết có tính cách thuyết phục về cuộc thảm sát là việc tìm ra những hố chôn tập thể. Nhưng những bằng chứng này đã không đủ thuyết phục như những tài liệu đã được sắp xếp trên. Một sự khó khăn cơ bản đã xẩy ra từ sự việc rằng số đông thường dân bị giết chết trong cuộc chiếm lại thành phố Huế bởi đạn pháo kích của Mỹ và Nam VN được bắn một cách bừa bãi. David Douglas Duncan, một nhà nhiếp ảnh chiến trường nói về cuộc tái chiếm rằng đó là “một sự nỗ lực dốc hết sức để loại bỏ bất cứ một kẻ địch nào. Tâm trí tôi bấn loạn trước cuộc tàn sát.” Một nhà nhiếp ảnh khác, viết rằng hầu hết các nạn nhân “đã bị giết bởi bom đạn được bắn một cách kinh hoàng chưa từng thấy của Mỹ”. Robert Shaplen viết về lúc đó “Không có gì trong cuộc chiến ở Triều Tiên và Việt Nam khi nói về sự tàn phá, mà tôi thấy kinh hoàng bằng những điều tôi thấy được ở Huế năm ấy. Trong số 17.134 nhà thì 9.776 ngôi nhà đã hoàn toàn bị phá hủy và 3.169 ngôi nhà bị thiệt hại khá trầm trọng.

    Sự ước tính đầu tiên của Nam Việt Nam về số thường dân bị giết trong cuộc chiến lúc giao chiến trong suốt cuộc tái chiếm thành phố là 3.776 người. Townsend Hoopes, Phó tham mưu trưởng không quân (Under-secretary of the Air Forces) vào lúc bấy giờ nói rằng trong nỗ lực tái chiếm thành phố, 80% dinh thự đã bị đổ nát và trong đống gạch vụn đó có khoảng 2000 thường dân bị chết. Con số thương vong do Hoopes và Saigon đưa ra đã vượt quá con số ước tính cao nhất về những nạn nhân của quân Bắc Việt và MTGPMN, bao gồm những viên chức chính quyền, điều này không phải là những sự bịa đặt tuyên truyền có thể chứng minh được. Theo Oberdofer, thủy quân lục chiến Mỹ đưa ra những tổn thất của CS khoảng 5000 người trong khi đó Hoopes nói rằng thành phố bị 1000 quân CS chiếm đóng, nhiều người trong số họ đã trốn thoát, điều này đưa ra giả thuyết là phần lớn những người chết là thường dân bom đạn Mỹ.

    Một số thường dân bị chết vì cuộc tấn công của Mỹ đã được quân của Mặt Trận chôn tập thể cùng với những du kích bị thiệt mạng về phía của họ. (theo nguồn tin của quân Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam) và một số lớn thường dân bị “quân đồng minh chôn sống” (mass graves by the “allies”) MTGPMN đã khẳng định đã chôn cất 2000 nạn nhân của cuộc chiếm đóng thành phố” đã được khám phá trong những mồ chôn tập thể.Oberdorfer nói rằng 2000 nạn nhân của những cuộc chiếm đóng thành phố” đã được khám phá trong những mồ chôn tập thể nhưng ông đã không đưa ra lý do để tin rằng đây là những nạn nhân của cuộc thảm sát của Bắc Việt và MTGPMN hơn là những người chết do bom Mỹ. Ông dường như đã tin hoàn toàn vào những lời khẳng định của bộ tuyên truyền – Fox Butterfiedd, trên tờ New York Times số ra tháng 4/1975 lại đặt 3000 thi thể trong hố chôn duy nhất! Samuel Adams đã từng là nhà phân tích của CIA, viết trên tạp chí Wall Street số ra 26/3/1975 rằng con số ước lượng về số người chết của Nam Việt Nam và Cộng sản như trùng hợp nhau”. Saigon nói đã đào lên được 2800 thi thể, một bản báo cáo của Công an Việt Cộng cũng đưa ra những con số khoảng 3000” Không có bản báo cáo của công an nào nói như thế được biết đến. Và đối với ông Adams, ông rõ ràng không nghĩ rằng có thể con số 2800 người đã được thay đổi theo yêu cầu của bản tài liệu dịch sai.

    Còn
  • Hương Lan Lê Một đặc điểm đáng lưu ý về những hố chôn tập thể là những nhà báo độc lập không hề được phép có mặt tại hiện trường và họ rất khó xác định chỗ chính xác nơi những hố chôn tập thể mặc dầu đã nhiều lần yêu cầu được đến xem. Một trong những tác giả đã nói chuyện với một binh sĩ thủy quân lục chiến có mặt tại buổi khai quật công khai đầu tiên cho rằng những phóng viên có mặt lúc đó là những người đáng tin cậy đuợc lựa chọn một cách cẩn thận và rằng những thi thể không được kiểm tra. Ông còn nhận xét rằng những dấu vết ở hiện trường chứng tỏ đã xử dụng xe ủi đất (cái này Việt Cộng không có). Có lẽ chỉ có những bác sĩ phương tây xem xét những mồ chôn – Alje Vennema, một bác sĩ người Canada, nhận thấy rằng con số nạn nhân trong hố chôn tập thể mà ông đã xem xét đã bị Mỹ và Saigon thổi phồng lên gấp 7 lần.

    Con số 68 người đã được báo cáo là 477 người, hầu hết trong số họ đã bị thương và dường như là nạn nhân trong lúc giao chiến. Hầu hết các nạn nhân mặc đồ quân phục.

    Rất ít người để ý đến giả thuyết rằng những nạn nhân ở Huế không phải do Bắc Việt hay bom đạn Mỹ mà do quân đội Saigon khi tái chiếm thành phố. Nhiều người thân Công đã lộ dạng trong suốt cuộc tổng tấn công, và đã hợp tác với chính quyền địa phương do những người cách mạng ở Huế hình thành, hoặc bầy tỏ sự ủng hộ của họ đối với MTGPMN. Khi quân giải phóng rút đi, nhiều cán bộ và những người ủng hộ quân giải phóng kẹt lại ở thế rất nguy hiểm và họ trở thành nạn nhân của những sự trả thù của Saigon. Bằng chứng đã đuợc đưa ra ánh sáng rằng sự giết để trả thù trên quy mô lớn đã xẩy ra ở Huế do lực lượng Saigon sau khi tái chiếm thành phố.

    Trong một bài mô tả đầy sinh động, một nhà báo người Ý Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đã kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1100 người bị giết (sau ngày quân Saigon “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh viên, giáo viên đại học, tu sĩ, những nhà trí thức và tín đồ (religions people) ở Huế đã không bao giờ che đậy cảm tình của họ đối với quân giải phóng.

    Trong bất cứ trường hợp nào, tình trạng rất lộn xộn về những sự kiện và bằng chứng cộng với những “chứng cứ” không thể tin được của Mỹ và Saigon, ít ra cũng có thể nói rằng “cuộc tắm máu” do quân giải phóng và quân Bắc Việt gây ra tại Huế đã được xây dựng trên những bằng chứng hời hợt. Và dường như rất có thể những bom đạn Mỹ “cứu” dân Việt Nam đã giết nhiều thường dân hơn là quân giải phóng và Bắc Việt đã làm. Cũng có thể sự thanh toán mang tính chính trị của chính quyền Saigon đã vượt quá bất cứ cuộc thảm sát nào của quân giải phóng và Bắc Việt ở Huế. Bằng chứng cho thấy rằng đa số cảnh sát, công chức và quân nhân ban đầu nằm trong danh sách “cải tạo” hơn là trừ khử, nhưng số người bị giết tăng lên vì áp lực quân sự về phía MTGPMN và Bắc Việt tăng lên. Có một điều đáng lưu ý, như trường hợp cải cách ruộng đất, lực lượng quân giải phóng của Mặt Trận khi rút lui đã bị cấp trên kiểm điểm một cách gay gắt vì đã đi quá giới hạn và làm tổn thương cách mạng. Cho đến nay chúng tôi không hề nghe bất cứ một lời tự phê bình nào của Mỹ và cán bộ cao cấp của Saigon về sự giết hại của họ ở Huế.

    …. Chúng tôi đã đề cập một vài trong số những hoạt động trắng trợn hơn nữa của bộ máy tuyên truyền Mỹ và Saigon. Phải cần nhấn mạnh rằng ngay những bản báo cáo hằng ngày đã xây dựng nhiều tin tức về vấn đề Đông Dương lẽ ra nên được xem xét với nhiều hoài nghi hơn.

    Một nhà báo Nhật bản Katsuichi Honda một lần điều tra một bản báo cáo hàng tuần của Bộ Tổng thông tin của quân đội Mỹ ở Saigon nhan đề: ”Những Hoạt Động Khủng Bố của Việt Cộng”. Nghiên cứu một vụ mà ông đã quan tâm nhất, ông khám phá ra rằng sự khủng bố không chỉ kinh hoàng và dai dẳng xẩy ra thường xuyên, nó thật sự đã bị che đậy bằng hành động “kiểm soát tin tức” . Và xem ra những người bị giết không phải là nạn nhân của MTGPMN.

    Dường như có vô số “sự việc kinh hoàng” đã được che đậy một cách bí mật sau sân khấu của cuộc chiến Việt Nam đang gia tăng. Ông khám phá ra rằng vụ ám sát 5 sinh viên Phật tử tình nguyện trước đây được công bố chính thức là nạn nhân của vụ khủng bố của Việt Cộng rõ ràng là do quân chính phủ gây ra. Trong một số trường hợp khác “những lính say rượu” cãi lộn nhau rồi ném lựu đạn vào một số thường dân qua đường bị chết. Trường hợp này cũng bị cáo giác là do Việt Cộng khủng bố.

    Trong những vụ khác, sự thật đã phơi bày một cách tình cờ. Đề cập đến một ví dụ đặc biệt phi lý, kịch cỡm, tại nơi mà hài cốt của những nạn nhân vụ Mỹ Lai đã được chuyển về đã bị không lực Việt Nam Cộng Hòa và trận không kích phá hủy. Nhưng như thường lệ, vụ này cũng đổ cho Việt Cộng khủng bố. Sự thật đã được những người theo đạo Quaker ở trong vùng phanh phui ra.

    Những ví dụ trên đây gợi lên một điều những bản báo cáo chính thức là những sự dối trá và lừa bịp và trong một vài trường hợp đã được thay đổi thành những câu chuyện hoang đường chính thức. Một kết luận quan trọng hơn nữa là rằng nguồn tin chính thức nói chung đã hạn chế phẩm chất một cách tối đa. Chúng nêu lên những vấn đề nhưng không đưa ra câu trả lời đáng tin cậy nào.

    Lê Hồng Phong, dịch Tài liệu “Kinh tế chính trị về nhân quyền. (Tập I) của Noam Chomsky và Edwards S. Herman
  • Mạ Non Hương Lan, đưa cái Link nguyên ngữ lên đi, ko ai tin ba cái dịch tào lao ni mô.
  • Hương Lan Lê Mạ Non! Bạn tự tìm bản tiếng Anh mà đọc (cho nó khách quan):

    “The Political Economy of Human Rights – Volume I”
    By Noam Chomsky and Edward S. Herman
    Black Rose Book, Montréal, 1979 – 5.2.3 The Hue Massacre of 1968 (Excerpts)
  • Hương Lan Lê Chị Thu Huong, anh Khù Văn Khoằm vào đây cho ý kiến nè!
  • Ho Xuan Anh "Trong những ngày đầu của cuộc chiếm đóng quả thực có những vụ xử tử công khai tại chỗ... khi trận chiến gần kết thúc bởi cuộc công pháo, lính miền Bắc trên đường rút lui xử tử những người họ đang giam giữ thay vì thả họ ra hay bắt theo làm tù binh - với con số người chết không nhiều như chính phủ Sài gòn và Washington công bố, nhưng nhiều đủ để tạo những câu hỏi tang thương cho những người sống sót ở Huế..."
    Loại xử tử có kế hoạch cho những giới chức chính phủ Việt Nam Cộng hòa và gia đình thân quyến của họ, nhân viên chính phủ và dân sự và những người "theo Mỹ".
    Loại bắn tại chỗ những ai chạy trốn không trả lời thẩm vấn, những ai nói xấu về cuộc "chiếm đóng" Huế, những ai có thái độ "không tốt" với quân cai quản.
    http://vi.wikipedia.org/.../Th%E1%BA%A3m_s%C3%A1t_Hu%E1...


    vi.wikipedia.org
    Thảm sát tại Huế Tết Mậu Thân (tiếng Anh: Hue massacre) là tên gọi một sự kiện t...Xem thêm
  • Hương Lan Lê Nguồn Wiki chỉ để tham khảo thôi, bạn Ho Xuan Anh!
  • Ho Xuan Anh tất cả mọi nguồn tin cũng chỉ để tham khảo ? nhưng thấy wiki nó đưa tin đa chiều và bài này wiki viết có vẻ hợp lý
  • Consectetur Amet Wiki hợp lý vì nó đúng ý của Ho Xuan Anh Ở trường ĐH không một giảng viên nào chấp nhận sinh viên dẫn nguồn Wiki cho bài luận của mình cả. Thật khôi hài khi cho Wiki đa chiều, tính lòe ai đây không biết
  • Ho Xuan Anh ở đây bạn có đưa ra được dẫn chứng đáng tin cậy không Amet
  • Khù Văn Khoằm Các trường ở Mỹ thậm chí cả trung học cũng không chấp nhận wiki
  • Ho Xuan Anh vậy bạn Khù Văn Khằm có thể nói gì ở trong cái stt này, hay cái nội dung stt đáng tin cậy hơn wiki
  • Consectetur Amet Đây là cuốn The Political Economy of Human Rights – Volume I mà bạn Hương Lan đã dẫn.
    http://www.amazon.com/After-Cataclysm.../dp/0896081001

    Mặc dù mình chưa đọc nhưng chắc chắn uy tín và chất lượng hơn cái mớ Wiki tào lao bạn dẫn ở trên.

  • Ho Xuan Anh mình không biết tiếng anh - mà có biết thì sao biết là nó đáng tin cậy ?, bạn chỉ xem trong bài wiki tào lao chỗ nào
  • Consectetur Amet Vậy thôi miễn bàn
  • Khù Văn Khoằm Nếu thích thay cả bài đó trên wiki cũng đâu khó khăn gì
  • Hương Lan Lê Bạn Mạ Non kiểm tra xem dịch đã chuẩn chưa nhé:
    An interesting feature of the mass grave, as noted earlier, is that INDEPENDENT JOURNALISTS WERE NEVER ALLOWED TO BE PRESENT AT THEIR OPENING, AND THAT THEY HAD DIFFICULTY LOCATING THEIR PRECISE WHEREABOUTS DESPITE REPEATED REQUESTS.” One of the author spoke with a US Marine present at the first publicized grand opening, who claims that the reporters present were carefully hand-picked reliable, THAT THE BODIES WERE NOT AVAILABLE FOR INSPECTION, and that he observed TRACKS AND SCOUR MARKS INDICATIVE OF THE USE OF BULLDOZERS (ưhich the DRV and NLF did not possess).* Perhaps the only Western physician to have examined the graves, the Canadian Dr. Alje Vennema, found that the number of victims in the graves he examined were INFLATED IN THE US-SAIGON COUNT BY OVER SEVENFOLD, totaling only 68 in stead of the officially claimed 477, that most of the bodies had wounds and appeared to be victims of the fighting, and that most of the bodies he saw were clothed in MILITARY UNIFORMS.*

    Little attention has been paid to the possibility that massacre victims at Hue may have been killed neither by the NLF-DVR, but rather by the returning Saigon military and political police’ Many NLF sympathisers “surfaced” during the Tet Offensive, cooperated in the provisional government formed by the revolutionaries in Hue, or otherwise revealed their support for the NLF. With the retreat of the NLFV forces from Hue in 1968 many cadres and supporters were left in a vulnerable position a potential victims of Saigon retribution. Evidence has come to light that the large scale retaliatory killing may have taken place in Hue by the Saigon forces AFTER its recapture.
    In a graphic description, Italian journalist Oriana Fallaci, citing a French priest from Hue, concluded that :” Altogether, there have been 1,000 killed (after “liberation” by Saigon forces). Mostly students, university teachers, priests. Intellectuals and religious people at Hue have never hidden their sympathy for the NLF.”*
    -----
    Một đặc điểm đáng lưu ý về những hố chôn tập thể là những nhà báo độc lập không hề được phép có mặt tại hiện trường và họ rất khó xác định chỗ chính xác nơi những hố chôn tập thể mặc dầu đã nhiều lần yêu cầu được đến xem. Một trong những tác giả đã nói chuyện với một binh sĩ thủy quân lục chiến có mặt tại buổi khai quật công khai đầu tiên cho rằng những phóng viên có mặt lúc đó là những người đáng tin cậy đuợc lựa chọn một cách cẩn thận và rằng những thi thể không được kiểm tra. Ông còn nhận xét rằng những dấu vết ở hiện trường chứng tỏ đã xử dụng xe ủi đất (cái này Việt Cộng không có). Có lẽ chỉ có những bác sĩ phương tây xem xét những mồ chôn – Alje Vennema, một bác sĩ người Canada, nhận thấy rằng con số nạn nhân trong hố chôn tập thể mà ông đã xem xét đã bị Mỹ và Saigon thổi phồng lên gấp 7 lần.

    Con số 68 người đã được báo cáo là 477 người, hầu hết trong số họ đã bị thương và dường như là nạn nhân trong lúc giao chiến. Hầu hết các nạn nhân mặc đồ quân phục.

    Rất ít người để ý đến giả thuyết rằng những nạn nhân ở Huế không phải do Bắc Việt hay bom đạn Mỹ mà do quân đội Saigon khi tái chiếm thành phố. Nhiều người thân Công đã lộ dạng trong suốt cuộc tổng tấn công, và đã hợp tác với chính quyền địa phương do những người cách mạng ở Huế hình thành, hoặc bầy tỏ sự ủng hộ của họ đối với MTGPMN. Khi quân giải phóng rút đi, nhiều cán bộ và những người ủng hộ quân giải phóng kẹt lại ở thế rất nguy hiểm và họ trở thành nạn nhân của những sự trả thù của Saigon. Bằng chứng đã đuợc đưa ra ánh sáng rằng sự giết để trả thù trên quy mô lớn đã xẩy ra ở Huế do lực lượng Saigon sau khi tái chiếm thành phố.

    Trong một bài mô tả đầy sinh động, một nhà báo người Ý Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đã kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1100 người bị giết (sau ngày quân Saigon “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh viên, giáo viên đại học, tu sĩ, những nhà trí thức và tín đồ (religions people) ở Huế đã không bao giờ che đậy cảm tình của họ đối với quân giải phóng.
  • Ho Xuan Anh mình chỉ chú ý xem lập luận trong bài wiki nó có vẻ hợp lý (theo đoạn mình đã trích)
  • Khù Văn Khoằm HLL không cần mất công với đám đầu lừa óc lợn làm gì.
  • Hương Lan Lê Anh Khù Văn Khoằm sao hôm nay nóng thế?
  • Nguyễn Trung Hiếu mấy cái blog cá nhân ấy thì có mấy đức ngu mới đọc
  • Hương Lan Lê Mình đang nói đến cuốn The Political Economy of Human Rights – Volume I chứ blog cá nhân nào, bạn Nguyễn Trung Hiếu?
    http://www.amazon.com/After-Cataclysm.../dp/0896081001


    www.amazon.com
    Dissects the aftermath of the war in Southeast Asia, the refugee problem, the Vietnam/Cambodia conflict and the Pol Pot regime.
  • Tiền Phong Hồ Xuân Anh: bạn chú ý tới lập luận đó mà quên ko để ý tới những nghi vấn trong lập luận đó à?
  • Khù Văn Khoằm Quên chưa uống trà xanh không độ

    He he
  • Tiền Phong 1. "con số nạn nhân bị thảm sát do “NLF” MTGPMN và VNDCCH gây ra là khoảng 200 người và những mồ chôn tập thể những quan chức địa phương và những thường dân khác là khoảng 300 người" là do Trưởng ty Cảnh sát Huế Đoàn Công Lập" chứ ko phải các nhà báo độc lập, uy tín.
    2. "báo cáo đưa ra cuối tháng 4/1968 do lực lượng tuyên truyền của chính phủ Saigon khẳng định rằng khoảng 1000 người đã bị Việt Cộng giết tại Huế và khoảng gần một nửa trong số nạn nhân đã bị chôn sống" =>vẫn là báo cáo của 1 cơ quan tuyên truyền tâm lý chiến, ko hề có sự xác nhận của các nhà báo uy tín (vốn rất nhiều ở MN VN) =====> bạn dựa vào lập luận nay ma giải thích thì buồn cười! Mình ko hiểu cái "có vẻ hợp lý" của bạn nó nằm ở đâu????
  • Hương Lan Lê Học giả người Mỹ Noam Chomsky lập luận có thuyết phục hơn Wiki không, bạn Ho Xuan Anh? Ông viết tiếp:
    ===

    In any case, given the very confused state of events and evidence plus the total unreliability of US-Saigon ”proof”, at a minimum it can be said that the NLF-DRV “bloodbath” at Hue was constructed on flimsy evidence indeed. It seems quite likely that U S firepower “saving” the Vietnamese killed many more civilians than did the NLF and DRV. It I s al so not unlikely that political killing s by the Saigon autho ritie s e xce ed any ma ssac re s by the NLF and DRV at Hue. The evidence indicates that “the vast majority of policemen, civil servants, and soldiers were initially on “reeducation” rather on the liquidation lists, but the number of killings mounted as military pressure of the NLF and North Vietnamese mounted.”* It is also of interest here, as in the land reform case, that the retreating Front forces “were severely criticized by their superiors for excesses which hurt the revolution’.* We have not yet heard of any such self-criticisms coming from US and Saigon superiors for their more extensive killing at Hue.

    We have discussed several of the more blatant exercices of the US-Saigon propaganda machines, but it must be emphasized that even their day-to-day reports, which constituted the great mass of information about Indochina, should have been treated with comparable skepticism. On the rare occasion when competent reporters made serious investigations, the information presented by U S and Saigon sources turned out to be no less tainted.

    The Japanese reporter Katsuichi Honda once undertook to investigate the weekly report of the General Information Bureau of the US Army in Saigon entitled “Terrorist Activities by Viet Cong.” Pursuing “one isolated case” that interested him, he discovered that not only was amazingly brutal and persistent terrorism occurring regularly, it was actually being shielded from public scrutiny by Saigon’ s information control.” It soon appeared that the murders were not done by the NLF at all. There were, it seemed, innumerable “terrible facts” which had been secretly hushed up behind the scenes of the intensifying Vietnam war.*
    -----
    Trong bất cứ trường hợp nào, tình trạng rất lộn xộn về những sự kiện và bằng chứng cộng với những “chứng cứ” không thể tin được của Mỹ và Saigon, ít ra cũng có thể nói rằng “cuộc tắm máu” do quân giải phóng và quân Bắc Việt gây ra tại Huế đã được xây dựng trên những bằng chứng hời hợt. Và dường như rất có thể những bom đạn Mỹ “cứu” dân Việt Nam đã giết nhiều thường dân hơn là quân giải phóng và Bắc Việt đã làm. Cũng có thể sự thanh toán mang tính chính trị của chính quyền Saigon đã vượt quá bất cứ cuộc thảm sát nào của quân giải phóng và Bắc Việt ở Huế. Bằng chứng cho thấy rằng đa số cảnh sát, công chức và quân nhân ban đầu nằm trong danh sách “cải tạo” hơn là trừ khử, nhưng số người bị giết tăng lên vì áp lực quân sự về phía MTGPMN và Bắc Việt tăng lên. Có một điều đáng lưu ý, như trường hợp cải cách ruộng đất, lực lượng quân giải phóng của Mặt Trận khi rút lui đã bị cấp trên kiểm điểm một cách gay gắt vì đã đi quá giới hạn và làm tổn thương cách mạng. Cho đến nay chúng tôi không hề nghe bất cứ một lời tự phê bình nào của Mỹ và cán bộ cao cấp của Saigon về sự giết hại của họ ở Huế.

    …. Chúng tôi đã đề cập một vài trong số những hoạt động trắng trợn hơn nữa của bộ máy tuyên truyền Mỹ và Saigon. Phải cần nhấn mạnh rằng ngay những bản báo cáo hằng ngày đã xây dựng nhiều tin tức về vấn đề Đông Dương lẽ ra nên được xem xét với nhiều hoài nghi hơn.

    Một nhà báo Nhật bản Katsuichi Honda một lần điều tra một bản báo cáo hàng tuần của Bộ Tổng thông tin của quân đội Mỹ ở Saigon nhan đề: ”Những Hoạt Động Khủng Bố của Việt Cộng”. Nghiên cứu một vụ mà ông đã quan tâm nhất, ông khám phá ra rằng sự khủng bố không chỉ kinh hoàng và dai dẳng xẩy ra thường xuyên, nó thật sự đã bị che đậy bằng hành động “kiểm soát tin tức” . Và xem ra những người bị giết không phải là nạn nhân của MTGPMN.
  • Ho Xuan Anh có chứ Tiền Phong, mình đang đứng ở người không hiểu gì vụ này để nhìn nhận chứ không biết cụ thể vụ thảm sát này thực sự là cái gì, đại loại là 2 bên đổ lỗi cho nhau nhưng đoạn mình trích dẫn thì khả năng VNDCCH đã đối xử với tù binh như vậy là đúng roài, lời ông Bùi Tín... còn con số bị giết có nhiều như VNCH nói hay không ? VNCH có thảm sát hay không ? thì chưa biết, wiki nó có nói cái gì không khách quan đâu Hương Lan Lê
  • Tiền Phong Như đã nói từ trên, mọi số liệu đều do 1 đơn vị tâm lý chiến VNCH đưa ra, chưa kể tới việc VNCH cấm các nhà báo vào "hiện trường".... Đủ nghi vấn chưa? Riêng nó đã đủ để bác bỏ sự kiện "thảm sát" này rồi!
  • Hương Lan Lê Mình đã dẫn bài dịch này rồi nhưng bạn Mạ Non không tin bản dịch, bác Quân Nguyễn ạ! Nên phải đăng cả bản tiếng Anh cho họ đối chiếu.
  • Quân Nguyễn tưởng ai hóa ra là mụ đó à
  • Hương Lan Lê Học giả người Mỹ Noam Chomsky viết tiếp:
    In the case in question, he discovered that the assassination of five Buddhist student volunteers, officially victims of Viet Cong terror, had apparently been carried out by government forces. In another case, “drunken soldiers of the government quarreling among themselves threw grenades, and some civilian bystanders were killed,” the case again being reported “as another instance of “Viet Cong terrorism.”

    In others cases, the facts have emerged only by accident. To mention one particularly grotesque example, the camp where the remnants of the My Lai massacre had been relocated was largely destroyed by ARVN air and artillery bombardment in the spring of 1972. The destruction was attributed routinely to Viet Cong terror. The truth was revealed by Quaker service worker s in the area.*

    These examples point up the fact that in the instances in questions the official reports were lies and deceptions, and in some cases were converted into official myths; the more important conclusion is that official sources in general have extremely limited credibility. They raise questions, but provide no reliable answer.
    =====
    Dường như có vô số “sự việc kinh hoàng” đã được che đậy một cách bí mật sau sân khấu của cuộc chiến Việt Nam đang gia tăng. Ông khám phá ra rằng vụ ám sát 5 sinh viên Phật tử tình nguyện trước đây được công bố chính thức là nạn nhân của vụ khủng bố của Việt Cộng rõ ràng là do quân chính phủ gây ra. Trong một số trường hợp khác “những lính say rượu” cãi lộn nhau rồi ném lựu đạn vào một số thường dân qua đường bị chết. Trường hợp này cũng bị cáo giác là do Việt Cộng khủng bố.

    Trong những vụ khác, sự thật đã phơi bày một cách tình cờ. Đề cập đến một ví dụ đặc biệt phi lý, kịch cỡm, tại nơi mà hài cốt của những nạn nhân vụ Mỹ Lai đã được chuyển về đã bị không lực Việt Nam Cộng Hòa và trận không kích phá hủy. Nhưng như thường lệ, vụ này cũng đổ cho Việt Cộng khủng bố. Sự thật đã được những người theo đạo Quaker ở trong vùng phanh phui ra.

    Những ví dụ trên đây gợi lên một điều những bản báo cáo chính thức là những sự dối trá và lừa bịp và trong một vài trường hợp đã được thay đổi thành những câu chuyện hoang đường chính thức. Một kết luận quan trọng hơn nữa là rằng nguồn tin chính thức nói chung đã hạn chế phẩm chất một cách tối đa. Chúng nêu lên những vấn đề nhưng không đưa ra câu trả lời đáng tin cậy nào.
  • Khù Văn Khoằm Chỉ có một bên đổ lỗi đó là Mỹ và đám con hoang của nó

    Cọng sảng không thấy đổ lỗi cho kẻ địch, có bao nhiêu kẻ ác ôn bị tiêu diệt họ nói bấy nhiêu không thêm bớt và không có chuyện họ giết bừa như Mỹ và đám chó săn của nó
  • Thiên Lý Độc Hành Vừa rồi mất tích lâu ghê vậy hả bạn?
  • Khù Văn Khoằm Một hồi sẽ có kẻ nói Chôm sờ ky là cọng sảng không đáng tin cho coi
  • Thiên Lý Độc Hành Bài vở cũ coi như là mất hết à, uổng thật đấy
  • Mặc Khách Lại có đứa ngu lôi bùi tín ra để liếm asss kia
  • Việt Nam gây tội ác và phủ nhận tội ác là căn bệnh kinh niên của vnch và usa!
  • Kim Thinh Rận chỉ có thế thôi sao

79 nhận xét:

  1. Đây là chiến lược của đám con chiên, dân Chúa, cờ vàng. Nói hoài, nói mãi, nói dại dù bị phản biện cho tơi tả nhưng vẫn cứ cãi chày, cãi cối. Tin bướng, tin càn vào mấy cái nguồn như wiki. Hễ có cơ hội là lôi mấy luận điệu tâm lý chiến, tuyên truyền của VNCH. Rồi trên trang nhà này sẽ lại có bài về "cải cách ruộng đất" cho mà xem.
    Trong cuốn sách của Noam Chomsky mà chủ nhà dẫn ở trên hình như có chương nói về "cải cách ruộng đất" thì phải?

    Trả lờiXóa
  2. Công Nông đối thoại14:22 Ngày 26 tháng 01 năm 2014

    Cảm ơn các bạn trẻ chủ trang!
    Chúng ta hãy nói rõ ràng 1 lần cho xong.
    Từ nay, chúng ta ko nhắc lại nữa!

    Tết đến rồi!
    Chúc các bạn năm mới nhiều niềm vui mới!

    Trả lờiXóa
  3. Vấn đề này + hải chiến hoàng sa ,...v.v....( lịch sử cuộc nội chiến Nam Bắc Việt ) với chúng ta , nếu có bàn luận thì cũng chỉ như thày bói mù xem voi mà thôi.
    Đơn giản :
    -Không ai trong chúng ta trực tiếp tham gia
    -Không ai trong chúng ta là những nhà chiến tranh học
    Vì thế, hãy đợi chính những người trong cuộc nói ra - những người trong cuộc ở đây là những người cao cấp bộ máy gây chiến tranh của hai miền.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nói như anh xích thì sau 50 năm nữa các vị chứng kiến trực tiếp về với đất cả thì chẳng còn ai bàn luận nhỉ.

      Việc bàn luận là rất hữu ích dựa trên các bằng chứng, căn cứ đúng sự thật.

      VD như trận Hoàng sa, với cách đổ điêu cho Bắc Việt của anh em dân chủ cờ vàng, thì mọi người có đủ bằng chứng là do VNCH dát chết bỏ chạy nên mất đảo dù trong tay có đủ hải quân và không quân bóp chết tàu khựa.

      VD như kháng chiến chống Mỹ, anh em dân chủ bán nước nói là nội chiến, nhưng bằng chứng hiển nhiên là quân Mẽo tham chiến với tổng quân số lên đến 541.933 người (58.000 người chết và hơn 305.000 người bị thương"). Số liệu rõ ràng vậy mà vẫn có ông ngoạc mồm là "nội chiến", tài thật là tài.

      Xóa
    2. thường dân@
      Có những cái ta nhìn tận mắt nhưng chưa phải đã là sự thật !
      Trận hải chiến HS xưa nó xảy ra trong bối cảnh mà tin rằng mỗi chúng ta chí có ít tư liệu theo kiểu xem voi của mấy ông thày bói mù ! Đưa ra bàn luận chắn chắn là thiếu và yếu ! Vạy nên phải đợi thôi. có những tài liệu mà phải vài chục năm sau người ta mới công bó ,...v.v....
      Về cuộc chiến ( nội hay ngoại ) cũng tùy vào cách nhìn nhận, cách định nghĩa về chiến tranh ,...v.v.... nhưng sự thật đó là cuộc chiến do hai chính quyền Nam - Bắc nã đạn vào nhau với binh lính mỗi bên là ... những người Việt ! Tất nhiên, theo quy luật, trong mỗi cuộc chiến bao giờ cũng kéo theo đồng minh mỗi bên , thôi thì kẻ góp người tham chiến, kẻ góp vũ khí, lương thực ,.... và tất nhiên : mạnh được , yếu thua ! Đó là sự giành giật quyền cai trị đất nước của những phe phái ,với nhân dân thì kết quả như nhau : Mất mát !
      bác nghe qua câu chuyện này chưa,tôi tóm tắt để hầu bác nhá :
      Không Tử nhìn tận mắt thấy 1 đệ tử múc cơm ăn một mình trong bếp. Láo quá ! Đến bữa ăn ông ta nói là xới cơm cúng mẹ. Người đệ tử lúc nãy đứng dậy nói rằng lúc nấu cơm , chẳng may bị gió bếp bay vào nên đã xới phần cơm lẫn giờ ăn rồi, nhường phần cơm sạch cho thày và các bạn đồng môn, vì đã ăn rồi nên không thể xới lên cúng được !
      Khổng Tử ân hận , tự nhủ : có những việc nhìn thấy rành rành nhưng bản chất lại không phải vậy !
      Chuyện xưa Ở Điện Biên hủ cũng vậy, kéo pháo vào rồi lại kéo ra rõ như ban ngày ,... nhưng không thể nói việc kéo ra là ... hèn nhát bỏ chạy !

      Xóa
    3. Thưa bác Tư trời biển,

      Nội chiến là cuộc chiến mà không có hoặc ít có sự tham gia của nước ngoài. Kháng chiến chống Mẽo, có đến cả nửa triệu chú lính Mẽo tham chiến trực tiếp (nếu chỉ bơm tiền với vũ khí thôi thì em cũng chẳng nói), 58.000 chú tử trân, 305.000 chú bị thương, vậy mà bác vẫn gọi được là nội chiến thì có cưỡng cầu quá không nhỉ? mà cái này là bác tư còn cài thêm 1 câu rất điêu "lich sử gọi là nội chiến" mới khéo chứ.

      Bác Tư lại so trận Điện Biên Phủ với Hoàng sa là sao ạ? Điện Biên Phủ kéo ra, kéo vào rồi vẫn đánh và vẫn thắng. Hoàng sa là rút và chạy luôn, mất luôn đảo. Nếu hôm nay là 27/1/1974 thì có thể lý luận là kéo ra/ kéo vào, tử chiến, quyết giữ đảo bla bla bla, nhưng hôm nay là 27/1/2014 nên kết luận rõ ràng là VNCH bỏ chạy để mất đảo khi trong tay có đủ vũ khí để tái chiếm đảo.

      Nhận định với bình luận là dựa trên nguồn thông tin hiện có, nếu sau này có thông tin mới thay đổi về bản chất thì ta phải nhận định lại. Với các thông tin, căn cứ hiện có thì rõ ràng là VNCH bỏ chạy để mất đảo khi còn đủ hải quân, không quân để tái chiếm đảo. Đảo mất rồi là 1 chuyện buồn, nhưng khi các bác xới lên để đổ điêu cho người khác vì cái mục đích chính trị bẩn thì mọi người mới phải đem những chứng cớ không thể phủ nhận để chứng minh cái sự nói láo đó. Chẳng ai chờ đợi 1 cái thông tin "sắp có" để phủ nhận cái thực tế đã xảy ra rồi cả.

      Chiến tranh vì lý do gì đi nữa thì người mất mát nhiều nhất là dân. Riêng dân Việt có thể khẳng định là bất kỳ chú ngoại bang nào định xâm phạm chủ quyền Việt thì nhất định dân Việt sẽ tẩn cho vỡ mõm. Biết là dân Việt sẽ vậy mà sao nhiều anh em dân chủ bán nước cứ thích rủ nước ngoài can thiệp vào việc nội bộ của Việt Nam, rủ nước ngoài trừng phạt kinh tế Việt Nam để kinh tế Việt suy yếu??? mà kinh tế Việt yếu thì nhất định thằng tàu khựa là thằng dở quẻ đầu tiên. Sao không hùa vào để cải cách kinh tế, tìm lái tầu giỏi làm kinh tế, giúp dân giàu lên hả bác tư trời biển?

      Xóa
    4. Comment của thường dân ở trên là gửi a xích, tôi nhầm sang bác tư trời biển. XIn lỗi.

      Xóa
    5. Tư tui nghĩ vài ngày do dọn dẹp nhà cửa ăn tết đã ! Chú thuong dan cứ làm như bị Tư trời biển ám ảnh tới nổi lúc nào cũng nhớ hắn vậy !? Hổng sao, hổng sao, nói lộn xin lỗi nói lại là ok rồi.

      Xóa
    6. @ Xích lô : không ai nói kéo pháo ra là hèn nhát cả, đó đơn giản chỉ là một quyết định chiến thuật trong một trận chiến mà thôi. Suy luận thật buồn cười.
      "Nói như anh xích thì sau 50 năm nữa các vị chứng kiến trực tiếp về với đất cả thì chẳng còn ai bàn luận nhỉ." đồng ý với bác thuong dan. Với suy luận của Xích lô thì cả thế giới loài người chả cần đến lịch sử.
      Và lịch sử thì luôn trung thực,cần trung thực,nhất định phải trung thực.

      Xóa
    7. thuong dan@ và Chôm Chôm@,
      Một QĐ chiến thuật như kéo pháo ra , vào,...v.v...hay là việc rút quân khi đang tham chiến ( ví dụ như trận HS chẳng hạn ) cũng phải chờ sự CÔNG BỐ CỦA LỊCH SỬ ! Cha ông ta xưa cũng có nước cờ Tam Điệp,..v.v....
      Lịch sử không có nghĩa chỉ là con người , không có nghĩa phải là người còn sống !
      Lịch sử trái đất người ta cũng DẦN TÌM RA khi không còn "ai sống vào thời ấy" cà !
      Ví dụ như ngày mất của HCM , rồi cũng phải công bố sự thật sau nhiều năm che dấu !
      Có thể có một câu hỏi nhỏ :" Vì sao rút mà không quay lại oánh tiếp, liệu có "ai đó" "ra lệnh" rút ( chạy ) không ?"
      Vào giai đoạn bấy giờ, các ông tìm đọc Mai văn Bộ ( đại sứ CHMN VN tại CH Pháp giai đoạn họi nghị Paris về VN ) mới thấy cái tủi nhục thế nào khi sau mỗi cuộc họp đàm phải lết đến sứ quán TQ ở Paris báo cáo và xin ý chỉ cho cuộc họp tiếp theo ra sao ...v.v.....
      Tôi khẳng định với những cái gọi là tư liệu mà mỗi chúng ta đang có , với "bộ óc " của chúng ta ( hổng phải nhà chiến lược quân sự ) thì việc oánh giá một trận đánh trong lịch sử là những thày bói xem voi !
      Lịch sử là vĩnh cửu ! Chỉ sự thực là chưa được ( bị ) phơi bày mà thôi !

      Xóa
    8. A xích hay thật đó.

      Trận Điện Biên Phủ thì Việt Minh đã thắng rồi. A muốn chờ "tiết lộ" để Việt Minh thua à?

      Hoàng sa cũng mất vào tay tầu khựa rồi, cán cân về hải quân và không quân của 2 bên cũng đã rõ (trừ phi a xích có bằng chứng là hải quân và không quân VNCH thua kém so với tàu khựa - thực ra các anh em dân chủ cờ vàng cũng bịa ra vụ MIG23 rồi, nhưng bị đập cho tòe mỏ nên không dám nói nữa). Tôi cũng không hiểu "tiết lộ" gì có thể lật ngược lại thực tế đã xảy ra là Hoàng sa mất vào tay tầu khựa.
      Vậy trong khi chưa có tình tiết mới của a xích thì "lịch sử tạm thời" là Hoàng sa vào tay tàu khựa sau khi hải quân VNCH "rút" vào bờ trong bối cảnh hải quân và không quân VNCH ưu thế hơn tàu khựa.

      Đến khi có "tiết lộ" mới thì ta lại cập nhật "lịch sử mới" a xích nhỉ.

      Xóa
  4. Chiến lược của Cộng sản là lấy dân làm gốc, dựa vào dân, chính dân đã che trở đùm bọc Việt Cộng thì họ giết dân để làm gì. Nếu không có nhân đâ địa phương nội ứng thì làm sao họ có thể tiến hành trận Mậu Thân quy mô đến như vậy. Binh lính VNCH, quân Mỹ với pháo kích, oanh tạc chính là nguyên nhân gây ra những cái chết.

    Trả lờiXóa
  5. + Lịch sử Việt Nam hiện nay không nhằm nói lên sự thật, mà chỉ phục vụ cho nguyên tắc tối thượng: “Đảng Cộng sản Việt Nam, …., theo chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”Đi lên CNXH, con đường mà “toàn dân ta” đã chọn.
    + Có thể vì lý do đó mà “có một số người, có cả một vài nhà báo, giảng viên luật...” đã không hiểu được Lịch sử hiện nay. Nhưng dùng thông tin và những tranh luận phiếm trên facebook để chứng minh “sự thật” Lịch sử thì lại càng hài hơn!. Trong khi đó những người trực tiếp tham gia, còn sống nhiều lắm, họ sẽ có câu trả lời chính sác!.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. mả bố cái thằng nick Nông Dân chuyên môn sủa bậy. Nói cho mày biết chúng mày không thể phủ nhận đc lịch sử đâu con chó ạ

      Xóa
  6. Bậy bạ quá, anh Nông văn Rận ạ!
    Sự thật Lịch sử chỉ có một.
    Anh Xích cũng nhảm nhí.
    Hai anh này não phẳng!

    Cảm ơn các bạn chủ trang đã đưa ra những dẫn chứng thuyết phục làm sáng tỏ vấn đề tranh cãi bấy nay.

    Trả lờiXóa
  7. Trong cuộc gặp gỡ bà con người Việt ở San José được sắp xếp khá chu đáo để ông Bùi Tín chuyện trò cùng cử tọa về tình hình chính trị Việt Nam hiện nay, kế hoạch, biện pháp làm cho chế độ CSVN nhanh chóng sụp đổ sắp tới, bất ngờ đã xảy ra. Rất đông bà con đều cho ông Bùi Tín là CS nằm vùng và đập ông Bùi Tín tơi tả, trông thật thảm hại và tội nghiệp. Một cú đập của ông Liên Thành, chỉ huy cảnh sát VNCH ở quận 3, Huế, thời điểm Mậu Thân 1968, cánh tay đắc lực của Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, trùm lực lượng cảnh sát VNCH, đang tự phong là Chủ Tịch Ủy Ban Tố Cáo Tội Ác Việt Cộng đã yêu cầu ông Việt Cộng nằm vùng Bùi Tín trả lời câu hỏi:
    -Có hay không việc VC tàn sát 6.027(có thể sai số ở hàng chục hoặc hàng đơn vị do tôi nhớ không kỹ ) đồng bào nội thị Huế vào Mậu Thân 1968? Không được vòng vo, chỉ trả lời rằng No hay Yes!
    Liên Thành thì một tay xỏ túi quần, một tay cầm micro hất hàm, cố tỏ ra là người đại diện của lịch sử. Ông Bùi Tín thì bối rối bồi rồi của ông già trên 80 khi đối diện với đô la và sự thật, với
    cảnh tình mà ông bao giờ ngờ trước. Trước một áp lực kinh khủng, ông Bùi Tín thú:
    - Chuyện này, trước đây, tôi cũng đã có nghe loáng thoáng. Nhưng sự thật thì như thế này. Trên chỉ đạo, gom chừng 6, 7 trăm viên chức, sĩ quan chống cộng cực đoan có tiền sự ở nội đô Huế, đưa lên căn cứ học tập cải tạo. Rất đông bộ đội, du kích trên đường áp giải hằng mấy trăm con người ấy, bất ngờ bị bom Mỹ tấn công và tất cả đã chết thảm.
    Nhiều tiếng la ó, chửi thề. Vọng lại mấy lời to tiếng"Giết nó! Giết nó! Thằng Tín Việt Cộng nằm vùng!".
    Tôi biết khá rõ về nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường. Cả đời Anh, chất nhân hậu, nhân văn thấm đẫm trong con người ăn nói từ tốn, nhỏ nhẻ. Chưa nỡ lòng ngắt một cành xanh, một bông hoa.
    Thế mà Anh, nhà thơ rất người ấy, bị gán cho cái tội chủ mưu tàn sát 6.027 đồng bào mình.
    Sự thật ở đâu? Đâu là sự thật? Man trá. Gắp lửa bỏ tay người. Tội ấy còn nặng hơn tội giết hại đồng bào đấy, ông Liên Thành ạ.

    Trả lờiXóa
  8. "David Douglas Duncan, một nhà nhiếp ảnh chiến trường nói về cuộc tái chiếm rằng đó là “một sự nỗ lực dốc hết sức để loại bỏ bất cứ một kẻ địch nào. Tâm trí tôi bấn loạn trước cuộc tàn sát.” Một nhà nhiếp ảnh khác, viết rằng hầu hết các nạn nhân “đã bị giết bởi bom đạn được bắn một cách kinh hoàng chưa từng thấy của Mỹ”. Robert Shaplen viết về lúc đó “Không có gì trong cuộc chiến ở Triều Tiên và Việt Nam khi nói về sự tàn phá, mà tôi thấy kinh hoàng bằng những điều tôi thấy được ở Huế năm ấy. Trong số 17.134 nhà thì 9.776 ngôi nhà đã hoàn toàn bị phá hủy và 3.169 ngôi nhà bị thiệt hại khá trầm trọng."
    "Sự ước tính đầu tiên của Nam Việt Nam về số thường dân bị giết trong cuộc chiến lúc giao chiến trong suốt cuộc tái chiếm thành phố là 3.776 người. Townsend Hoopes, Phó tham mưu trưởng không quân (Under-secretary of the Air Forces) vào lúc bấy giờ nói rằng trong nỗ lực tái chiếm thành phố, 80% dinh thự đã bị đổ nát và trong đống gạch vụn đó có khoảng 2000 thường dân bị chết. Con số thương vong do Hoopes và Saigon đưa ra đã vượt quá con số ước tính cao nhất về những nạn nhân của quân Bắc Việt và MTGPMN, bao gồm những viên chức chính quyền, điều này không phải là những sự bịa đặt tuyên truyền có thể chứng minh được. Theo Oberdofer, thủy quân lục chiến Mỹ đưa ra những tổn thất của CS khoảng 5000 người trong khi đó Hoopes nói rằng thành phố bị 1000 quân CS chiếm đóng, nhiều người trong số họ đã trốn thoát, điều này đưa ra giả thuyết là phần lớn những người chết là thường dân bom đạn Mỹ."
    "
    Nhiều người thân Công đã lộ dạng trong suốt cuộc tổng tấn công, và đã hợp tác với chính quyền địa phương do những người cách mạng ở Huế hình thành, hoặc bầy tỏ sự ủng hộ của họ đối với MTGPMN. Khi quân giải phóng rút đi, nhiều cán bộ và những người ủng hộ quân giải phóng kẹt lại ở thế rất nguy hiểm và họ trở thành nạn nhân của những sự trả thù của Saigon. Bằng chứng đã đuợc đưa ra ánh sáng rằng sự giết để trả thù trên quy mô lớn đã xẩy ra ở Huế do lực lượng Saigon sau khi tái chiếm thành phố.
    Trong một bài mô tả đầy sinh động, một nhà báo người Ý Oriana Fallaci, trích dẫn lời một linh mục Pháp ở Huế đã kết luận rằng: “Tất cả có khoảng 1100 người bị giết (sau ngày quân Saigon “giải phóng” thành phố)”. Hầu hết sinh viên, giáo viên đại học, tu sĩ, những nhà trí thức và tín đồ (religions people) ở Huế đã không bao giờ che đậy cảm tình của họ đối với quân giải phóng."


    Chính những loạt đạn bắn ra từ 6 khẩu pháo lắp trên chiếc Ontos này khi tái chiếm Huế đã cướp đi sinh mạng hàng ngàn người Huế.

    Trả lờiXóa
  9. Một số thường dân bị chết vì cuộc tấn công của Mỹ đã được quân của Mặt Trận chôn tập thể cùng với những du kích bị thiệt mạng về phía của họ. (theo nguồn tin của quân Bắc Việt và Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam) và một số lớn thường dân bị “quân đồng minh chôn sống” (mass graves by the “allies”) MTGPMN đã khẳng định đã chôn cất 2000 nạn nhân của cuộc chiếm đóng thành phố” đã được khám phá trong những mồ chôn tập thể.Oberdorfer nói rằng 2000 nạn nhân của những cuộc chiếm đóng thành phố” đã được khám phá trong những mồ chôn tập thể nhưng ông đã không đưa ra lý do để tin rằng đây là những nạn nhân của cuộc thảm sát của Bắc Việt và MTGPMN hơn là những người chết do bom Mỹ. Ông dường như đã tin hoàn toàn vào những lời khẳng định của bộ tuyên truyền – Fox Butterfiedd, trên tờ New York Times số ra tháng 4/1975 lại đặt 3000 thi thể trong hố chôn duy nhất! Samuel Adams đã từng là nhà phân tích của CIA, viết trên tạp chí Wall Street số ra 26/3/1975 rằng con số ước lượng về số người chết của Nam Việt Nam và Cộng sản như trùng hợp nhau”. Saigon nói đã đào lên được 2800 thi thể, một bản báo cáo của Công an Cộng Sản cũng đưa ra những con số khoảng 3000” Không có bản báo cáo của công an nào nói như thế được biết đến. Và đối với ông Adams, ông rõ ràng không nghĩ rằng có thể con số 2800 người đã được thay đổi theo yêu cầu của bản tài liệu dịch sai.

    Sự ước tính đầu tiên của Nam Việt Nam về số thường dân bị giết trong cuộc chiến lúc giao chiến trong suốt cuộc tái chiếm thành phố là 3.776 người.

    Bộ trưởng Y tế VNCH Trần Lưu Y, sau khi đi thăm các địa điểm chôn cất vào tháng Tư năm 1969, đã thông báo với Phó Tỉnh trưởng Thừa Thiên rằng các tử thi có thể là của những người lính MTGPDT bị chết trong các trận giao tranh.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Porter:"Các bằng chứng hiện có - không phải từ các nguồn của MTGPDTMN mà là từ các tài liệu chính thức của Mỹ và Sài gòn và từ các quan sát viên độc lập - cho thấy rằng câu chuyện chính thức về một vụ tàn sát bừa bãi những người được coi là không đi theo phía MTGPDTMN là một sự ngụy tạo tạo hoàn toàn. Không chỉ số lượng tử thi được phát hiện ở trong và quanh thành phố Huế đang để ngỏ cho các câu hỏi, mà quan trọng hơn, nguyên nhân của cái chết có vẻ như đã bị dịch chuyển từ chính trận đánh sang chuyện tử hình của MTGPDTMN. Và các tường trình "có thẩm quyền" và chi tiết nhất về các vụ được cho là tử hình được kết nối với nhau bởi chính phủ không đứng vững trước thẩm tra..."
      Pike:"Những gì xảy ra ở Huế làm cho những ai còn là người văn minh trên địa cầu nầy phải dành nhiều phút giây ngừng nghỉ để tư duy về những điều đã được khắc ghi, cùng với những tai họa khủng khiếp khác về những hành động dã man của người đối với người sẽ không bao giờ quên được và trở thành một dấu ấn sâu sắc trong dòng lịch sử nhân loại"

      Xóa
  10. Một số người trên Blog này tỏ ra đặc biệt thích thú khi lấy trận hải chiến Hoàng Sa và chiến thắng 30/4/1975 để bêu riếu VNCH là hèn nhát. Tối qua, xong việc nhà, Tư tui đọc lại quyển sách trắng nói về quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Trung Quốc trong 30 năm (1945 - 1975) thì thấy tuy đoạn đề cập tới trận hải chiến Hoàng Sa rất ngắn nhưng cũng đầy đủ ý nghĩa, nguyên văn : "Hơn nữa, ngày 19 tháng 1 năm 1974, tức là một ngày sau khi phía Trung Quốc nhận đàm phán với phía Việt Nam về vấn đề vịnh Bắc Bộ, họ sử dụng lực lượng hải quân và không quân tiến đánh quân nguỵ Sài Gòn và chiếm đóng quần đảo Hoàng Sa từ lâu vốn là bộ phận lãnh thổ Việt Nam. Họ nói là để tự vệ, nhưng thực chất đó là một hành động xâm lược, một sự xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam để khống chế Việt Nam từ mặt biển và từng bước thực hiện mưu đồ độc chiếm biển Đông. Hành động xâm lược của họ có tính toán từ trước và được sự đồng tình của Mỹ. Vì vậy, khi đó đại sứ Mỹ G. Matin ở Sài Gòn đã bác bỏ yêu cầu cứu viện của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu và hạm đội Mỹ ở Thái Bình Dương đã được lệnh tránh xa quần đảo Hoàng Sa.". Như vậy chắc mọi người đã hiểu tại sao lực lượng yếu hơn nhưng Trung cộng lại chiếm được Hoàng Sa cũng như tại sao có tiềm lực cả hải, lục, không quân nhưng VNCH đành thất thủ ? Đồng thời cũng cho thấy không phải VNDCCH xem Hoàng Sa thuộc lãnh thổ VNCH nên đứng ngoài cuộc như vài vị vẫn nói lấy được mà sự thật VNDCCH vẫn xem Hoàng Sa là một bộ phận Tổ quốc của mình nhưng cũng phải bó tay, điều này dễ hiểu, bởi VNDCCH là đàn em của Trung Cộng, ho he phản ứng, Trung Cộng một mặt cắt viện trợ, mặt khác không cho hàng viện trợ của Liên xô quá cảnh thì còn lâu mới có chiến thắng 30/4/1975.

    Ngoài ra trong quyển sách trắng này, ĐCS cũng cho biết khi cần và vì quyền lợi của mình, hai nước lớn là Mỹ và Trung Cộng sẵn sàng hy sinh quyền lợi của đám đàn em để đổi chác cho nhau, với tiền đề "nói có sách, mách có chứng" như vậy, chúng ta có quyền kết luận (diễn dịch tức thời, tức suy diễn có cơ sở) Mỹ đã bỏ rơi Nam Việt Nam để đối lấy quan hệ với Trung Cộng nhằm đối phó với Liên Xô - kẻ thù chính và đáng sợ nhất của họ. Đó chính là lý do vì sao tiềm lực quân sự nhìn thoáng qua là còn rất mạnh nhưng Quân đội VNCH chỉ có "tụt quần mà chạy", không chạy sao được khi Mỹ cắt viện trợ thì máy bay, xe tăng còn đầy đó nhưng không có xăng để chạy, không có bom để thả, không có đạn để bắn ? Đồng thời cũng chứng minh, chiến thắng 30/4/1975 thực chất chỉ là một sự ăn theo may mắn chứ sức mạnh của VNDCCH không được như vẫn tuyên truyền. Biết rằng trong bất kỳ cuộc chiến nào thì việc tận dụng thời cơ để chiến thắng cũng là một chiến thuật mà ai cũng phải thực hiện, nhưng đó là chuyện khác, còn chuyện nhận định, đánh giá sự thật cuộc chiến lại là chuyện khác, giống như đánh bài tiến lên, nếu thắng vì tính toán hơn đối phương chúng ta sẽ thấy rất khoái, còn do đối phương hớ hênh đánh nhầm 1 lá bài khiến bị "ùi" phải dừng cuộc chơi thì cũng thắng đó nhưng không khoái tẹo nào.

    Tới thời điểm này thì nhiều người đã rõ, để phục vụ cho mục đích của mình, ĐCS sẵn sàng dựng lên những hình tượng "siêu nhân" (Lê Văn Tám chẳng hạn) và luôn giữ "bí mật tuyệt đối" những yếu điểm, trong khi thổi phồng, cường điệu thái quá những ưu điểm của mình để tuyên truyền giác ngộ, giáo dục quần chúng. Chiến tranh đã lùi ngày càng sâu vào quá khứ, bản thân Tư tui nhắc lại cũng chỉ với mong muốn nói lên sự thật, đồng thời mong muốn nhà chức trách nên thay đổi để đất nước có thể tiến lên với bạn bè năm châu bốn bể, cũng bởi cái tật cường điệu, thổi phồng (Tư tui hay nói là nói láo) mà thực tế đất nước đang nghèo nàn, lạc hậu, đì đẹt mãi ở cái top 10 nghèo nhất thế giới nhưng lúc nào cũng thấy báo cáo toàn thắng lợi và thắng lợi, bị chất vấn lại đổ thừa do mới thoát ra từ chiến tranh, do chiến tranh triền miên nên cái sự tiến lên phải chậm......!!!!!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Thế này không rã mới tài.
      Thế này cố cãi liệu hài lắm không?
      Nguồn: KBCHN.net'những anh hùng VNCH"
      Tóm lại, các tướng QLVNCH có đầy 5 đức tính: Bất tài bại tướng, Hàng tướng, Nhược tướng, Kiêu tướng và Phản tướng. Với những đức tính này QLVNCH không tan rã cũng là lạ. Cái tôn chỉ "Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm" của QLVNCH đã trở thành "Phản quốc - Hèn nhát - Tắc trách". Bộ quân phục tự mua tự mặc, tự gắn đầy rẫy huy chương, chiếc xe Jeep đem về từ bãi rác Mỹ không tạo nên danh dự cho là cờ vàng 3 sọc đỏ, chúng ta, những người tướng, tập thể sĩ quan QLVNCH, phải trả lời sao với người xưa và người sau?

      Xóa
    2. Bác TTB nói rõ rồi đấy, quan bác u mê không hiểu à? Bọn kia mọi thứ do Mỹ trang bị, tới chừng Mỹ bỏ rơi thì chạy tụt quần, chứ có ai nói tốt gì đâu, có điều đấy là bài học chung cho những ai có chung thân phận nhược tiểu, đàn em, anh bộ đội cụ hồ từ bộ quân phục cho tới đôi dép râu, cái nón cối, lương khô ăn.... cũng từng do Tàu trang bị đấy, chả khác gì nhau đâu, chắc vì thế mà lúc nào cũng chỉ lên đài rằng "cực lực phản đối", trong khi cái lưỡi bò của TQ nó liếm mỗi ngày ngoài biển kìa...

      Xóa
    3. Bác tư dọn tết xong rồi lại tiếp tục xung trận về vụ Hoàng sa à?

      Bác nêu ra 1 loạt "tự luận" rồi vẫn quàng trách nhiệm của Bắc Việt vào vụ mất Hoàng sa. Lại phải nhắc lại mấy điểm nho nhỏ:
      - Vào năm 1974, Hoàng sa đang thuộc chủ quyền VNCH hay Bắc Việt ?
      - Hải quân, không quân VNCH hơn hẳn Tầu khựa (chưa cần đến Mẽo hỗ trợ đã vậy rồi) sao lại để mất đảo vào tay Tầu khựa???. VNCH không tự đánh tầu khựa được à? chẳng nhẽ dự trữ vũ khí, xăng dầu của VNCH không đủ cho 1 trận nhỏ mà phải xách can xin xăng của Mẽo?

      Nếu đã do hèn mà mất đảo thì làm ơn đừng kéo ông Bắc Việt là người không có chủ quyền ở Hoàng sa, hải quân Bắc Việt là con số không để đổ vấy trách nhiệm. Xin các ông dừng chuyện nói láo với đổ vấy đi.

      Bắc Việt nó abc, nó phụ thuộc tầu khựa, nó nói láo như vẹm, nhưng nó chỉ mất duy nhất Gạc ma trong bối cảnh phải dùng công binh và tầu vận tải để giữ đảo, nó 1 tay chống cự cả tàu khựa và Polpot trong chiến tranh biên giới và Tây Nam. Vậy là đủ rồi.

      Bác tư à, dừng lại đi, cố làm gì khi thực tế nó hiển nhiên như vậy. 1 Lê Văn Tám hay 1000 Lê Văn Tám thì có lật lại chuyện Bắc Việt thắng Pháp, thắng Mẽo, Thắng Tàu, thắng Polpot không? Ăn may được 1 trận chứ ăn may sao được 4 trận (9 năm chống Pháp, 20 năm chống Mẽo, với tàu và Polpot thì e ko biết tính mốc thời gian), mà may mắn mà đất Việt có độc lập thì cũng tốt mà.

      Xóa
    4. Tham gia chứ, đang đông mà Tư tui không tham gia e là không vui.
      Thuong dan tranh luận về chính trị, quân sự nhưng chưa có tầm nhìn phù phợp, đã để mất thì dù 1 đảo hay nhiều đảo cũng là để mất, chưa kể nếu xem xét thấu đáo thì chưa chắc ĐCS chỉ để mất đảo Gạc Ma trong thời gian qua. Hiện Trung Cộng vẫn đang âm mưu thôn tính Biển Đông, gồm cả biển đảo của Việt Nam nên nguy cơ bị tiếp tục mất đất là rất cao.

      Tư tui không quàng trách nhiệm vào Bắc Việt mà chỉ luận theo nội dung Sách trắng do chính ĐCS công bố rằng Trung cộng và Mỹ đã bắt tay nhau trong vụ Hoàng Sa, tạo cơ sở để suy luận Mỹ bỏ rơi Nam Việt Nam, thuong dan nên đọc lại để tự hiểu thêm. Về chuyện ăn may Tư tui cũng đã thừa nhận trong chiến tranh thì phải tận dụng hết mọi cơ hội để dành chiến thắng và cũng chỉ nói ăn may mỗi trận 30/4/1975 chứ không nói ăn may hết thảy.

      Xóa
    5. Tư ơi, chuyện Mẽo bỏ rơi thì cũng khá rõ ràng trong nhiều tài liệu rồi, Mẽo bỏ rơi có mấy hôm, vũ khí, xăng dầu của VNCH còn đầy nhóc mà, sao VNCH vẫn bỏ đảo để chạy nhỉ?

      Tàu khựa thì lúc nào nó chẳng rình để cắn Việt, cứ kinh tế yếu là nó cắn ngay. VD điển hình là năm 1988, kinh tế Việt gần như kiệt quệ, nó nhảy ra đớp Gạc ma. Phàm đã là nước yếu thì luôn thua thiệt, ta chẳng còn cách nào khác là luôn đề phòng, mồm nói hữu nghị, tay thủ tên lửa.

      Bác không quàng trách nhiệm mất Hoàng sa cho Bắc Việt thì may cho Bắc Việt quá, mong các anh chị dân chủ cờ vàng học tập bác tư công nhận cái sự thật đó.

      Xóa
    6. Như tư tui đã nói, thuong dan bàn chuyện chính trị, quân sự nhưng tầm nhìn chưa đủ đáp ứng, nhưng thuong dan lại tỏ ra là người giỏi lươn lẹo, cái sự lươn lẹo này ở entry khác đã bị Cường Vĩnh Phúc "bóc mẽ tới trần trụi, lõa lồ", giờ còn định thi thố tiếp ở đây.

      Đã dính sâu vào cuộc chiến ở Việt Nam, muốn bỏ rơi đâu phải một ngày một bữa, người am hiểu sẽ thấy kể từ lúc "ngoại giao bóng bàn", sau đó là những hoạt động "đi đêm" của Ngoại trưởng Henry Alfred Kissinger để cuối cùng là chuyến thăm lịch sử của Tổng thống Nixon tới Trung Cộng để bình thường hóa quan hệ thì Mỹ bắt đầu giảm dần mức viện trợ cho VNCH, cho tới thời điểm 1974 - 1975 thì viện trợ của Mỹ chỉ còn ở mức nếu cắt thì Saigon sẽ sụp đổ trong vài giờ như lời Tổng thống Thiệu đã phát biểu mà "cờ đỏ" hay vịn vào để kết luận đánh thuê gì đó. Tới đây thì thuong dan đã hiểu chưa ?

      Nguyên văn câu nói của Tư tui là :"Tư tui không quàng trách nhiệm vào Bắc Việt mà chỉ luận theo nội dung Sách trắng do chính ĐCS công bố rằng Trung cộng và Mỹ đã bắt tay nhau trong vụ Hoàng Sa, tạo cơ sở để suy luận Mỹ bỏ rơi Nam Việt Nam" thì người đọc có trình độ phải hiểu ý của Tư tui là bằng việc công nhận do Mỹ thỏa thuận với Trung cộng vụ Hoàng Sa nên cả VNCH lẫn VNDCCH đều phải bó tay vì đều là thân phận đàn em, tức Bắc việt đã tự công nhận trách nhiệm của mình (bất lực) chứ không cần Tư tui hay ai đó phải quàng cho, đó là sự thật mà Tư tui muốn anh em "cờ đỏ" nên hiểu.

      Còn cái vụ mồm nói hữu nghị, tay thủ tên lửa thì Tư tui thấy Cường Vĩnh Phúc đã có ý kiến rất hay rồi nên không lập lại làm gì (đại khái Cường Vĩnh Phúc nói 1 tay cầm tên lửa, 1 tay cầm tiền chênh lệch do kê khống lúc mua tên lửa). Riết rồi Tư tui không hiểu mình đang tranh luận hay đang truyền đạt kiến thức cho thuong dan nữa, đã bắt đầu chán....

      Xóa
    7. Hóa ra tư vơi cường cùng câu lạc bộ.

      Sách trắng chỗ nào nói Bắc Việt đồng ý thỏa thuận nhường Hoàng sa hả tư? trích dẫn ra cái xem nào, còn suy luận láo thì thôi xin miễn.

      Bằng chứng hiển nhiên về vũ khí của không quân và hải quân của VNCH hơn hẳn tàu khựa khi mất Hoàng sa chắc chẳng có giá trị gì so với suy luận láo nhỉ.

      Vụ chênh lệch tên lửa, tư với cường có biết là bao nhiêu tiền không? số liệu ở nguồn nào vậy ta?

      Tranh luận mà chụp mũ thì chắc thường dân lại gọi tư với cường là milu với mic thôi. Làm vậy thì cũng không hay lắm, nhưng cũng nhắc nhở tư với cường về cách tranh luận kiểu người.

      Xóa
    8. Phường Điện Biên10:39 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Tí nữa có chuyện tụt quần.
      Nếu Cường Vĩnh Phúc cùng quân"Biển Trời".
      Thường dân chẩn bị cuộc chơi.
      Áo , quần chặt chẽ, dây thời bổ xung.

      Xóa
    9. Này thuong dan, quan bác có ngoa ngôn xảo ngử cũng một vừa hai phải thôi, ai bảo Sách trắng nói Bắc Việt thỏa thuận nhường Hoàng Sa ? Quan bác tưởng ai cũng ngu như quan bác để nói như thế chắc ? Bác TTB chỉ nói Bắc Việt công nhận Mỹ và Trung Quốc thỏa thuận để Trung Quốc chiếm Hoàng Sa thôi và một khi 2 thằng đàn anh đã thế thì đám đàn em đành bó tay, bất lực, quan bác thủng chưa?

      Chênh lệch bao nhiêu làm sao dân đen biết được khi Đảng là người duy nhất lãnh đạo toàn xã hội ? Khi nào hết bưng bít được, Đảng đành phải xì ra để có cớ móc túi dân bù đắp vào (như vụ mua tàu của Vinashin, Vinalines tính bằng triệu đô, thực chất nó chỉ có giá sắt vụn, mang về neo đậu ngoài bể cho hư mục đấy) thì dân đen mới được biết ! Đây chả chụp mũ, chụp mão ai cả, cái đấy là đặc quyền duy nhất của bọn bưng bô đuối lý.

      Xóa
    10. Cụ Phường quá chuẩn đoán nhanh.
      Cảnh báo thiên hạ có anh "tụt quần".

      Xóa
    11. Tụt quần đích thị thuong dan
      Bởi tại ngu đần ăn nói lung tung
      Lại thêm mấy vị ngu cùng
      Vào hùa bợ đỡ tựu trung một bầy
      Thách ai dám đấu Cường đây
      "Tay bo" mới biết anh tài là ai.
      Ka ka....

      Xóa
    12. Phần của tư

      Hóa ra trong sách trắng không có chuyện Bắc Việt nhường Hoàng sa à?

      Hóa ra cũng không có số liệu là chênh lệch vụ tên lửa là bao nhiêu à?

      Ấy vậy mà gâu gâu như thật ấy nhỉ. Thế là đủ hiểu rồi, bị đập tòe mỏ từng đấy lần mà vẫn không bỏ được tật ẳng bậy. Chán các bác lắm rồi, chọn đề tài kinh tế xã hội chung chung đi, đừng chọn chủ đề lịch sử và chiến tranh nữa vì nó có bằng chứng rõ ràng, ẳng bậy không được đâu. Cứ húc vào kiểu đó khác gì tự múc ...ứt đổ lên đầu.

      Phần của Cường,

      Ông làm ơn đừng cắn quần tôi nữa, để bác tư tự trả lời (trừ phi papa và mama của tư và cường có sinh hoạt chéo thì cường trả lời thay).

      Câu hỏi đơn giản thế này mà cường cứ lăn lộn tự cắn đuôi là sao?
      "Từ 1945 - 1990, tổ chức chính trị nào cùng dân Việt thắng Pháp, Mẽo, Trung quốc, Polpot?"

      Thường dân chỉ "tụt" khi sinh hoạt chi bộ với vợ của papa cường thôi. Mời cường cứ tự tay bo 1 mình môn ẳng bậy nhé.

      Xóa
    13. Bộ mặt anh hùng: Cường Vĩnh Phú kinh chửa?

      Phường Điện Biên14:18 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      "Cường Vĩnh Phúc08:50 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      nhà bác thuong dan bị nhà iem lột trần truồng giữa đám đông, định cúp đuôi lủi mất dưng mà đâu có dễ, ka ka."

      Giữa đường gặp chuyện bất bình.
      Người đâu có thói: Kiêu binh, hợm đời.
      Biết là văn viết, thay lời.
      Thói đâu đuối lý, lại đòi khỏa thân.
      Học theo chợ búa, ác nhân.
      Mở miệng: Rặt giọng là dân bụi đời.
      Hỏi rằng khi viết những lời..
      Còn không! Tư cách của người luận. tranh.
      Thơ đâu có biết mà tranh?.
      Đọc thơ không hiểu bình, tranh cái gì?
      'Dủ dỉ là con dù dì".
      Ngu đần còn để nhũ nhi nó còn.
      "Nhân vô học, bất chi tồn.
      Cầm được đuôi lợn, biết lờ nơi nao?"
      Dừng đây? ai bắt dừng nào!
      Đânh cho Tôi mất, Cường nhào mới thôi.
      Tiệt nòi cái bọn chuột hôi.
      ............................................


      Phường Điện Biên14:25 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      ("Thơ"hay nhất lợn nhì Tôi.)
      Thằng Tôi khác với (chúng tôi) Đồ mù

      Xóa
    14. Ka ka, câu nói "Câu hỏi đơn giản thế này mà cường cứ lăn lộn tự cắn đuôi là sao?
      "Từ 1945 - 1990, tổ chức chính trị nào cùng dân Việt thắng Pháp, Mẽo, Trung quốc, Polpot?" chỉ có sau khi bị lột trần truồng thôi, chứ trước kia ẳng thuong dan không nói thế, xem lại đi nhé hoặc nhờ mấy cô chủ cựu sinh viên luật vào sửa giúp để có cớ mà bảo người khác nghĩ sai về minh, kiểu xóa chứng cứ ý, ẳng thuong dan đừng đĩ mồm nữa! Ka Ka

      Xóa
    15. Chừng nào có tam quyền phân lập thì mới biết được tiền chênh lệch mua tên lửa bao nhiêu, chứ còn ĐCS là người duy nhất lãnh đạo toàn xh thì mọi người chờ nhá, khi nào bung bét như Vinashin, Vinasline Đảng cho biết mới được biết ! Mà cho biết là để "hợp thức hóa" việc móc túi dân để bù vào nợ xấu, nợ công chứ chả phải tốt đẹp, công khai gì.Ka Ka

      Xóa
    16. Á, lại có cả Boong, xem ra ngoài chuyện hùa thì còn cả chai mặt nhễ ! Nhà iem kêu 1 ai đại diện đám hùa các bác ra đấu tay bo mà các bác sợ à? Phải hùa nguyên bầy mới đủ sức mạnh đấu với nhà iem ư? ôi "cờ đỏ" !!!! ka ka

      Xóa
    17. Cường ngu,

      Trước 1930, ĐCS còn chưa được sinh ra, có 1 thằng cường ngu mới đọc thành là ĐCS có thành tích/ là anh hùng trước khi nó sinh ra. Sao ngu thế hả cường.

      Xóa
    18. Ngu là thằng viết ngu, chứ thằng đọc thì người ta viết sao mình phải đọc và hiểu theo đúng ngữ pháp, ka ka, mà không ngu đã không phải vào hùa, ngu, yếu mới phải chó hùa để hòng cả lũ, à không cả vú lấp miệng em. Phỏng?

      Xóa
    19. @ thuong dan,

      Bác thường dân để mình cường ẳng ẳng đi. Đọc qua là thấy cường thuộc loài nào rồi.
      Đúng là y học bó tay với loài gâu gâu gâu dại.

      Xóa
    20. lại thêm một con gâu vào hùa, con gâu này cũng quá quen thuộc ở blog vốn có nhiều gâu, ka ka.
      gâu gâu cùi bắp gọi thường dân
      ka ka

      Xóa
  11. Mạng sống của con người trong chiến tranh là cực kỳ mỏng manh, nhỏ bé. Tư tui biết rõ điều đó vì Mậu thân 1968 Tư tui đã đủ tuổi để nhận thức. Thường dân táo tác chạy giặc, tản cư từng đoàn, trong khi súng đạn vốn vô tình, giữa tên bay đạc lạc thì biết của phe nào với phe nào, mà phe nào cũng vì mục đích của mình mà đổ thừa, nói xấu phe kia, chuyện đương nhiên của chiến tranh mà.

    Lại nhớ thời đi đánh Pốt, chúng rất dã man, tàn ác khi bắt sống được bộ đội Việt Nam, chứng kiến đồng đội bị hành hình bằng các hình thức xẻo tai, cắt cổ, bộ phận sinh dục bằng lá dứa gai kéo qua kéo lại vài lần lại dừng, chờ cho nạn nhân dãy dụa, đau đớn tận cùng mới lại kéo tiếp... thì sự căm thù đã hằn sâu trong trí óc và trong lòng, để rồi khi bắt được lính Pốt, bộ đội ta cũng lại hành hình không kém để trả thù. Thật khó mà trách được ai, chính Tư tui đã mấy lần giả vờ căm thù tột độ, xả súng vào thằng tù binh Pốt, kỳ thật là giúp nó đi được nhanh, tránh khỏi bị hành hình đau đớn. Mà bộ đội mình cũng dặn nhau, hễ đồng đội bị bắt sống thì cứ nả súng giết tốt để khỏi bị cực hình.

    Bây giờ nhiều người chưa từng nếm mùi chiến tranh lại hay phán xét về chiến tranh theo kiểu duy ý chí và thiên lệch, chỉ muốn đề cao, ca ngợi "phe chính nghĩa", cứ như phe đó tham chiến mà "hiền như Phật" vậy ! Không, dù quốc gia hay cộng sản thì khi tham chiến vẫn có giết người, vẫn có thảm sát, trùm cộng sản quốc tế (các vụ thảm sát người Ba Lan mà tháng 11 năm 2010, Duma Quốc gia Nga đã thông qua một tuyên bố lên án I. V. Stalin và các quan chức Liên Xô khác vì đã đích thân ra lệnh cho các vụ thảm sát) đã vậy thì CS Việt Nam cũng không phải ngoại lệ. Chiến tranh mà, đừng ai nói tốt cho mình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Mấy ông Tư trời oánh, Cuong Vinh Phuc, Xich xiếc.... rất thích tổ lái!
      Chủ đề ở đơi là gì? Là Ai gây ra thảm sát Mậu thân Huế 68? Mỹ Ngụy hay Cộng sản VN?
      Bọn Mỹ Ngụy xưa và mấy cụ cờ vàng Cali đến nay vưỡn đổ cho CSVN gây ra. Nhưng mấy ông học giả người Mỹ như cô chủ nhà đã nói trên kia thì đã viết sách dẫn ra các bằng chứng để khẳng định chính bọn Mỹ Ngụy gây ra Thảm sát Mậu thân Huế 68.

      Vậy ai đúng?
      Trả lời thẳng vào vấn đề đi!
      Vụ Hải chiến Hoàng Sa thì sang chủ đề đó mà bàn: http://googletienlang2014.blogspot.com/2014/01/hai-chien-hoang-sa-su-bat-tai-va-hen_4.html

      Xóa
    2. tìm một chút thật trong thằng bốn trời đánh này thì hơi bị hiếm

      Xóa
    3. Tất nhiên chiến tranh gì mà chẳng có chết chóc, giết nhau hoặc "xử tội". Tuy nhiên cái câu hỏi quan trọng nhất mà đầu bài đưa ra số người chết từ nguyên nhân nào và họ là ai? Theo tài liệu Mỹ, hải quân Mỹ bắn vào Huế gần 8000 quả đại pháo, máy bay thì thả cả bom Napalm trong phố Huế. Có giai đoạn họ đánh nhau như ở Fallujah khoảng 10 năm trước, đánh từng căn nhà từng góc phố. Sau trận, người ta ước tính là 80% Huế bị phá hủy hoàn toàn. Chắc chắn là chết thật nhiều, nhưng theo truyền thông của chính phủ VNCH thì phi lý là số người chết vì bom đạn (vài trăm) ít hơn hẳn người bị CS giết (5000).

      Xóa
    4. @ Điệp : Nếu đọc 1 lần chưa hiểu thì chú đọc lại thêm 1 lần, 1 lần rồi 1 lần nữa sẽ hiểu câu trả lời của Tư tui. Gợi ý : quan điểm của Tư Tui là khi đã tham chiến thì ai cũng có giết người, cũng có thảm sát.

      @ Dân Bắc Bình : Tư tui có dẫn chứng Sách trắng đàng hoàng, nói Tư tui không thật là nói quyển sách trắng kia cũng không thật. Dưới đây là đường link, mời chú cùng mọi người đọc lại :

      http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php?topic=9915.0

      Xóa
  12. Trần văn Thắng Hà Nội09:42 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

    * 1 Vụ "thảm sát tại Huế" năm 1968
    o 1.1 VAI TRÒ CỦA TIỂU ĐOÀN CHIẾN TRANH CHÍNH TRỊ (POLITICAL WARFARE) SỐ 10
    o 1.2 MÂU THUẪN VỚI KẾT QUẢ TÌM HIỂU CỦA MỘT BÁC SỸ
    o 1.3 CÁC CUỘC KHAI QUẬT NĂM 1969
    o 1.4 DOUGLAS PIKE: NGƯỜI THAO TÚNG BÁO CHÍ XUẤT SẮC
    o 1.5 TÀI LIỆU "NHỮNG KẺ THÙ CỦA NHÂN DÂN" CỦA PIKE
    o 1.6 CHO HỌ MỘT CON SỐ ...
    o 1.7 PIKE VIẾT LẠI CHÍNH SÁCH CHO MTGPDT.
    o 1.8 MỤC SƯ VÀ CÁC TRÍ THỨC TỰ HÀNH QUYẾT
    o 1.9 KẾT LUẬN
    o 1.10 Ghi chú

    Vụ "thảm sát tại Huế" năm 1968

    Tác giả: D.Gareth Porter. Tạp chí: "Indochina Chronicle", số 33 ngày 24/6/1974.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Trần văn Thắng Hà Nội09:43 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Sáu năm sau sự kiện Mậu Thân 1968, một trong những chuyện hoang đường dai dẳng của Chiến tranh Đông Dương lần thứ hai vẫn chưa được thách thức: cuộc "thảm sát" của Cộng sản tại Huế. Phiên bản chính thức về những gì đã xảy ra tại Huế đã là Mặt trận Giải phóng Dân tộc (MTGPDT) và Bắc Việt đã giết không chỉ các quan chức có trách nhiệm mà cả các nhân vận tôn giáo, trí thức và dân thường một cách cố ý và có hệ thống, và rằng các địa điểm chôn cất được tìm thấy sau đó đã để lộ khoảng 3000 tử thi, phần lớn nhất trong tổng số 4700 nạn nhân của việc hành quyết do Cộng sản thi hành.

      Tuy còn nhiều điều chưa được biết về những gì đã xảy ra ở Huế, nhưng có đủ bằng chứng để kết luận rằng câu chuyện được chuyển tới nhân dân Mỹ bởi các cơ quan tuyên truyền Mỹ và Nam Việt Nam khác xa với sự thật, mà trái lại, là kết quả của một chiến dịch chiến tranh chính trị của chính quyền Sài Gòn, được hỗ trợ bởi chính quyền Mỹ và được chấp nhận bởi báo chí Mỹ một cách không phê phán. Một nghiên cứu kỹ lưỡng về một bên là câu chuyện chính thức về vụ "thảm sát" tại Huế, và bên kia là các bằng chứng từ các nguồn tin chống Cộng độc lập, đem lại một thoáng nhìn khám phá vào trong các nỗ lực của báo chí Mỹ nhằm nuôi sống nỗi sợ hãi về một cuộc "tắm máu" lớn. [1] Đây là một .chuyện hoang đường đã phục vụ lợi ích của chính quyền Mỹ trong quá khứ, và tiếp tục ảnh hưởng sâu sắc đến thái độ của nhân dân hiện nay.

      Xóa
    2. Trần văn Thắng Hà Nội09:46 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      VAI TRÒ CỦA TIỂU ĐOÀN CHIẾN TRANH CHÍNH TRỊ (POLITICAL WARFARE) SỐ 10

      Để làm sáng tỏ câu chuyện chính thức về Huế, người ta phải lần lại nguồn gốc của các thông tin nguyên gốc mà đã được chuyển tới nhân dân Mỹ về sự việc.

      Cơ quan của chính quyền Sài Gòn được trao hoàn toàn trách nhiệm cho việc biên soạn dữ liệu về vụ được cho là "thảm sát" và công bố thông tin không phải Bộ Xã hội (Ministry of Social Welfare and Refugees) hay Bộ Y tế, như người ta có thể mong đợi, mà là Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10 của Quân lực Việt Nam Cộng hòa (QLVNCH). Câu chuyện về vụ "thảm sát" được báo chí Mỹ đưa tin trong các năm 1968 và 1969 đã được lấy cơ sở từ lời của đơn vị này - lực lượng mà nhiệm vụ cụ thể của họ là làm mất uy tín của MTGPDT bất kể sự thật như thế nào. Cả số lượng tử thi tìm được và các nguyên nhân tử vong đều chưa từng được khẳng định bởi các nguồn tin độc lập. Trái lại, như chúng ta sẽ thấy, bằng chứng từ các nguồn độc lập thách thức phiên bản sự thật của Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10.

      Tường trình chính thức của Sài Gòn về vụ được cho là thảm sát xuất hiện lần đầu vào ngày 23-4-1968, khi Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị công bố một báo cáo rằng hơn một ngàn người đã bị hành quyết bởi những người Cộng sản trong nội thành và quanh Huế. Báo cáo của Tiểu đoàn đã được lặp lại chi tiết bởi United State Information Service (dịch?) nhưng báo chí Mỹ lờ đi [2]. Một tuần sau, US Mission công bố một báo cáo của chính mình, bản báo cáo này về bản chất là diễn đạt lại báo cáo của QLVNCH. Báo cáo của US Mission được nói là đã là kết quả của một cuộc điều tra "của các cơ quan chức năng Mỹ và Nam Việt Nam" [3]. Nhưng vai trò của các cố vấn Mỹ trong báo cáo có vẻ như chỉ là thứ cấp; theo hãng tin của chính quyền Sài Gòn, Vietnam Press, báo cáo được dựa trên dữ liệu cung cấp bởi Cảnh sát Quốc gia ở Huế, các cố vấn Mỹ, các cuộc phỏng vấn các quan chức Thông tin và Tỵ Nạn của Nam Việt Nam, và "các hồ sơ của Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10," nơi cung cấp các thống kê cơ bản về các vụ được coi là hành quyết [4]. Vietnam Press còn báo cáo rằng "một sỹ quan của Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10 có tham gia điều tra về các vụ hành quyết ước lượng rằng gần như một nửa số nạn nhân tìm thấy đã bị chôn sống."

      Trong các tháng Ba và Tư, khi các tử thi được cho là của nạn nhân các cuộc hành quyết của Cộng sản đang được khai quật, chính quyền Sài Gòn không cho phép bất kỳ phóng viên nào xem các địa điểm có mộ hay các tử thi, mặc dù tại thời điểm đó có rất nhiều phóng viên nước ngoài đang có mặt tại Huế. Cuối tháng Hai, Đại tá Tỉnh trưởng Pham Van Khoa tuyên bố rằng 300 thường dân là viên chức chính phủ đã bị Cộng sản hành quyết và đã được tìm thấy trong các ngôi mộ tập thể ở phía đông nam thành phố [5]. Nhưng không một phóng viên nào được đưa đến thăm những nơi được cho là mộ đó. Thực tế, nhiếp ảnh gia người Pháp, Marc Riboud, người đã vài lần yêu cầu được nhìn thấy những ngôi mộ, đã liên liếp bị từ chối cấp phép. Khi cuối cùng anh ta dùng trực thăng để đến địa điểm đã thông báo thì phi công từ chối hạ cánh với lí do là vùng đất đó "không an toàn"[6]. Riboud không bao giờ nhìn thấy địa điểm đó, và đến khi danh mục chính thức theo thời gian của các phát hiện và bản đồ tọa độ của các địa điểm có mộ được công bố, không có địa điểm nào giống với cái mà Đại tá Khoa miêu tả [7].

      Xóa
    3. Trần văn Thắng Hà Nội09:46 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Cuối tháng Ba, phóng viên Steward Harris của tờ Thời báo Luân Đôn có mặt ở Huế để viết về cái được cho là các vụ hành quyết tập thể, đúng vào thời điểm mà theo danh mục chính thức đã có khoảng 400 tử thi được tìm thấy trong khu vực các lăng vua ở phía nam Huế. Nhưng thay vì đưa anh ta đến địa điểm đó, người sĩ quan chiến tranh chính trị Mỹ lại đưa anh đến một địa điểm mộ tại khu Gia Hội, nơi các tử thi đã được chôn cất lại từ lâu [8]. Do đó, anh ta phải dựa vào lời của các quan chức Mỹ và Việt về những gì được tìm thấy tại các địa điểm mộ.

      Hơn nữa, Phòng Chiến tranh Chính trị của QLVNCH đã công bố các báo cáo mâu thuẫn nhau về số lượng tử thi đã được tìm thấy. Ví dụ, tại địa điểm trường trung học Gia Hội, báo cáo chính thức của Mỹ, dựa trên thông tin cung cấp bởi Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10, đưa ra tổng số 22 mộ tập thể và 200 tử thi, với bình quân 9 tử thi mỗi mộ [9]. Nhưng khi Steward Harris được đưa đến địa điểm đó, người sĩ quan Việt Nam hộ tống nói với anh ta rằng mỗi ngôi mộ trong số 22 ngôi có từ 3 đến 7 xác, cho ra tổng trong khoảng từ 66 đến 150 [10]. Cũng khoảng trong thời gian đó, Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10 xuất bản một cuốn sách nhỏ dành cho người đọc Việt Nam, trong đó nói rằng tại trường học có 14 mộ (chứ không phải 22), con số này còn làm giảm tổng số hơn nữa .

      Xóa
    4. Trần văn Thắng Hà Nội09:47 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      MÂU THUẪN VỚI KẾT QUẢ TÌM HIỂU CỦA MỘT BÁC SỸ

      Tính chất lảng tránh của các con số của Sài Gòn là đáng kể khi xem xét lời chứng của Alje Vennema, một bác sỹ làm việc cho một đội y tế Canada tại bệnh viện Quảng Ngãi, người tình cờ có mặt tại bệnh viện tỉnh Huế trong thời gian xảy ra sự kiện Tết Mậu Thân và là người đã tự thẩm tra các địa điểm mộ [12]. Vennema công nhận rằng có 14 mộ tại trường Gia Hội, nhưng ông nói rằng trong các ngôi mộ đó tổng cộng chỉ có 20 xác. Vennema còn khẳng định rằng tại hai địa điểm còn lại trong khu Gia Hội chỉ có 16 tử thi thay vì 77 như chính quyền tuyên bố, và rằng tại những địa điểm trong khu vực lăng vua ở tây nam Huế chỉ có 29 tử thi thay vì 201 như được tuyên bố trong các báo cáo chính thức.

      Theo Vennema, do đó, tổng số tử thi tại bốn địa điểm chính được phát hiện ngay sau Tết là 68, chứ không phải con số 477 như đã được tuyên bố chính thức. Ngoài ra, tuy không khẳng định rằng không có ai trong số các tử thi này đã là nạn nhân bị MTGFDT hành quyết, nhưng ông nói rằng các bằng chứng cho thấy hầu hết họ là nạn nhân của các cuộc giao chiến trong vùng chứ không phải do giết chóc chính trị. Trong trường hợp các địa điểm trong khu lăng vua, ông khẳng định rằng hầu hết các tử thi có dấu vết của quân phục. Ông kể rằng đã hỏi chuyện các dân làng gần đó, họ nói rằng trong các ngày 21 đến 26 tháng Hai khu vực trung gian đã bị bom và pháo dữ dội. Và, trái với các tuyên bố của chính phủ rằng nhiều nạn nhân đã bị chôn sống tại đó, Vennema nói rằng tất cả các tử thi đều có các vết thương.

      Các tình tiết của phiên bản chính thức - nguồn gốc chiến tranh chính trị của nó, sự từ chối cho phép sự khẳng định của báo chí từ quan sát trực tiếp, các thống kê đáng đặt dấu hỏi - và lời chứng của một bác sỹ y khoa, (người mà khi đó đã có mặt), tất cả đều chỉ đến sự miêu tả sai lạc sự thật của chính quyền Sài Gòn trong bản báo cáo tháng Tư năm 1968 của họ. Trong thực tế, các bằng chứng cho thấy rằng Tiểu đoàn Chiến tranh chính trị có thể đã thổi phồng con số của các vụ hành quyết thực sự của MTGPDT lên mười lần hoặc nhiều hơn.

      Xóa
    5. Trần văn Thắng Hà Nội09:48 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      CÁC CUỘC KHAI QUẬT NĂM 1969

      Trong năm 1969, khi có thêm nhiều tử thi được khai quật tại các ngôi làng xung quanh thành phố Huế, một chương khác trong chiến dịch của chính quyền Sài Gòn được thi hành bởi tiểu đoàn chiến tranh chính trị. Tử thi đầu tiên được tìm thấy ở đông nam Huế, khi cuộc khai quật được diễn ra dưới sự giám sát của "Ủy ban tìm kiếm và chôn cất các nạn nhân Cộng sản" đứng đầu bởi quận trưởng, thiếu tá Trung. Một lần nữa, các nhà báo không được mời tới chứng kiến công việc khi đang diễn ra, nhưng sau đó được mời bởi thiếu tá Trung, người nói rằng Ủy ban đã tìm ra 135 thi thể tại xóm Vinh Luu của thôn Phu Da và 230 thi thể trong 7 hố chôn tại thôn Phú Xuân. [13]

      Điều mà ông quận trưởng không nói với phóng viên, đó là toàn bộ những vùng tìm thấy các hố chôn là chiến trường trong nhiều tuần của năm 1968. MTGPDT đã tiếp tục giữ nhiều làng nhỏ ngay cả sau khi đã bị đẩy ra khỏi thành phố, và một số làng vẫn nằm trong quyền kiểm soát của họ trong hàng tháng, khi các máy bay ném bom của Mỹ đánh phá họ dữ dội.

      Một trong bốn địa điểm được phát hiện cuối tháng Ba năm 1969, nơi được coi là chứa 22 tử thi, nằm giữa hai làng Phú Mỹ và Tuy Vân [14]. Làng Phú Mỹ, chỉ cách Huế 3 dặm về phía đông, là một trong các làng đã bị các đơn vị Cộng sản chiếm giữ trong cuộc tổng tấn công, khi nhiều nam giới trẻ nằm trong tuổi quân sự đã được gọi vào Quân Giải Phóng. Theo một cuộc phỏng vấn sau này với một người dân làng, máy bay Mỹ đã liên tục ném bom làng, phá hủy hàng trăm ngôi nhà và làm dân thường thiệt mạng.

      Ba địa điểm còn lại, được tìm thấy cuối tháng Ba và đầu tháng Tư, theo danh sách của Lầu Năm Góc có chứa 357 thi thể, nằm tại làng Phú Xuân và tại làng Phú Đa cách đó một đoạn đường ngắn [15]. Một lần nữa, Phú Xuân, cách Huế 13 dặm, đã là chiến trường của các cuộc giao tranh dữ dội, trong đó có sự sử dụng mạnh của không lực Mỹ, trong các tuần nối tiếp cuộc Tổng tấn công. Trong một trận chiến kéo dài cả ngày mà các bom Mỹ đã được dùng đến, khoảng 250 lính Cộng sản đã bị thiệt mạng, theo một phỏng vấn với trưởng làng Phú Xuân được đăng trên tờ Tiền Tuyến - tờ báo của chính Phòng Chiến tranh Chính trị [16].

      Khẳng định của Sài Gòn rằng các tử thi tìm thấy là xác của các nạn nhân bị Cộng Sản hành quyết đã không thuyết phục ngay cả các quan chức trong chính quyền Sài Gòn. Bộ trưởng Y tế, Trần Lưu Y, sau khi đi thăm các địa điểm chôn cất vào tháng Tư năm 1969, đã thẳng thắn thông báo với Phó Tỉnh trưởng Thừa Thiên quan điểm của ông rằng các tử thi có thể là của những người lính MTGPDT bị chết trong các trận giao tranh [17]. Báo Phòng Chiến tranh Chính trị lập tức lên án ông Bộ trưởng vì thái độ hoài nghi này [18]

      Những thông tin ít ỏi được đưa ra về các thi thể chắn chắn hỗ trợ cho nghi ngờ rằng chỉ có rất ít nạn nhân quả là đã bị Cộng sản hành quyết. Xét riêng một điều, báo cáo của chính Thiếu tá Trung về số tử thi tìm thấy trong quận của mình chỉ khẳng định 9 nhân viên dân sự và 14 lính quân đội Sài Gòn trong tổng số 365 [19]. Người ta biết rất rõ rằng một số lượng đáng kể tử thi là của phụ nữ và trẻ em. Một sỹ quan Mỹ tại Huế đã thừa nhận với một phóng viên tờ _Washington Post_ tại một lễ tang tập thể cho những người chết: "Một số có thể đã đơn giản là bị kẹt lại [trong các cuộc giao tranh]" [20]. Thật sự không có gì lạ nếu MTGPDT đã chôn nhiều phụ nữ và trẻ em bị chết do bom và pháo tại các làng mà họ đã kiểm soát ở gần Huế.

      Một phát hiện chủ yếu khác vào tháng Chín năm 1969 về các thi thể tại khe Đá Mài, một vùng rừng rậm cách Huế 10 dặm về phía nam, vẫn bị bao quanh bởi các mâu thuẫn và sự mơ hồ. Thậm chí số tử thi được tìm thấy đến nay vẫn là một cái gì đó bí ẩn. Tường trình chính thức của Lầu Năm Góc cho rằng con số vào khoảng 250 [21]. Nhưng một vài tháng sau, khi Douglas Pike, chuyên gia về Việt Nam của U.S. Information Agency, báo cáo về kết quả tìm kiếm, con số đã tăng lên 428 [22]

      Xóa
    6. Trần văn Thắng Hà Nội09:49 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Hơn nữa, người "chiêu hồi" được Sài Gòn đưa ra để chứng thực về cái được coi là vụ thảm sát của Cộng sản đã kể hai câu chuyện rất khác nhau và đầy mâu thuẫn về sự việc. Trong một cuộc phỏng vấn được sắp xếp bởi chính quyền Sài Gòn với tờ _Baltimore Sun_ cuối năm 1969, người "chiêu hồi" chứng rằng một chỉ huy Cộng sản khu vực, người đã từ là bạn của anh ta, đã nói với anh ta rằng gần 600 người từ Phú Cam và Tu Dam đã giao cho những người dân tộc miền núi theo Cộng sản để bị họ giết. Lý do, như anh ta giải thích với tờ Sun, là rằng họ đã là "những tên phản bội cách mạng"[23]. Nhưng cũng chính người đàn ông này, trong một cuộc phỏng vấn với thông tín viên của _Tiền Tuyến_ vài ngày sau đó đã nói rằng cũng chính người chỉ huy khu vực đó đã kể với anh ta rằng 500 "tên ác ôn" đã bị đưa lên núi, không phải để giết mà để cải tạo." [24]

      Một lần nữa, có một mâu thuẫn trực tiếp và quan trọng giữa các phiên bản của Pike và phiên bản chính thức của Lầu Năm Góc về việc các nạn nhân là ai và họ từ đâu đến. Phiên bản của Pike nói rằng họ là một nhóm người bị bắt trong một nhà thờ tại khu Công giáo Phú Cam ở Huế ngày 5 tháng Hai năm 1968, và bị giải về năm dặm về phía nam, nơi 20 người trong số đó bị hành quyết bởi một tòa án nhân dân và sau đó bị chuyển giao cho một đơn vị Cộng sản địa phương, đơn vị này đưa họ thêm 3 dặm rưỡi ra xa Huế trước khi giết họ. [25]. Tuy nhiên, tường trình của Bộ Quốc phòng [Mỹ] viết rằng một nhóm thường dân bị đưa đi khỏi nhà thờ Phú Cam với số lượng chỉ gồm từ 80 đến 100 người, không phải 400 như Pike viết.[26]. Hơn nữa, một bản tường trình nguyên được đăng tại một tờ báo bán chính thức _Viet-Nam Magazine_ và được in lại bởi Đại Sứ quán Sài Gòn tại Washington, khẳng định rằng tất cả mọi người ngoại trừ 20 người bị hành quyết bởi tòa án nhân dân đã được cho phép trở về Huế với cảnh báo rằng MTDTGPMN một ngày nào đó sẽ quay lại Huế, và rằng dân chúng nên cư xử cho thích hợp.[27]

      Các mâu thuẫn trên rất quan trọng khi xét nỗ lực của Pike khi lý luận rằng những bộ hài cốt tại Đá Mài chắc chắn là nạn nhân do Cộng sản giết hại vì họ là nhóm người đã bị đem đi từ Huế với danh nghĩa tù nhân. Trong thực tế, có bằng chứng rằng hầu hết những người rời khỏi Phú Cam với Cộng sản hoàn toàn không phải tù nhân, mà họ bị ép phục vụ với vai trò người khiêng cáng thương, tải đạn, và thậm chí cả với vai trò binh sĩ cho MTDTGPMN. [28]. Như Hãng Thông tấn Pháp tường thuật từ Huế trong thời gian diễn ra trận đánh chiếm thành phố, một số nam thanh niên, đặc biệt từ vùng Phú Cam, đã nhận được súng hoặc được sử dụng như là những người khiêng cáng thương để vận chuyển thương binh về phía những nơi đóng quân trên núi. [29]

      Một lần nữa, các bằng chứng gián tiếp đã hàm ý mạnh mẽ rằng 250 bộ hài cốt tìm được tại khe Đá Mài (không phải 400 như Pike tuyên bố) cũng đã bị giết trong chiến trận hoặc bởi bom B-52 của Mỹ. Bài báo tại _Viet-Nam Magazine_ ghi chú rằng địa điểm "nằm trong vùng lân cận nơi Cộng sản đã đánh trận lớn cuối cùng với quân đồng minh (từ 30-4 đến 2-5-1968)" [30] -- một sự kiện mà người đọc của báo chí Mỹ chưa từng được biết. Giải phóng Quân đã luôn luôn chú trọng vào việc mang xác của những người lính của họ ra khỏi chiến trường rồi mới chôn nhằm mục đích phủ nhận các thông tin tình báo chiến thuật của đối phương về thương vong.

      Nói ngắn gọn, những điểm không nhất quán và các điểm yếu khác của nhiều tài liệu chính thức, sự thiếu bằng chứng khẳng định, và sự có mặt của các bằng chứng mâu thuẫn với các lời giải thích chính thức, tất cả hàm ý rằng đại đa số các thi thể tìm được trong năm 1969 trong thực tế là các nạn nhân của không lực Mỹ và của giao tranh mặt đất đã diễn ra ác liệt trong các ngôi làng, chứ không phải do MTDTGP hành quyết.

      Xóa
    7. Trần văn Thắng Hà Nội09:50 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      DOUGLAS PIKE: NGƯỜI THAO TÚNG BÁO CHÍ XUẤT SẮC

      Phần lớn nhờ công của một người mà vụ "thảm sát" Huế đã nhận được sự theo dõi đáng kể và bình luận rộng rãi của báo chí Mỹ trong các năm 1969 và 1970. Người đó là Douglas Pike, chuyên viên của US Information Agency. Pike là người đã đến Nam Việt Nam tháng 11 năm 1969, có lẽ do sự gợi ý của Đại sứ Ellsworth Bunker, để chuẩn bị một báo cáo về Huế [31] Trong hai tuần cuối tháng Chín, Pike đã gợi, trực tiếp hoặc gián tiếp, cho một số bài báo khác nhau về Huế và đề tài "tắm máu" nói chung. Chính Pike đã tóm tắt lại cho một số phóng viên phiên bản của ông ta về sự chiếm đóng Huế của Cộng sản, và cùng lúc đó lan truyền bản dịch của một tài liệu bắt được của Cộng sản mà ông ta đã tìm thấy trong hồ sơ - cái mà ông cho là một lời thừa nhận về vụ giết hàng loạt các thường dân vô tội trong thời gian chiếm đóng Huế.

      Tài liệu đã là chủ đề của một số câu chuyện trên báo chí Mỹ. Ví dụ, tờ Washington Post đăng bài của Associated Press về tài liệu đó với tiêu đề "Quân Đỏ giết 2900 người ở Huế trong Tết, theo tài liệu bắt được của địch". [32]. Bài của thông tín viên báo Christian Science Monitor, dưới tiêu đề "Cộng sản thừa nhận giết người", mở đầu rằng "Vụ thảm sát của Cộng sản tại Huế đầu năm 1968 đã thể hiện sự cực điểm của tính toán kĩ càng. [33]. Cả hai bài báo đều trích dẫn từ câu sau của bản dịch như là một bằng chứng của sự thừa nhận: "We eliminated 1892 administrative personnel, 20 second lieutenants, and many non-commissioned officers".

      Xóa
    8. Trần văn Thắng Hà Nội09:50 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Không có bài báo nào đặt vấn đề về tính xác thực của tài liệu hay tính chính xác của bản dịch mà họ nhận được. Nguyên bản tài liệu tiếng Việt, một bản sao mà tôi nhận được từ US Command tại Việt Nam tháng Bảy năm 1972 cho thấy rằng tác giả vô danh không nói những gì mà báo chí và công luận đã được đưa đến chỗ tin rằng anh ta đã nói.[34] Trong nguyên bản tiếng Việt, câu được trích dẫn ở trên không hỗ trợ tin chính thức của Mỹ rằng Cộng sản thừa nhận đã giết hơn 2600 thường dân tại Huế. Trước hết, ngữ cảnh của câu trên không phải là một bàn luận về chuyện trừng phạt những người được coi là tội phạm hay "kẻ thù", mà là một tường trình tổng quan về cuộc tấn công trong việc tiêu diệt quân đội và chính quyền Thừa Thiên. Tại hai đoạn văn trước đó, tài liệu nói đến việc thiết lập một "lực lượng chính trị với nhiệm vụ là tuyên truyền và kêu gọi quân địch mang vũ khí ra hàng". Tài liệu gợi lại rằng các lực lượng tự phòng vệ (self-defense) đã hoảng sợ đến nỗi khi quân của Mặt trận tấn công, họ đã cố vượt sông và kết quả là 21 người trong số họ đã bị chết đuối. Đoạn viết về khu Phú Vang ghi lại sức mạnh của các lực lượng chống đối và địa điểm của cuộc tấn công, và nói về việc bắt được 12 xe tải chở lương thực và 60 cuộn vải cờ.

      Câu tiếp theo có ghi "We eliminated 1892 administrative personnel" trong bản dịch chính thức. Nhưng từ "diệt", ở đây được dịch là "eliminate", phải được hiểu là có nghĩa "destroy" hoặc "neutralize" theo nghĩa quân sự, thay vì "kill" hay "liquidate" như Pike và các bài báo đã viết. Như được sử dụng trong các thông cáo quân sự cộng sản, từ này đã được dùng để bao gồm giết, làm bị thương hoặc bắt sống đối với các lực lượng đối địch. Ví dụ, Thông cáo Đặc biệt thứ Ba của Quân Giải Phóng Nhân dân, phát hành vào cuối cuộc tổng tấn công đã viết "Ta đã _diệt_ một phần lớn lực lượng địch: theo thống kê ban đầu, ta đã giết, làm bị thương và bắt sống hơn 90000 quân địch..."[35]. Cần lưu ý rằng "diệt" không mang nghĩa "giết" trong bất cứ sử dụng tiếng Việt thông thường nào, và rằng bản dịch chính thức rất không theo quy tắc (irregular).

      Hơn nữa, từ "tề", được dịch là "administrative personnel" trong phiên bản được lưu hành cho các phóng viên, thực ra có một nghĩa rộng hơn, theo một từ điển Bắc Việt chuẩn, là "puppet personnel", bao gồm cả thường dân và nhân viên quân sự. [36]. Trong thực tế, khi tài liệu chỉ cụ thể đến nhân sự của chính quyền Sài Gòn, người viết dùng một từ khác: ngụy quyền. Do đó, cả ngữ cảnh và cách sử dụng hàng ngày của các từ đang được nghi vấn đều trái với ý nghĩa mà Pike đã thành công trong việc thuyết phục báo chí sử dụng.

      Xóa
    9. Trần văn Thắng Hà Nội09:52 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      TÀI LIỆU "NHỮNG KẺ THÙ CỦA NHÂN DÂN" CỦA PIKE

      Nếu sự biểu đạt sai của tài liệu có thể được giải thích bởi kết hợp của sự dịch tồi và sự sốt sắng của chính Pike trong việc tìm bằng chứng hỗ trợ cho luận cứ của chính quyền, chính Pike phải nhận hoàn toàn trách nhiệm cho một trường hợp thứ hai tương tự xảy ra gần như trong cùng thời gian. Pike đã đưa cho một số phóng viên được chọn lọc từ trước một danh sách 15 phạm trù của cái mà ông ta gọi - và đã được gọi như vậy trên báo chí - là "kẻ thù của nhân dân", những gì được coi là mục tiêu cần tiêu diệt của Cộng sản. Danh sách có cả hai loại với hàm ý rằng Cộng sản có ý giết các lãnh đạo tôn giáo và địa chủ hay tư bản: "leading key members of religious organizations still superstitious" (các thành viên quan trọng của các tổ chức tôn giáo mê tín dị đoan ), và "members of the exploiting class" (các thành viên của tầng lớp bóc lột). Tài liệu đã được đặt vào vị trí quan trọng tại các bài báo của tờ Los Angeles Times và Washington Daily News về những thứ được cho là kế hoạch của Cộng sản cho một cuộc "tắm máu", và một lần nữa được nhắc đến trong các câu chuyện nói đến cuốn sách nhỏ của chính Pike [37]. Nhưng một lần nữa, dù tài liệu có thể có tính xác thực, nhưng những giải thích được đặt lên trên nó rõ ràng đã có ý ngụy tạo. Trước hết, chính tài liệu đó không nói gì về "kẻ thù của nhân dân" [38]. Thứ hai, nó không nói hay ám chỉ rằng 15 loại người này phải bị trừng phạt, chưa nói gì đến chuyện tiêu diệt, như Pike đã nói với các phóng viên và về sau đã viết trong cuốn sách nhỏ của chính mình về Huế. [39]

      Thực ra, tài liệu đó, với tiêu đề "15 tiêu chuẩn cứu tập", chỉ đơn giản là khái niệm của một cán bộ địa phương về các loại người cần phải theo dõi. [40]. Các loại người được đánh dấu cho việc trấn áp của MTDTGPMN khá là khác so với những gì trong danh sách được Pike lưu truyền, danh sách đó không bao gồm cả "leading key members of religious organizations still superstitious" (các thành viên quan trọng của các tổ chức tôn giáo mê tín dị đoan ), hay "members of the exploiting class" (các thành viên của tầng lớp "leading key members of religious organizations still superstitious" (các thành viên quan trọng của các tổ chức tôn giáo mê tín dị đoan ), và "members of the exploiting class" (các thành viên của tầng lớp bóc lột). Và chắc chắn Pike phải nhận biết được điều đó, do một tài liệu khác liệt kê những loại người cần trừng phạt đã được công bố bởi US Mission vào tháng 10 năm 67.

      Xóa
    10. Trần văn Thắng Hà Nội09:53 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Một nhân tố khác được gợi ý bởi sự có mặt của Pike tại Sài Gòn là lời chứng của một người "chiêu hồi", hay đào ngũ, từ phía MTDTGP về vấn đề tắm máu. Kỹ thuật trưng bày hàng binh trước các cuộc họp báo đã được Phòng Chiến tranh Chính trị sử dụng nhiều lần để chứng minh một vấn đề chính trị mà nếu không thì không thể được ghi lại một cách thuyết phục. Tuy các nhà báo có kinh nghiệm nhất ở Sài Gòn luôn hoài nghi trước các tuyên bố của những hàng binh được Sài Gòn trưng bày, nhưng luôn có những nhà báo bị lôi cuốn bởi ý tưởng phỏng vấn một cựu cộng sản thực thụ. Do đó, người ta đã sắp đặt để Le Xuan Chuyen, người nhận là đã là trung tá của Quân đội Nhân dân Việt Nam trước khi đào ngũ vào tháng Tám năm 1966, được phỏng vấn bởi các thông tín viên của Washington Daily News và Los Angeles Times để công bố quan điểm của ông ta về các kế hoạch của Cộng sản về một cuộc tắm máu hậu chiến. Chuyen ước lượng rằng một danh sách "nợ máu" Cộng sản bao gồm khoảng 5 triệu người Nam Việt Nam, trong đó khoảng 500 000 người sẽ bị giết. [42]

      Một ghi chú ngắn về quá khứ của Chuyen sẽ giúp đặt lời chứng này dưới một góc nhìn đúng đắn. Ngay cả trong cuộc thẩm vấn đầu tiên, người tự xưng là "trung tá" (một cấp bậc mà người thẩm vấn muốn hỏi) đã thể hiện một vẻ cơ hội chính trị đáng ghi nhận. [43] Ông ta đã chần chừ ca ngợi Thiệu và Kỳ là các nhà lãnh đạo "can đảm, yêu nước và có tinh thần dân tộc cao," và thậm chí trước cả khi được hỏi. [44]. Trong vòng vài tháng, Chuyen đã được đề cử làm giám đốc Trung tâm Chiêu Hồi của chính quyền Sài Gòn - một vị trí đã không hề được nhắc đến trong các tường trình báo chí về các tuyên bố của ông ta về các chính sách được cho là của Cộng sản [45].

      Người hàng binh được cho là cao cấp thứ hai, thiếu tá Tran Van Dac, tại thời điểm đó thực ra đang là Cố vấn Kế hoạch (Planning Adviser) cho tổng giám đốc (general directorate) chiến tranh chính trị của QLVNCH. Đây khó có thể là một nhân chứng vô tư. [46]. Phát biểu năm 1969 của ông ta rằng có 3 triệu người Việt Nam trong danh sách "nợ máu" đã tiếp tục được những người biện hộ của chính quyền Mỹ lấy làm cơ sở, trong đó có ngài Robert Thompson và chính Pike.

      Xóa
    11. Trần văn Thắng Hà Nội09:53 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      CHO HỌ MỘT CON SỐ ...

      Thành công chính của Pike là đưa ra "ước lượng" chính thức hay con số 4756 là số thường dân bị MTDTGPMN giết ở Huế và các khu vực lân cận. Đây là một kỳ công không hề nhỏ, vì để có được con số này, Pike đã phải dùng thống kê làm biến mất hàng ngàn dân thường là nạn nhân của bom Mỹ tại Huế. Sự thật không thể phủ nhận là bom và rốc-két của Mỹ, chứ không phải các cuộc ám sát của Cộng sản, đã gây ra thương vong lớn nhất tại Huế. Sự đổ máu và tàn phá đã lay động ngay cả những người ủng hộ lâu năm cho các nỗ lực chống Cộng. Khi đó, Robert Shaplen đã viết, "Trong chiến tranh Triều Tiên hay trong chiến tranh Việt Nam cho đến giờ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái gì khủng khiếp, nếu tính về sự tàn phá và tuyệt vọng, như tôi đã thấy ở Huế." [48]. Sau khi sự chiếm đóng của Cộng sản tại Huế kết thúc, Don Tate của Scripps-Howard Newspapers miêu tả những hố bom rộng 14m và sâu 6m rải rác trên những con phố gần thành cổ và "những tử thi xếp chồng lên nhau 5 xác một trong những hố chôn." [49] 9.776 trong số 17.134 ngôi nhà ở Huế đã bị phá hủy hoàn toàn, 3.169 ngôi nhà khác được chính thức xếp vào loại "bị hư hại nghiêm trọng". (Trong phần còn lại của tỉnh Thừa Thiên, 8000 ngôi nhà khác bị hủy hoại quá nửa. [50]). Ước lượng ban đầu của Nam Việt Nam về số dân thường bị chết trong cuộc giao tranh đẫm máu là 3.776 [51].

      Tuy nhiên, khi các chuyên gia chiến tranh chính trị VNCH bắt tay vào việc, ước lượng ban đầu này, được ghi trong một báo cáo tháng Ba của văn phòng tỉnh về Dịch vụ Xã hội và Tỵ nạn, bằng cách nào đó đã bị thay bởi một ước lượng mới là con số 944, được công bố trong cuốn tài liệu của Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10. [52] Và đây là tất cả những gì Pike cần để biến hàng ngàn dân thường thiệt mạng thành nạn nhân của một cuộc "tàn sát của Cộng sản".

      Trong một sơ đồ mà ông gọi là một "bản kê tóm tắt lại" về những người chết và mất tích, Pike bắt đầu không phải bằng cách liệt kê số lượng thương vong từ nhiều nguyên nhân khác nhau, mà bằng một tổng số 7.600, con số mà ông ta nói là "ước lượng tổng số thương vong dân thường tại chiến trận Huế" của chính quyền Sài Gòn. [53]. Tuy nhiên, ước lượng nguyên gốc của chính phủ một lần nữa do Văn phòng Xã hội của tỉnh cung cấp, lại chỉ là hơn 6.700 - chứ không phải 7600 - và được dựa trên ước lượng 3776 thường dân bị chết tại chiến trường Huế.[54]. Thay vì sử dụng số liệu của Văn phòng Xã hội, Pike dùng con số 944 của Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị số 10. Đem trừ con số đó và con số 1900 người nằm viện vì các vết thương chiến tranh, Pike thu được con số 4756 mà ông ta cho là tổng số nạn nhân của thảm sát do Cộng sản, bao gồm cả 1945 trường hợp "mất tích" bằng phương pháp tính toán k

      Xóa
    12. Trần văn Thắng Hà Nội09:54 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      PIKE VIẾT LẠI CHÍNH SÁCH CHO MTGPDT.

      Trọng tâm của phân tích của chính Pike là cái mà ông ta gọi là một "giả thuyết" về chính sách của lãnh đạo MTDTGPMN tại Huế trong thời gian chiếm đóng thành phố. Ý chính của "giả thuyết" như sau: chính sách của MTDTGPMN trải qua 3 giai đoạn rõ ràng, tương ứng với các pha khác nhau của cuộc chiếm đóng: trong những ngày đầu, MTDTGPMN chỉ kỳ vọng vào việc giữ quyền kiểm soát tạm thời và nhiệm vụ của họ không phải là thiết lập chính phủ của chính họ mà là phá hủy cấu trúc chính quyền Sài Gòn. Trong giai đoạn này, với các danh sách đen, các cán bộ MTDTGPMN đã hành quyết không chỉ các nhân viên dân sự và quân sự mà còn cả các lãnh đạo tôn giáo và xã hội. Tiếp theo, sau ngày thứ ba hoặc thứ tư, lãnh đạo Cộng sản quyết định rằng họ có thể giữ thành phố lâu dài, do đó, theo lời Pike, họ đã bắt đầu một "thời kỳ tái cơ cấu xã hội" và tìm diệt tất cả những ai không có lý tưởng vô sản và thành phần xuất thân vô sản, đặc biệt là các lãnh đạo Phật giáo, Cơ Đốc giáo và trí thức. Cuối cùng, khi họ chuẩn bị rời khỏi thành phố vào cuối tháng Hai, họ giết bất kỳ ai có thể nhận diện các cán bộ của họ trong thành phố. [55]

      Trong khi Pike mơ hồ nhắc tới các mẩu bằng chứng khác nhau mà ông cho rằng chúng hỗ giả thuyết đó, ông ta không đưa một dẫn chứng nào trong tài liệu được xuất bản của mình. Trong bất cứ trường hợp nào, mọi bằng chứng hiện có đều mâu thuẫn giả thuyết của Pike từ đầu đến cuối. Trước hết, các tài liệu bắt được của MTDTGPMN hàm ý rằng Mặt trận có nhiệm vụ không chỉ phá hủy chính quyền Sài Gòn mà còn xây dựng tại Huế một chính quyền cách mạng và đặt kế hoạch giữ thành phố càng lâu càng tốt. Trong thực tế, chính tài liệu mà Pike sử dụng để khẳng định sự thừa nhận trách nhiệm của Cộng sản về vụ giết hàng loạt dân thường đã chỉ rõ rằng Giải phóng Quân có "nhiệm vụ chiếm giữ Huế càng lâu càng tốt để một chính quyền cách mạng có thể được thành lập." [56]

      Còn về các danh sách đen cho hành quyết, khẳng định của Pike rằng danh sách dài và bao gồm cả các quan chức cấp thấp và các nhân vật không nằm trong chính quyền mâu thuẫn với không ai khác ngoài chính chỉ huy trưởng cảnh sát mật của Huế, Le Ngan, người cũng có tên trong danh sách. Năm 1968, ngay sau khi tái chiếm thành phố, Le Ngan kể với cựu nhân viên tổ chức Tình nguyện Quốc tế Len Ackland, người đã làm việc ở Huế trước cuộc tổng tấn công, rằng danh sách đen cho khu Gia Hội chỉ bao gồm các sĩ quan của bộ máy cảnh sát mật của khu.

      Xóa
    13. Trần văn Thắng Hà Nội09:55 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Các danh sách khác là về những người được chọn không phải để hành quyết mà là để bắt giữ và cải tạo. Những người bị bắt - tuy không nhất thiết bị hành quyết, theo một tài liệu có tên "Bản kế hoạch công kích và khởi nghĩa của mũi A" mà tôi nhận được từ Joint US Public Affairs Office tháng 6 năm 1971 - được giới hạn trong một số lượng tương đối nhỏ các quan chức Mỹ và Việt. [58]. Tài liệu nói rằng "Về tỉnh trưởng, phó tỉnh trưởng, các sĩ quan từ đại tá trở lên, các sĩ quan tình báo Mỹ và các trưởng các bộ phận, nếu tình hình thuận lợi, một số bị bắt lúc 12 giờ, họ phải nhanh chóng thuyết phục những người khác không trốn tránh và kêu gọi họ đầu hàng ... và sau đó ta phải đưa họ ra khỏi thành phố." Theo kế hoạch, những người bị bắt cần được giữ trong các nhà tù bên ngoài thành phố cho đến khi hồ sơ của họ được nghiên cứu và các phán quyết được đưa ra cho từng trường hợp cụ thể. Nó nhấn mạnh rằng không một người nào trong số các quan chức cao cấp Việt và Mỹ bị giết trừ khi tình hình chiến trận trong những giờ đầu tiên không thành công và không có cách nào đưa họ ra khỏi thành phố - một hoàn cảnh rõ ràng đã không xảy ra.

      Tiếp theo, tài liệu loại trừ các viên chức cấp thấp ra khỏi diện bị bắt hoặc trừng phạt: "Về những nhân viên dân sự làm việc cho địch vì kế sinh nhai và không chống đối cách mạng, giáo dục họ và nhanh chóng giao cho họ trách nhiệm để tiếp tục làm việc phục vụ cách mạng."

      Có một loại thứ ba: những người không phải quan chức cấp cao, cũng không phải nhân viên dân sự thông thường mà là những người đã từng có lần chủ động tham gia bộ máy bán quân sự của chính quyền. Tuy những cá nhân này không được giao việc, nhưng bằng chứng cho thấy kế hoạch là cải tạo họ chứ không phải hành quyết, miễn là MTGPDTMN giữ được quyền kiểm soát thành phố. Trong những ngày đầu của cuộc chiếm đóng, họ đã được lệnh khai báo với hội đồng địa phương nhưng rồi đã được phép trở về nhà. [59]

      Điều đó không có nghĩa không có các vụ hành quyết tại Huế trong giai đoạn đầu của cuộc chiếm đóng. Len Ackland và thông tín viên tờ Washington Post Don Oberdorfer đã ghi lại các trường hợp của các cá nhân đã bị hành quyết khi họ cố trốn tránh Mặt trận hoặc chống đối chính phủ mới theo cách này hay cách khác. [60]. Nhưng những biện pháp cứng rắn này, mà trong nhiều trường hợp có thể đã phản ánh những hành động cá nhân của quân lính hoặc cán bộ thay vì một quyết định chính sách của Mặt trận (như khi một người bị bắn vì kháng cự khi bị bắt), không hề giống với sự trừng phạt hàng loạt đối với các vị trí quan chức hay thái độ chính trị mà Douglas Pike đã khẳng định. Và số vụ hành quyết cũng tương đối nhỏ, theo lời các cư dân Huế đã được Ackland phỏng vấn.

      Xóa
    14. Trần văn Thắng Hà Nội09:57 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      MỤC SƯ VÀ CÁC TRÍ THỨC TỰ HÀNH QUYẾT

      Luận cứ của Pike rằng có một giai đoạn "tái cơ cấu xã hội" đánh dấu bằng một đòn trừng phạt các nhân vật tôn giáo và trí thức mâu thuẫn với không những logic của chiến lược chính trị của MTDTGPMN mà còn bởi các tài liệu bằng chứng. Như chính Pike đã chỉ ra trong cuốn sách của mình, "Chiến tranh, hòa bình, và Việt Cộng", xuất bản năm 1969, chính quyền cách mạng tại Huế trong thời kỳ chiếm đóng đã bao gồm một số lãnh đạo của Phong trào Đấu tranh năm 1966 chống chính quyền Kỳ - chính các lãnh đạo trí thức và Phật giáo mà về sau ông ta đã khẳng định vào năm 1968 MTDTGPMN muốn tiêu diệt một cách có hệ thống. [61]. Những người này không phải những người cách mạng vô sản hăm hở trả thù hệ thống Phật giáo và tầng lớp học thức, như Pike đã gợi ý, mà là đại diện của những hội nhóm ở Huế đã chủ động phản đối chính phủ Thiệu-Kỳ và sự chiếm đóng của quân đội Mỹ. Chính trên những tầng lớp này mà MTDTGPMN đã đặt cơ sở cho chiến lược chính trị của họ về một mặt trận thống nhất rộng lớn nhất có thể tại Huế.

      Do đó, chủ tịch Ủy ban Cách mạng tại Huế là Le Van Hao, nhà dân tộc học nổi tiếng của Đại học Huế, người trước đó đã biên soạn Struggle Movement's publication _Vietnam, Vietnam_. Một phó chủ tịch là một cao tăng Phật giáo của miền Trung Việt Nam, Thich Don Hau. Các lãnh đạo khác của Phong trào Đấu tranh năm 1966 quay trở về làm thành viên của Ủy ban Cách mạng bao gồm Hoàng Phủ Ngọc Tường, cựu giáo viên trường Quốc học, người đã trở thành tổng thư ký của ủy ban mới; Nguyễn Đắc Xuân, người đã được Phong trào Đấu tranh ở Huế phân công tổ chức "student commandos" tại Đà Nẵng năm 1966; và Ton That Duong Ky, một giáo sư Đại học Huế.

      Những người đã từng tham gia phong trào Phật giáo năm 1966 cũng được đưa vào chính quyền cách mạng bởi các nhân vật nổi tiếng khác từ các trường viện giáo dục tại Huế, chẳng hạn bà Nguyen Dinh Chi, cựu hiệu trưởng của trường nữ sinh Đồng Khánh danh tiếng, người là một nữ phó chủ tịch của nhóm "Liên minh" được thành lập muộn hơn vào năm 1968. Ton That Duong Thien, một thày giáo tại trường trung học Nguyễn Du, đã chỉ huy các hoạt động tại khu Gia Hội, và nhiều người khác thuộc tầng lớp trí thức Huế đã nhận các vị trí có trách nhiệm trong chính quyền cách mạng.[62]

      "Kế hoạch công kích và khởi nghĩa" còn khẳng định rằng chiến lược chính trị của Mặt trận là dựa vào các sư tăng và tín đồ Phật giáo để được hỗ trợ tại Huế. Trong một mục nói cụ thể về các nhóm tôn giáo, tài liệu viết: "Chúng ta phải tìm kiếm mọi cách để đoàn kết và giành được sự ủng hộ của các tín đồ và sư sãi Phật giáo."

      Xóa
    15. Trần văn Thắng Hà Nội09:58 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Về những người Công giáo ở Huế, bằng chứng từ cả các tài liệu của Cộng sản và nhân chứng cho thấy chính sách của MTDTGPMN không hướng về phía chống lại Giáo hội Công giáo. Tài liệu "Kế hoạch công kích và khởi nghĩa" bắt được nói đến việc "cô lập (isolate) những tên phản cách mạng lợi dụng Công giáo tại Phú Cam". Tuy nhiên, trong thuật ngữ tiếng Việt của Cộng sản, "cô lập" có nghĩa hành động để cắt đứt các ảnh hưởng của các cá nhân nói trên ra khỏi các sự vụ của cộng đồng. Nó không có nghĩa hành quyết hay thậm chí không nhất thiết có nghĩa bỏ tù, trái với những gì mà các chuyên gia chiến tranh chính trị có thể thuyết phục.

      Tài liệu chỉ ra rằng chỉ có các mục sư bị phát hiện "che dấu địch" mới là đối tượng trừng phạt, và mức độ trừng phạt cụ thể còn tùy vào mức độ mà chống đối cách mạng của cá nhân đó trong quá khứ.

      Tại khu Gia Hội, nơi MTDTGPMN đã kiểm soát trong 26 ngày, một linh mục Công giáo nói với Len Ackland rằng không một ai trong số các giáo dân của ông bị MTDTCPMN hại. [63]. Hai nhân vật Công giáo duy nhất được xác nhận bởi chính quyền Sài Gòn là đã bị giết bởi MTDTGPMN là hai linh mục người Pháp dòng Benedictine, Cha Guy và Cha Urbain. Tuy nhiên, các nguồn tin từ tu viện Thiên An báo cáo rằng quân MTDTGPMN đã chiếm giữ tu viên vài ngày khi Cha Guy và Cha Urbain vẫn có mặt ở đó, và rằng không ai trong số hai người đó hay một linh mục nào khác bị hại. Hãng Thông tấn Pháp đưa tin rằng hai người đã chạy khỏi tu viện để tránh bom Mỹ vào ngày 25 tháng 2 - hai ngày sau khi quân MTDTGPMN đã rút. [64]. Địa điểm nơi xác của hai người được tìm thấy là tại khu vực mà bác sỹ Vennema nói rằng dân làng đã về các trận bom dữ dội của Mỹ vào thời điểm mà hai linh mục được cho là bị giết. [65]. Hơn nữa, cuốn sách nhỏ của Tiểu đoàn Chiến tranh Chính trị khẳng định rằng cả Cha Urbain và Cha Guy đã bị bắt và buộc phải tháo bỏ trang phục linh mục trước khi bị đưa đến khu vực các ngôi mộ Đồng Khánh (the area of the Dong Khanh tombs), nơi họ bị giết và chôn. Nhưng những mục sư tìm thấy xác của Cha Urbain được trích lời trong chính cuốn sách nhỏ đó rằng ông ta nhận ra xác do số hiệu giặt trên áo của vị linh mục!

      Xóa
    16. Trần văn Thắng Hà Nội09:58 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

      Khái niệm của Douglas Pike về một kế hoạch của MTDTGPMN về việc thanh trừng xã hội Việt Nam qua các cuộc hành quyết hàng loạt kỳ quặc và không liên quan đến thực tế của chính sách MTDTGPMN đến mức nó cho chúng ta biết nhiều về chủ ý của chính Pike hơn là về hoạt động mà ông ta cho rằng mình đang miêu tả. Cũng như vậy, khi ông ta có ý rằng Mặt trận cố gắng trừ khử bất cứ ai biết danh tính của những cán bộ đã hoạt động bí mật tại Huế, có vẻ như ý đó được dựa trên khái niệm của Pike về hoạt động của Mafia hơn là dựa trên bất cứ hiểu biết nào về hoạt động của MTDTGPMN. Rõ ràng, các cán bộ mà danh tính đã được công khai không thể ở lại thành phố khi MTDTPGMN rút đi. Những người khác, những người đã không để lộ mình ngay cả sau khi MTDTGPMN đã chiếm được Huế, vẫn ở lại, điều đó không có gì để nghi ngờ.

      Có vẻ như Pike đã không nỗ lực thẩm tra về các sự kiện đã xảy ra trong giai đoạn sau của thời gian Cộng sản chiếm đóng. Năm 1968, các quan chức chính quyền Sài Gòn tại Huế đã nói với Len Ackland rằng những người bị MTDTGPMN giết khi họ chuẩn bị rời thành phố trước áp lực quân sự của Sài Gòn và Mỹ là các quan chức và các lãnh đạo chính trị chống Cộng, những người trước đó đã có trong danh sách cải tạo. [67]. Tại thời điểm đó, MTDTGPMN đối mặt với các lựa chọn: để các cá nhân này tiếp tục chiến tranh chống lại Mặt trận, hoặc trừ khử họ trong khi MTDTGPMN vẫn còn nắm quyền kiểm soát thành phố, hoặc đưa họ ra khỏi thành phố để cải tạo. Không nghi ngờ gì, một số trong số những người trước đó bị đánh dấu để cải tạo đã bị hành quyết trong giai đoạn sau của cuộc chiếm đóng, tuy số lượng có vẻ ít hơn nhiều lần con số mà chính quyền Sài Gòn và Douglas Pike khẳng định. Những người khác trong số những người bị đánh dấu để cải tạo đã được đưa ra khỏi thành phố, về phía núi để cho mục đích đó. Lời cáo buộc rằng những người tù này đã bị giết một cách có hệ thống không hề được hỗ trợ bằng bằng chứng hay logic.

      Do đó, "giả thuyết" của Pike phải được đánh giá là không xứng đáng được xem xét nghiêm túc. Nó thể hiện sự suy đoán méo mó không được đặt trong khuôn khổ của việc chú trọng đến các bằng chứng tài liệu sẵn có, lại càng không theo các chiến lược và chiến thuật cách mạng mà Pike tự cho mình là một chuyên gia. Tuy vậy, cuốn sách nhỏ của Pike phải được xem là một thành công lớn trong chiến tranh chính trị, do cách giải thích của ông ta về các sự kiện tại Huế vẫn là một cách giải thích nổi trội hơn cả đối với các nhà báo và các nhân vật của quần chúng.

      Xóa
    17. Trần văn Thắng Hà Nội09:59 Ngày 29 tháng 01 năm 2014


      KẾT LUẬN

      Vấn đề mà các nhà sử học phải cân nhắc về thời gian Mặt trận giải phóng dân tộc Miền Nam chiếm giữ Huế không phải là các vụ tử hình có xảy ra hay không, mà là chúng đã là các hành động bừa bãi hay là kết quả của một sự "thanh trừng" có kế hoạch đối với toàn xã hội - như các chuyên gia chiến tranh chính trị (political warfare specialists) của các chính quyền Mỹ và Sài Gòn. Cũng quan trọng tương đương là câu hỏi cái gì đã gây ra cái chết cho hàng ngàn thường dân Huế trong các trận đánh trong thành phố, Mặt trận giải phóng dân tộc Miền Nam hay bom và pháo của Mỹ

      Các bằng chứng hiện có - không phải từ các nguồn của MTGPDTMN mà là từ các tài liệu chính thức của Mỹ và Sài gòn và từ các quan sát viên độc lập - cho thấy rằng câu chuyện chính thức về một vụ tàn sát bừa bãi những người được coi là không đi theo phía MTGPDTMN là một sự ngụy tạo hoàn toàn. Không chỉ số lượng tử thi được phát hiện ở trong và quanh thành phố Huế đang để ngỏ cho các câu hỏi, mà quan trọng hơn, nguyên nhân của cái chết có vẻ như đã bị dịch chuyển từ chính trận đánh sang chuyện tử hình của MTGPDTMN. Và các tường trình "có thẩm quyền" và chi tiết nhất về các vụ được cho là tử hình được kết nối với nhau bởi chính phủ không đứng vững trước thẩm tra.

      Ngày nay, hiểu biết về các kỹ thuật bóp méo và diễn đạt sai mà các nhà tuyên truyền của Sài Gòn và Mỹ thực hành trong khi tạo dựng một chiến dịch chiến tranh chính trị từ thảm kịch của Huế cũng có tầm quan trọng trong kém khi quân Mĩ vẫn còn tham chiến tại Việt Nam. Nó đi vào tận gốc rễ của vấn đề đối mặt với sự thật về cách mạng Việt Nam và các nỗ lực của Mỹ nhằm trấn áp nó bằng vũ lực. Tầm màn sai trái được dựng lên quanh cuộc Tổng tấn công Mậu Thân tại Huế đã và sẽ là một cơ chế phòng vệ khác của chính phủ Mỹ cũng như phần lớn công luận Mỹ để tránh phải đối mặt một cách thành thực với tính chất thực của cuộc đấu tranh ở đó

      Xóa
    18. Trần văn Thắng Hà Nội10:11 Ngày 29 tháng 01 năm 2014


      THE 1968 'HUE MASSACRE' by D. Gareth Porter
      "Indochina Chronicle," #33, June 24, 1974

      Part One

      Six years after the stunning communist Tet Offensive of 1968, one of the enduring myths of the Second Indochina War remains essentially unchallenged: the communist "massacre" at Hue. The official version of what happened in Hue has been that the National Liberation Front (NLF) and the North Vietnamese deliberately and systematically murdered not only responsible officials but religious figures, the educated elite and ordinary people, and that burial sites later found yielded some 3,000 bodies, the largest portion of the total of more than 4,700 victims of communist execution.

      Although there is still much that is not known about what happened in Hue, there is sufficient evidence to conclude that the story conveyed to the American public by the South Vietnamese and American propaganda agencies bore little resemblance to the truth, but was, on the contrary, the result of a political warfare campaign by the Saigon government, embellished by the U.S. government and accepted uncritically by the U.S. press. A careful study of the official story of the Hue "massacre" on the one hand, and of the evidence from independent or anti-communist sources on the other, provides a revealing glimpse into efforts by the U.S. press to keep alive fears of a massive "bloodbath."1 It is a myth which has served the U.S. administration interests well in the past, and continues to influence public attitudes deeply today.
      ......
      -----------------

      http://www.chss.montclair.edu/english/furr/porterhue1.html

      Xóa
  13. Kết luận: Bọn Mỹ Ngụy gây ra thảm sát Mậu Thân Huế 68 nhưng bộ máy tuyên truyền tâm lý chiến của Mỹ Ngụy đã mạo dựng các "chứng cứ" đổ tội cho CS.
    Thế nhưng, sự thật vẫn là sự thật! Những học giả nước ngoài trong đó có cả nhiều học giả ng Mỹ đã bóc trần sự dối trá của họ.
    Chấm hết!
    http://googletienlang2014.blogspot.com/2014/01/tham-sat-mau-than-hue-1968-su-that.html

    Trả lờiXóa
  14. Hoan hô các cô chủ Blog và những dư luận viên đã tin các học giả người Mỹ ! Vậy thì ở những vấn đề khác quí vị cũng phải tin người Mỹ, nếu không là "tự thú" lập trường ba phải, gió chiều nào che chiều ấy, cái nào có lợi thì tin, cái nào không có lợi thì gạt qua. Mỹ có nhiều học giả viết về chiến tranh Việt Nam và hổng phải cái nào cũng có lợi cho ĐCS, Tư tui sẽ từ từ trình bày sau.

    Đánh nhau mà bộ đội cụ Hồ cứ bám theo dân, len lỏi, trà trộn trong dân (nhưng có ai nói bắt dân làm bia đỡ đạn là giãy nãy lên, nói hổng phải, hổng phải, đó là tình quân - dân như cá với nước, là nhân dân tự nguyện bảo vệ, che chở), "núp" kiểu đó thì dân chết nhiều là đương nhiên, cứ việc đếm xác chết mà lên án đối phương thảm sát dân thường, còn ta thì vô tội !!!!

    Trả lờiXóa
  15. Hoc sinh mẫu giáo vùng cao17:41 Ngày 29 tháng 01 năm 2014

    "Hoan hô các cô chủ Blog và những dư luận viên đã tin các học giả người Mỹ ! Vậy thì ở những vấn đề khác quí vị cũng phải tin người Mỹ, nếu không là "tự thú" lập trường ba phải, gió chiều nào che chiều ấy,"
    Nghe chừng, hổng ổn bác Tư!
    Cứ là người Mĩ, vô tư hết hà?
    Sử sách còn chép cơ mà.
    Sương mù, hay cứ "mủ già" bác ơi.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Xin lỗi, trình cỡ HS mẫu giáo vùng cao đừng nên tham gia vào những chủ đề to tát thế này hoặc giả đem cái thắc mắc ngớ ngẩn nhưng thú vị này đi hỏi mấy cô chủ cựu sinh viên đại học Luật Hà Nội nhờ giải đáp nghe. Gợi ý : hỏi rằng cứ là người Mỹ thì vô tư hết hay sao mà đi tin họ ? Vậy nhe.

      Xóa
    2. Các sử gia Mỹ đều vô tư hay không thì tôi không biết, nhưng họ đưa ra những dữ kiện mà ta có thể dùng để đối chiếu, để tìm hiểu về những ngày mùa xuân năm đó. Nên hiểu là bộ máy tuyên truyền của Mỹ cũng không thua kém gì các nước khác. Chẳng hạn như chuyện lính Iraq kéo bé sơ sinh thiếu tháng ra khỏi lồng kính ở nhà thương Kuwait hoàn toàn là giả mạo, được một nhóm Mỹ dựng lên để tạo căm phẫn trong công chúng Mỹ.

      Xóa
  16. Các sự kiện như:
    1/ Sự kiện Vịnh Bắc Bộ
    2/ Thảm sát Mậu thân ở Huế...
    Tất cả đều nằm trong kịch bản của Mỹ, ngụy nhằm tìm kiếm sự ủng hộ của dân chúng Mỹ cho chính sách leo thang chiến tranh ở VN. Những cái này ai cũng biết, chỉ có những người CCCĐ biết nhưng cố tình xuyên tạc sự thật hòng làm vơi đi sự nhục nhã và cay đắng, cúng quẫn trong tuyệt vọng của họ.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đồng ý với bác leeanh01, người Mỹ muốn leo thang chiến tranh thì cần tạo ra cớ, tạo ra "sự đe dọa" theo ý mình. Gần đây nhất là vụ "truy tìm vũ khí hủy diệt của Sadam Husein" qua chiến trnh hơn 10 năm vẫn chưa thấy! Chỉ những người chống lại nhà nước CHXHCN VN mới tin, cố để tin là có sự kiện "Thảm sát Mậu Thân" mà thôi!
      @ Cô Tiên: Tiêu đề bài này “THẢM SÁT MẬU THÂN- HUẾ 1968”: SỰ THẬT KHÔNG THỂ CHỐI BỎ có vẻ chưa đúng lắm, phải là “THẢM SÁT MẬU THÂN- HUẾ 1968”: Sự lừa bịp tinh vi... gì đó thì hợp hơn.

      Xóa
  17. Mạn phép ông nghị Hoàng Hữu Phước, người đã sống qua Tết Mậu Thân ở SG, đưa nguyên văn bài viết của ông lên đây:
    Tết Mậu Thân 1968
    Trích: "Sự thật kinh hoàng do nhà báo Mỹ D. Gareth Porter nghiên cứu, phơi bày trong bài viết tựa đề “Vụ Thảm Sát Tại Huế Năm 1968” đăng trên tạp chí Indochina Chronicle, số 33, ngày 24-6-1974, tức một năm trước ngày chế độ Việt Nam Cộng Hòa do Mỹ hậu thuẫn sụp đổ trở thành vết nhơ tủi nhục về quân sự vô tiền khoáng hậu trong toàn bộ lịch sử nhân loại từ lúc khai thiên lập địa đến ngày tận thế. Hồ nghi về số liệu “khủng” do các tay chiến tranh chính trị của Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa đạo diễn và biên soạn, Porter đã bỏ công kiếm tìm các nhân chứng gồm các sĩ quan Mỹ và bác sĩ quân y, để đưa ra kết luận từ đó khiến chính quyền Mỹ và phe chống Cộng ở hải ngoại phải câm miệng không bao giờ dám nhắc đến “tội ác cộng sản”. Hóa ra số thương vong của người dân là do bị bom của Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa tấn công liên tục cả tháng trời nhằm tiêu diệt quân giải phóng, rằng dân chúng rất nhiều người vì ủng hộ cộng sản đã ở lại Huế giúp quân giải phóng nên đã trở thành đối tượng để bị quân Cộng Hòa sát hại theo lịnh Nguyễn Văn Thiệu khi tái chiếm Huế; rằng các xác chết trong hố tập thể đều có vết tích của bom Mỹ, các dây trói theo kiểu do quân đội Hoa Kỳ chuyên nghiệp đào tạo, và theo pháp y việc trói xảy ra sau khi người đã chết vài ngày do đó không phải do Việt Cộng xử tử hình; còn các hố tập thể phát hiện bên ngoài Huế là do các chiến sĩ Việt Cộng đã không bao giờ bỏ lại xác của đồng đội đã hy sinh mà cố đem theo cho bằng được dù do đạo lý của quân giải phóng hay đơn giản không muốn đối phương làm nhục thi thể đồng đội hay có số liệu về thương vong của quân giải phóng."
    Hoàng Hữu Phước, Thạc-sĩ Kinh-doanh Quốc-tế
    Đầy đủ tại đây: http://hhphuoc.blog.com/?p=286

    Trả lờiXóa
  18. Ông Kính Hòa, phóng viên báo lá cải RFA vừa túm dc bài báo của Thụy Khuê phỏng vấn ông Hoàng Phủ Ngọc Tường và vội vàng KHOE lên fb như 1 "chứng cứ" chứng minh Việt cộng Thảm sát Mậu thân:
    https://www.facebook.com/kinhhoa.rfa/posts/1397480120509921

    Trả lờiXóa
  19. Ngay lập tức cô chủ nhà Google.tienlang lên tiếng:
    ------
    Hương Lan Lê Thôi, các bác,mọi chuyện đã có kết luận rõ ràng rồi!
    Vui vẻ nghỉ ngơi ăn Tết thôi!
    Cãi nhau 40 năm nay chưa đủ sao?
    Mấy ông tay sai Mỹ vẫn cứ cãi cùn, chán chết!
    ===
    Kết luận: Bọn Mỹ Ngụy gây ra thảm sát Mậu Thân Huế 68 nhưng bộ máy tuyên truyền tâm lý chiến của Mỹ Ngụy đã mạo dựng các "chứng cứ" đổ tội cho CS.
    Thế nhưng, sự thật vẫn là sự thật! Những học giả nước ngoài trong đó có cả nhiều học giả ng Mỹ đã bóc trần sự dối trá của họ.
    Chấm hết!

    Ho Xuan Anh HLL không biết ông Hoàng Phủ Ngọc Tường phe nào à
    4 giờ trước · Thích

    Hương Lan Lê Đây là bài của 1 nhà báo cờ vàng viết. Vậy có đáng tin ko? Phỏng vấn nhưng có đúng là ông HPNT nói như vậy ko?
    4 giờ trước · Đã được chỉnh sửa · Thích

    Ho Xuan Anh với một thông tin thì phải lấy lời khai là người trong cuộc từ 2 phía để xác định độ chính xác đó là những nạn nhân từ vụ thảm sátvà những người đã gây ra vụ thảm sát (Hoàng Phủ Ngọc Tường, ...) còn báo chí của miền Nam, báo chí miền Bắc, học giả gì đó là bên thứ 3 để tham khảo ? phỏng vấn trên rfi có đủ cả băng ghi âm đó HLL

    Nếu muốn tìm hiểu quan điểm của Hoàng Phủ Ngọc Tường về "Thảm sát Mậu Thân" thì đừng đọc bài phỏng vấn của nhà báo cờ vàng mà nghe trực tiếp lời ông ấy:
    -----
    https://www.facebook.com/nguyen.thikhanhngan/posts/278222085664094?stream_ref=10
    Nội dung trả lời PV của HPNT nói về 2 phần :
    - Sự việc tết Mậu Thân 1968 :
    Đó là âm mưu của Mỹ Ngụy muốn đổ vạ cho MTGPMN VN ,thậm chí chúng còn dùng máy bay ném bom và nã súng vào đoàn người đi cải tạo .
    Những xác người tìm thấy bao gồm cả quân MTGPMNVN .
    Thừa nhận có giết một số kẻ đã kêu gọi đầu hàng nhưng vẫn ở trong nhà cầm súng bắn vào quân GP
    Người dân căm ghét những kẻ tay sai và tàn bạo đã đứng lên giết những tên tay sai để trả thù : trước chúng giết 10 mặng người dân, thì bấy giờ người dân chỉ tính 1 mạng của bọn chúng là quá rẻ.
    Những tên đầu hàng và đi cải tạo , không bị Mỹ - Ngụy truy sát thì đều bình an.
    - Bản chất khát máu và bạo quyền của chế độ gia đình trị Diệm , cũng như sự trả thù hèn hạ của bọn Mỹ Ngụy : thậm chí chúng còn dẫm lên bụng người đang mang thai đến khi nào thai nhi bắn ra ngoài : Chúng không cho mag giọt máu cs .
    Sau khi Mỹ Ngụy tái chiếm Huế thì chúng trả thù một cách hèn hạ với người dân Huế ( bạn đã biết như nào rồi).

    Ho Xuan Anh rfi đâu phải báo cờ vàng nhỉ ? mà báo gì đâu quan trọng cũng là ông HPNT nói cả mà
    4 giờ trước · Đã được chỉnh sửa · Thích

    Hương Lan Lê RFI hay BBC hay RFA của anh Kính Hòa Rfa thì cùng họ cả!
    Tại sao không nghe trực tiếp lời ông ấy?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ho Xuan Anh mà báo gì đâu quan trọng cũng là ông HPNT nói cả mà, HLL chú ý chi tiết mà ông chỉ đạo chiến dịch mậu thân Lê Minh đã viết trong hồi ký đã đăng trên tạp chí sông Hương
      4 giờ trước · Thích

      Hương Lan Lê Nghe video clip lời ông ấy đi, đừng đọc qua tay người khác viết.
      4 giờ trước · Thích
      https://www.facebook.com/nguyen.thikhanhngan/posts/278222085664094

      Ho Xuan Anh rõ ràng là ông HPNT đã công nhận cộng sản có thảm sát; lời nói ông này bất nhất khi nói mình có tham gia mậu thân nhưng sau đó trong phỏng vấn của rfi ông ta phủ nhận điều này ?
      4 giờ trước · Đã được chỉnh sửa · Thích

      Hương Lan Lê Bạn nghe video clip chưa? Ông ta nói vậy ở đoạn nào? Ông ta nói rõ ràng:
      ===
      @[100004289131050;278222085664094;;9:https\://www.facebook.com/nguyen.thikhanhngan/posts/278222085664094?stream_ref=10]
      Nội dung trả lời PV của HPNT nói về 2 phần :
      - Sự việc tết Mậu Thân 1968 :
      Đó là âm mưu của Mỹ Ngụy muốn đổ vạ cho MTGPMN VN ,thậm chí chúng còn dùng máy bay ném bom và nã súng vào đoàn người đi cải tạo .
      Những xác người tìm thấy bao gồm cả quân MTGPMNVN .
      Thừa nhận có giết một số kẻ đã kêu gọi đầu hàng nhưng vẫn ở trong nhà cầm súng bắn vào quân GP
      Người dân căm ghét những kẻ tay sai và tàn bạo đã đứng lên giết những tên tay sai để trả thù : trước chúng giết 10 mặng người dân, thì bấy giờ người dân chỉ tính 1 mạng của bọn chúng là quá rẻ.
      Những tên đầu hàng và đi cải tạo , không bị Mỹ - Ngụy truy sát thì đều bình an.
      - Bản chất khát máu và bạo quyền của chế độ gia đình trị Diệm , cũng như sự trả thù hèn hạ của bọn Mỹ Ngụy : thậm chí chúng còn dẫm lên bụng người đang mang thai đến khi nào thai nhi bắn ra ngoài : Chúng không cho mag giọt máu cs .
      Sau khi Mỹ Ngụy tái chiếm Huế thì chúng trả thù một cách hèn hạ với người dân Huế ( bạn đã biết như nào rồi)
      ====
      Sao bạn ngoan cố thế?
      Thôi, tớ ko tranh cãi nữa, mấy anh chị thích xuyên tạc thì cứ tự nhiên!
      Tớ bi h chỉ nghĩ chuyện Tết thôi!
      http://googletienlang2014.blogspot.com/2014/01/phao-hoa-giao-thua-tren-moi-mien-to-quoc.html

      Xóa
  20. Cảm ơn các bạn đã sưu tầm và tập hợp tại đây kho ảnh đồ sộ về "Thảm sát Mậu thân Huế 1968":

    https://www.facebook.com/media/set/?set=a.523441921034651.125492.133331390045708&type=1&comment_id=7102919&offset=0&total_comments=236

    Trả lờiXóa
  21. Hoàng Phủ Ngọc Tường nói về "Thảm Sát Mậu Thân 1968"
    http://www.youtube.com/watch?v=6q-Lz-BAapM

    Trả lờiXóa
  22. Cảm ơn các bạn trẻ đã đưa ra những chứng cứ thuyết phục để chứng minh cho 1 vấn đề lớn, nhạy cảm suốt mấy chục năm qua mà nhiều người, trong đó có tôi vẫn nhầm lẫn cho rằng đó là tội ác cộng sản!

    Trả lờiXóa
  23. Sự thật vẫn là sự thật, không thể quanh co, giấu diếm. Triết lý Mác - Lenin tiếp thu phép biện chứng của Hegel là phủ định triệt tiêu cái đối lập chứ không phải phủ định bổ sung và chuyển từ lý thuyết triết học sang thực tiễn xã hội thì đề cao đấu tranh giai cấp bằng bạo lực cách mạng tức là sử dụng súng đạn, phải triệt để và kiên quyết với đối kháng nên máu đỗ thịt rơi, tang tóc kinh hoàng trong tết Mậu thân ở Huế là dĩ nhiên.
    Hãy đọc triết học Mác rồi đối chiếu với lịch sử Việt Nam và thế giới với trí tuệ trong sáng thì sẽ có câu trả lời chính xác về các hiện tượng tang tóc đã xảy ra.

    Trả lờiXóa