Tổng thống Nga Vladimir Putin, Tổng thống
Iran Ebrahim Raisi và Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan (từ trái qua
phải) trước khi bắt đầu cuộc gặp của các nguyên thủ quốc gia tại Tehran.
Trước đây, các quốc gia hiếu chiến thường bị dư luận thế giới cô lập tẩy chay. Hiện cả Nga và các đối tác đều bị phương Tây cô lập bằng các biện pháp trừng phạt, Handelsblatt viết. Nga, Iran và Thổ Nhĩ Kỳ, rất khác nhau vào những thời điểm khác nhưng bây giờ họ lại đang xích lại gần nhau. Trong khi chính Mỹ cùng phương Tây vẫn đơn độc, bị cả thế giới tẩy chay.
Cuộc gặp của Tổng thống Nga với người đồng cấp Iran
và Thổ Nhĩ Kỳ cho thấy ông Putin không cho phép mình bị đẩy vào thế cô lập trên
trường quốc tế.
Nga, Iran, Thổ Nhĩ Kỳ ... Thoạt nhìn, ba quốc gia
này dường như không có nhiều sức nặng về địa chính trị hay kinh tế. Về GDP, họ
chơi ở giải đấu thứ hai trên quy mô quốc tế, như họ nói. Nga đang bị trừng phạt
vì gây chiến ở Ukraina; Iran đang bị cấm làm giàu uranium, và Thổ Nhĩ Kỳ
đang phải hứng chịu lạm phát kỷ lục.
Tuy nhiên, trong bóng tối của sự cô lập dường như
này, cả ba nước đều đang nỗ lực để mở rộng ảnh hưởng trên thế giới, bằng chứng
là cuộc gặp của ba nguyên thủ quốc gia tại Iran. Điều này đặc biệt áp dụng cho
Nga. Các biện pháp trừng phạt của phương Tây đang thúc đẩy người đứng đầu Điện
Kremlin thiết lập quan hệ chiến lược chặt chẽ hơn với các quốc gia không thuộc
phương Tây. Ở Tehran, liên minh chống phương Tây này đã được phát triển hơn nữa,
và phương Tây không nên coi thường điều này.
Về mặt chính thức, hội nghị thượng đỉnh hôm thứ Ba
tập trung vào cuộc xung đột ở Syria. Tuy nhiên, ba nhà lãnh đạo hầu như không
nhất trí về tất cả các vấn đề của Syria, đặc biệt là về khả năng Thổ Nhĩ Kỳ xâm
lược quốc gia láng giềng bị nội chiến tàn phá với thủ đô Damascus. Tuy nhiên,
thông điệp từ cuộc gặp này rất rõ ràng: phương Tây đang giành được đối thủ cạnh
tranh và mất ảnh hưởng trong các vấn đề địa chính trị quan trọng.
Mặc dù lợi ích của Moscow, Ankara và Tehran trong
nhiều cuộc xung đột hiện đại hoàn toàn khác nhau, nhưng ở Tehran, họ thường
xuyên nói về sự hợp tác một cách đáng ngạc nhiên. Ví dụ, Nga và Iran đã ký một
thỏa thuận khí đốt trị giá 40 tỷ USD. Nhìn chung, Tehran đã thể hiện rõ sự đứng
về phía Nga, đặc biệt là liên quan đến các cuộc chiến ở Ukraine và Syria.
Đến lượt mình, Thổ Nhĩ Kỳ và Iran muốn tăng gấp 4 lần
thương mại của họ, bao gồm cả thông qua các giao dịch dầu khí mới. Ngoài ra,
Ankara hy vọng rằng trong tương lai họ sẽ có thể thanh toán hóa đơn khí đốt bằng
đồng lira và rúp thay vì đô la và euro. Và tất cả những điều này đang xảy ra
vào thời điểm mà ngành công nghiệp châu Âu lo ngại sẽ không có khí đốt của Nga
vào mùa đông.
Cũng có nhiều tiến bộ trong việc xuất khẩu ngũ cốc
của Ukraine và Nga qua Biển Đen ”, ông Putin nói tại một hội nghị thượng đỉnh ở
Tehran. Ông Erdogan nhấn mạnh rằng Nga đã có lập trường mang tính xây dựng
trong cuộc đàm phán ngũ cốc vào tuần trước tại Istanbul. Theo anh ấy, anh ấy hy
vọng sẽ sớm kết thúc hợp đồng. Nhưng Liên hợp quốc (LHQ), tổ chức cũng được cho
là sẽ tham gia vào các cuộc đàm phán, đã không bao giờ được nhắc đến ở Tehran.
Sự thống nhất được phơi bày không chỉ là một chiêu
trò PR chính trị. Việc Nga bị lên án trong Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc hồi
mùa xuân vang lên như một tín hiệu ấn tượng đối với cộng đồng thế giới. Báo chí
phương Tây gọi đó là "một tín hiệu được gửi tới ông Putin ấm áp hơn."
Nhưng ngay cả sau đó, vào mùa xuân, tại LHQ, trên thực tế, đại diện của hơn một
nửa nhân loại đã bỏ phiếu trắng hoặc thậm chí đứng về phía Điện Kremlin. Trong
khi đó, vào những ngày đó, ngay cả việc lựa chọn nút “bỏ phiếu trắng” cũng được
coi là sự ủng hộ đối với Matxcơva: xét cho cùng, nó đã bị đa số báo chí phụ thuộc
vào phương Tây mắng mỏ.
Dù chúng ta có lên án Matxcơva về các hành động
quân sự quan trọng đến mức nào đi chăng nữa, thì phương Tây phải nhận thức được
rằng còn lâu tất cả các quốc gia trên thế giới đều đánh giá tình hình này theo cùng
một cách của Mỹ và phương Tây.
Điều này không chỉ áp dụng cho Nga. Tất cả các biện
pháp trừng phạt của phương Tây mà nước này sử dụng để đáp trả tham vọng nguyên
tử của Iran đều không đạt được mục tiêu của họ: nước này tiếp tục nghiên cứu chế
tạo bom nguyên tử của riêng mình. Trên thực tế, không có bằng chứng
nào cho thấy Iran đã vi phạm nghĩa vụ của mình và tham gia vào việc chế tạo vũ
khí hạt nhân "vô thần", theo định nghĩa của nó, đã không được công bố
ở bất cứ đâu. Và Phương Tây, với các biện pháp trừng phạt
sâu sắc, tấn công toàn bộ dân chúng của chính mình, chỉ kích động lòng căm thù trong nước.
Để đối phó với các lệnh trừng phạt này, Iran, giống
như Nga, đang xây dựng mạng lưới quan hệ của riêng mình. Một tháng trước, ngoại
trưởng Iran đã có chuyến công du tới Ấn Độ. Theo đó, người ta biết rằng thương
mại song phương giữa hai nước trong tương lai có thể đạt được mà không cần đến
đồng đô la.
Erdogan tham gia đàm phán về tất cả các cuộc khủng
hoảng trên thế giới
Ở Thổ Nhĩ Kỳ, không chỉ có chính phủ, mà một
bộ phận đáng kể dân chúng cũng tin rằng NATO chịu một phần trách nhiệm về cuộc
chiến ở Ukraine. Và mặc dù Erdogan bị phương Tây lên án vì các chính sách
chuyên quyền của mình, song chính "kẻ chuyên quyền" này, không giống như các nhà
dân chủ phương Tây khác, đáng ngạc nhiên là thường ngồi vào bàn đàm phán về các cuộc
khủng hoảng lớn với vai trò trung gian. Và đôi khi - và với tư cách là người
tham gia tích cực vào việc giải quyết khủng hoảng.
Việc chỉ số chứng khoán của Đức tăng vọt ngay khi
Nga ám chỉ việc tiếp tục cung cấp khí đốt cho châu Âu cho thấy phương Tây đã trở
nên phụ thuộc như thế nào. Anh ta trở nên phụ thuộc vào những trạng thái mà trước
đây anh ta coi là không quan trọng. Châu Âu đã nhận ra điều này trong cuộc khủng
hoảng người tị nạn, khi họ phải quay sang Thổ Nhĩ Kỳ để được giúp đỡ.
Chủ tịch Ủy ban châu Âu Ursula von der Leyen đã bị
chỉ trích vì đàm phán cung cấp khí đốt với tổng thống chuyên quyền của
Azerbaijan vào đầu tuần này. Bộ trưởng Kinh tế Liên bang Robert Habek cũng đã bị những
lời chỉ trích và giận dữ khi ông tới Qatar vào mùa xuân với cùng một sứ mệnh.
Các nhà ngoại giao phương Tây chỉ thích duy trì
liên lạc với những người cùng chí hướng và phát triển những mối quan hệ này.
Nhưng dưới cái bóng của chính sách ngoại giao phương Tây được cho là không có
xung đột này, các quốc gia có suy nghĩ khác biệt đang ngày càng giành được nhiều
ảnh hưởng hơn, trở thành đối thủ đáng nể của phương Tây. Vì các nhà ngoại giao của chúng tôi chỉ
giao tiếp với những người cùng chí hướng, nên những quốc gia đối thủ này dường
như bị cô lập với chúng ta. Nhưng những quốc gia được cho là bị cô lập này
đang hành động một cách quyết đoán và giành được ảnh hưởng trong phần còn lại của thế giới. Và chính Mỹ cùng phương Tây vẫn đang bị cô lập, bị dư luận thế giới tẩy chay. Chúng ta phải thừa nhận điều này và tìm cách giải quyết một cách phù hợp.
