Thứ Ba, 30 tháng 12, 2025

CÔNG AN TỈNH QUẢNG NGÃI LÊN ÁN VIỆC VINH DANH 'NỖI BUỒN CHIẾN TRANH' - TÁC PHẨM BÔI NHỌ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN, XUYÊN TẠC CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC THÀNH CUỘC 'NỘI CHIẾN'

Không chỉ các Cựu Chiến binh mà là tất cả những người yêu nước Việt đều yêu cầu Phó Thủ tướng Mai Văn Chính phải trả lời cho câu hỏi: Tại sao vinh danh "Nỗi buồn chiến tranh" - một tác phẩm xuyên tạc bịa đặt cuộc Kháng chiến Chống Mỹ cứu nước? 

Dẫu ông Mai Văn Chính sinh sau đẻ muộn (Sn 1961) nên không tham gia cuộc Kháng chiến Chống Mỹ cứu nước, nhưng ngay từ khi làm Chuyên viên bộ phân Nghiên cứu, Văn phòng UBND tỉnh Long An (11/1983 – 02/1985) thì ông buộc phải biết cuộc Kháng chiến Chống Mỹ cứu nước không phải là NỘI CHIẾN như Bảo Ninh xuyên tạc! 

Xem video clip Bảo Ninh xuyên tạc cuộc Kháng chiến Chống Mỹ cứu nước của cả Dân tộc Việt Nam là NỘI CHIẾN:

Trước khi tiếp tục đọc bài mới, kính mời mọi người coi lại bài:

1. Hai nguyên tắc nằm lòng cho các nhà báo Việt Nam: TRUNG THỰC VÀ ĐỪNG NHÌN SỰ KIỆN BẰNG CON MẮT NGƯỜI MỸ!

2. Muốn bàn về cuộc chiến Ukraina (hay bất kỳ cuộc chiến tranh nào), việc trước tiên phải tìm hiểu bên nào có chính nghĩa

3. VIẾT LỊCH SỬ KHÁNG CHIẾN KHÔNG THỂ BỎ QUA VIỆC TÌM HIỂU BẢN CHẤT CHÍNH TRỊ CUỘC CHIẾN...

 cùng một vài bài khác: 

1. TẠI SAO CHƯA BẮT ĐÀM BÍCH THUỶ (FULBRIGHT) VÀ BẢO NINH (NỖI BUỒN CHIẾN TRANH) NHỈ?

 4. Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn: MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ KHI ĐỌC TIN ‘NỖI BUỒN CHIẾN TRANH’ ĐƯỢC VINH DANH. LÀ CHIẾN SĨ GIẢI PHÓNG, TÔI YÊU CẦU BAN TỔ CHỨC PHẢI THU HỒI SỰ VINH DANH NÀY 

8. TƯỚNG NGUYỄN QUỐC THƯỚC LÊN TIẾNG VỀ CUỐN TIỂU THUYẾT BỆNH HOẠN 'NỖI BUỒN CHIẾN TRANH' CỦA BẢO NINH

9. CHÂN DUNG CON NGƯỜI THẬT CỦA BẢO NINH QUA TRẦN THUẬT CỦA ĐỒNG ĐỘI  
10. “NỖI BUỒN CHIẾN TRANH” - SỰ SAI LẦM CƠ BẢN KHI CÁC NHÀ PHÊ BÌNH NHÌN VÀ ĐÁNH GIÁ SỰ KIỆN BẰNG CON MẮT NGƯỜI MỸ CÙNG PHƯƠNG TÂY 
11. Tin vui: TRUNG ƯƠNG HỘI CỰU CHIẾN BINH VIỆT NAM CÓ VĂN BẢN VỀ RÁC PHẨM PHẢN ĐỘNG ‘NỖI BUỒN CHIẾN TRANH’ CỦA BẢO NINH
Hôm nay, Google.tienlang trân trọng giới thiệu ba bài báo liền gần đây của Công an tỉnh Quảng Ngãi trên Trang thông tin điện tử Công an tỉnh Quảng Ngãi. Lưu ý, tỉnh Quảng Ngãi ngày nay bao gồm cả tỉnh Quảng Ngãi cũ và tỉnh Kontum, vì vậy Quảng Ngãi ngày nay là tỉnh có diện tích lớn thứ tư trong số các tỉnh, thành phố Việt Nam:
Dưới đây, Google.tienlang trân trọng giới thiệu 3 bài báo gần đây của Công an tỉnh Quảng Ngãi LÊN ÁN VIỆC VINH DANH 'NỖI BUỒN CHIẾN TRANH' - TÁC PHẨM BÔI NHỌ QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN,  XUYÊN TẠC CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỨU NƯỚC THÀNH CUỘC 'NỘI CHIẾN'. 
******
Ảnh chụp màn hình tiêu đề bài của Công an tỉnh Quảng Ngãi

Thời gian gần đây, một số cá nhân và sản phẩm văn hóa - truyền thông mạng đã đưa ra các thông tin, quan điểm sai lệch, phiến diện về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam. Dù dưới hình thức tác phẩm văn học, phim tài liệu, bài phỏng vấn hay diễn ngôn học thuật, mục tiêu chung của các thông tin, quan điểm này đều hướng đến làm mờ nhạt tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, hạ thấp giá trị hy sinh, và từng bước xuyên tạc bản chất lịch sử của dân tộc ta.

Đây không phải hiện tượng đơn lẻ mà là một chiến thuật lâu dài, tinh vi, được triển khai theo kiểu “mưa dầm thấm lâu”, nhằm gieo rắc ngờ vực, làm xói mòn nhận thức lịch sử của giới trẻ - thế hệ không trực tiếp trải qua chiến tranh.

Nhận diện thủ đoạn “biến cuộc chiến tranh xâm lược thành nội chiến”

Một số phát biểu và tác phẩm đã cố tình đánh tráo bản chất cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bằng cách mô tả đây là cuộc "nội chiến”, nơi “người Việt đánh người Việt”.

Thủ pháp này nguy hiểm ở chỗ: (i) Họ xóa bỏ yếu tố xâm lược từ bên ngoài - trong khi đây chính là nguyên nhân căn bản của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam; (ii) Đánh đồng bản chất hai phía: Một bên là cả dân tộc Việt Nam chiến đấu vì độc lập cho dân tộc, tự do hạnh phúc cho Nhân dân, còn một bên là nguỵ quân, nguỵ quyền tồn tại nhờ sự viện trợ và chỉ huy từ ngoại bang; (iii) Tạo cảm giác cuộc chiến là vô nghĩa, từ đó phủ nhận giá trị của lịch sử dân tộc.

Sự thật lịch sử mà nhiều tài liệu quốc tế, kể cả của Mỹ đều thừa nhận: Chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến tranh xâm lược, trong đó quân đội Mỹ giữ vai trò chủ chốt và quyết định.

Như vậy, cái gọi “nội chiến” là sai về bản chất và trái với bối cảnh địa - chính trị của nửa sau thế kỷ XX.

Thủ pháp “tái định vị chính nghĩa” cho chính quyền Sài Gòn trước 1975

Một số quan điểm cho rằng cần “trả lại” danh dự, chính nghĩa hay di sản cho nguỵ quyền Sài Gòn. Đây cũng là dạng xét lại lịch sử thông qua kỹ thuật: (i) Họ tách chính quyền Sài Gòn khỏi mối quan hệ lệ thuộc Mỹ; (ii) Che mờ bản chất chính trị - kinh tế - quân sự của bộ máy này; (iii) Đồng nhất thể chế đó với các mô hình hiện đại để tạo cảm giác “tiếc nuối”.

Lập luận này hoàn toàn không đúng khi đối chiếu với tài liệu lịch sử về chế độ Việt Nam cộng hoà: Bộ máy chính quyền tồn tại nhờ “ô dù” quân sự Hoa Kỳ; nền kinh tế phụ thuộc viện trợ của Mỹ; quân đội vận hành dưới mệnh lệnh của cố vấn Mỹ.

Một thực thể không độc lập, tự chủ, tự quyết về chính trị, kinh tế, quân sự thì không thể xem là “di sản thể chế” để kế thừa.

Khai thác tác phẩm văn học, phim tài liệu để gieo ngờ vực lịch sử

Các tác phẩm như tiểu thuyết, phim tài liệu, phỏng vấn cá nhân… vốn mang tính chủ quan, nhưng khi được sử dụng có chủ đích lại trở thành công cụ: (i) chọn lọc cảm xúc, bi kịch cá nhân để làm lu mờ bản chất lịch sử dân tộc; (ii) nhấn mạnh nỗi đau của phía xâm lược, khiến người xem lầm tưởng “cả hai bên đều như nhau”; (iii) lấy cảm xúc, cảm tính cá nhân thay thế cho sự thật khách quan của lịch sử.

Phim của phương Tây, của Mỹ về chiến tranh Việt Nam thường xây dựng kịch bản theo hướng “nhìn từ phía Mỹ”, đặt cảm xúc người Mỹ lên trung tâm, có phim mô tả họ là “nạn nhân của cuộc chiến".

Nhìn từ góc độ điện ảnh của xứ sở tự do, thương mại hàng đầu, giải trí đi kèm, bên ngoài họ có thể chấp nhận được. Nhưng để giải thích lịch sử, thì không được, bởi lẽ: Sự thật, người Mỹ không phải nạn nhân, ngay chính phương Tây, Liên Hợp Quốc và chính người Mỹ đều thừa nhận Mỹ là lực lượng tiến hành chiến tranh, gây ra hàng loạt vụ thảm sát dân thường Việt Nam, rải chất độc da cam.., để lại hậu quả, di chứng nặng nề cho nhiều thế hệ người Việt Nam.

Tác động nguy hiểm đối với giới trẻ và môi trường học thuật

Khi những thông tin, quan điểm sai lệch được đưa vào môi trường văn hoá, giáo dục, lan truyền xã hội mà thiếu đối chứng khoa học, chúng dễ tạo ra tâm lý, tư tưởng mơ hồ, hoài nghi về lịch sử, về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc Việt Nam - tiến trình “phi chính trị hóa lịch sử”.

Đây chính là mục tiêu của trào lưu xét lại, nguỵ sử, lật sử hướng tới làm yếu đi nền tảng tinh thần, văn hoá của dân tộc, từ đó tác động tới ổn định xã hội và sự bền vững của niềm tin lịch sử, văn hoá.

Lịch sử không thể đảo ngược

Bản chất cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là cuộc chiến tranh nhân dân chính nghĩa, yêu nước, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, chống lại chiến tranh xâm lược đế quốc của Mỹ, nhằm bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất Tổ quốc, khẳng định chân lý "Không có gì quý hơn độc lập, tự do", trở thành biểu tượng của phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới.

Đây là cuộc đấu tranh giữa dân tộc Việt Nam yêu hòa bình, độc lập với ý chí áp đặt, thống trị của chủ nghĩa đế quốc, thể hiện sức mạnh vĩ đại của ý chí, trí tuệ và tinh thần đại đoàn kết dân tộc.

Hàng nghìn tài liệu quốc tế, từ Liên Hợp Quốc, từ chính nước Mỹ đến các nhà nghiên cứu độc lập, đều xác nhận bản chất chiến tranh Việt Nam là chiến tranh xâm lược của Mỹ.

Nỗi đau, mất mát của Nhân dân Việt Nam là sự thật không thể phủ nhận. Hàng triệu người chết, hàng triệu người mang di chứng chất độc hóa học, hàng trăm nghìn héc-ta đất nhiễm chất độc, trộn lẫn bom mìn… Đây không phải “cảm xúc”, mà là bằng chứng vật chất.

Không thể dùng góc nhìn đơn lẻ cá nhân để thay thế sự thật lịch sử. Cảm xúc cá nhân, tác phẩm nghệ thuật, hồi ký… chỉ là một mảnh ghép, không thể đại diện cho cả bức tranh.

Như vậy, trào lưu “lật sử”, “ngụy sử” và các nỗ lực xét lại lịch sử không còn là nguy cơ tiềm ẩn, mà đã hiện diện rõ rệt qua nhiều sản phẩm văn hóa - học thuật, điển hình như "Nỗi buồn chiến tranh".

Để tôn trọng và bảo vệ sự thật lịch sử được khách quan cần: (i) Tiếng nói khoa học, chuẩn mực, khách quan; (ii) Phản bác luận điểm sai trái bằng chứng cứ lịch sử vững chắc; (iii) Tăng cường giáo dục lịch sử cho giới trẻ bằng phương pháp hiện đại; (iv) Xây dựng môi trường học thuật trong sạch, tôn trọng sự thật khách quan.

Giữ gìn lịch sử không phải để khơi lại hận thù, mà để bảo vệ "căn cước" dân tộc, nuôi dưỡng tinh thần độc lập, và ngăn chặn, đập tan mọi âm mưu xuyên tạc làm tổn thương sự thật lịch sử.

Hãy nhận diện và phản bác, cùng với đó cũng cần làm rõ để xử lý.

Tác giả Thiên Quỳ Tử

****

Bài 2. Những điều suy ngẫm từ một cuốn sách và sóng ngầm dướinền văn hóa - tư tưởng

Những ngày gần đây, từ một cuốn tiểu thuyết tưởng đã nằm yên suốt ba thập kỷ, dư luận bỗng dậy lên những làn sóng không nhỏ. Kẻ tán dương hết lời, người trăn trở phản đối cũng chẳng tiếc sức, khiến một câu chuyện tưởng thuần túy thuộc về văn chương lại mở ra biết bao suy ngẫm rộng lớn hơn về văn hóa, tư tưởng và cách chúng ta gìn giữ di sản tinh thần của dân tộc. Giữa những lời qua tiếng lại ấy, trộm nghĩ: điều cần suy ngẫm không nằm hết trong mấy dòng chữ in trên trang sách, mà ở cách xã hội hôm nay đặt chúng vào dòng chảy văn hóa đương đại.

Văn chương có quyền soi vào những nỗi đau thầm kín, gợi lên những bóng tối mà đời sống thường ngày đôi khi né tránh. Nhưng lịch sử thì không thể chạm đến một cách tùy tiện. Lịch sử là nền tảng tư tưởng của dân tộc, là nơi khắc ghi chính nghĩa của cuộc kháng chiến vệ quốc vĩ đại, là không gian linh thiêng nơi hình tượng Bộ đội Cụ Hồ được gìn giữ bằng máu và danh dự. Bởi vậy, khi một tác phẩm mô tả người lính bằng những chi tiết tàn bạo hoặc sa đọa, rồi bị các thế lực thù địch, báo chí phản động, những kẻ bại trận năm xưa hay nhóm xét lại lịch sử lợi dụng như “bằng chứng văn chương” để phủ nhận chính nghĩa của cuộc đấu tranh giải phóng, thì tác phẩm ấy không còn dừng lại trong phạm vi mỹ học thuần túy. Nó đã trở thành một mảnh ghép trong chiến lược diễn biến hòa bình trên lĩnh vực tư tưởng – văn hóa, bất luận chủ ý ban đầu của tác giả là vô tình hay hữu ý.

Nhà trường vốn là nơi gieo những mầm non thuần khiết. Một đoạn văn, một trang sách khi chạm đến lịch sử sẽ trở thành điểm tựa đầu tiên để học trò hình dung về cha anh. Những mô tả dễ gây ngộ nhận, những lát cắt có thể bị kẻ xấu lợi dụng, nếu không được cân nhắc cẩn trọng, rất dễ gieo vào tâm trí non trẻ những nhận thức lệch lạc. Khi thế hệ mới còn chưa đủ trải nghiệm để phân biệt đâu là hư cấu nghệ thuật, đâu là sự bóp méo cố tình, đâu là thủ pháp sáng tác, đâu là ý đồ bị lợi dụng, thì trách nhiệm của người biên soạn, người giảng dạy càng phải nghiêm cẩn gấp bội.

Lại nghe những tiếng thở dài từ các cựu chiến binh – những người đã gửi tuổi xuân cho chiến trận. Họ không oán trách văn chương; họ chỉ lo cho danh dự của đồng đội đã khuất – những người còn nằm lại nơi chiến trường với tấm bia “Liệt sĩ chưa biết tên”, chẳng thể tự mình lên tiếng bảo vệ. Họ lo cho sự trong sạch của lý tưởng mà họ từng mang trên vai. Họ sợ hậu thế, chỉ vì vài trang viết thiếu thận trọng, sẽ hiểu sai cái tinh anh của một thời đại, cái khí phách đã làm nên chiến thắng. Những nỗi lo như thế, lẽ nào không đáng để người làm quản lý suy ngẫm?

Một tác phẩm văn học tự nó không đủ sức làm chao đảo nền tảng tư tưởng quốc gia. Nhưng cách ta đặt tác phẩm ấy vào đời sống – cách thẩm định, cách giảng dạy, cách tôn vinh – lại có thể trở thành phép thử cho bản lĩnh quản lý, cho sự tinh tế trong bảo vệ chính nghĩa và ký ức cộng đồng. Danh không chính, định không nghiêm, mọi bước đi sai lầm đều có thể tạo ra lệch lạc.

Giữ gìn lịch sử không chỉ bằng lời tuyên thệ, mà bằng sự nhất quán trong từng quyết định. Giữ gìn hình tượng người lính không chỉ bằng cảm xúc bộc phát, mà bằng bảo đảm rằng những gì được trao vào tay học sinh đều xứng đáng với máu xương của bao thế hệ. Giữ gìn nền tảng tư tưởng dân tộc không chỉ bằng khẩu hiệu, mà bằng một hệ thống quản lý văn hóa – giáo dục đủ minh triết, thận trọng, nhạy bén và cảnh giác trước những biến động tư tưởng len lỏi từng ngày. Với người hữu tâm, một lời là đủ hiểu. Với người có trách nhiệm, một sự việc là đủ để soi. Lịch sử vẫn đứng đó – lặng lẽ mà sáng ngời; điều quan trọng là trong những lựa chọn hôm nay, liệu chúng ta có giữ được cho lịch sử sự trong sạch mà bao thế hệ đã đánh đổi bằng sinh mệnh hay không.

*****

Bài 3. Mặt trận tư tưởng ngày càng cam go, quyết liệt và trách nhiệm của mỗi công dân

Không gian mạng đang là “mảnh đất màu mỡ” được các thế lực thù địch, đối tượng phản động, chống đối triệt để lợi dụng tuyên truyền, chống phá Đảng, Nhà nước, nhất là trên mặt trận tư tưởng. Song song đó là những hoạt động phá hoại tư tưởng trên thực địa với thủ đoạn hết sức thâm độc, nguy hiểm thông qua các hoạt động sáng tác, giáo dục để lồng ghép nội dung xuyên tạc, phá hoại nền tảng tư tưởng.

Mặt trận tư tưởng ngày càng cam go, quyết liệt

Thực tế cho thấy, các thế lực thù địch, đối tượng phản động, chống đối đang đẩy mạnh các hoạt động nhằm hiện thực hóa âm mưu “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực văn hóa, tư tưởng, tăng cường tán phát thông tin sai trái, độc hại nhằm tác động tiêu cực đến tư tưởng, làm suy giảm niềm tin của cán bộ, đảng viên và Nhân dân vào sự lãnh đạo, điều hành, quản lý của Đảng, Nhà nước. Bên cạnh hoạt động xuyên tạc, bôi nhọ lãnh đạo, nói xấu Đảng, Nhà nước, thời gian gần đây nổi lên thủ đoạn xét lại lịch sử, “lật sử”, xóa tội, vinh danh các nhân vật lịch sử gây tội ác với đất nước, Nhân dân; sáng tác, tôn vinh những tác phẩm xuyên tạc lịch sử, điển hình là cuốn sách “Nỗi buồn chiến tranh” có nội dung bôi nhọ hình ảnh quân đội nhân dân, xuyên tạc cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc là “nội chiến”, thậm chí len lỏi vào chương trình giáo dục phổ thông để “đầu độc”, “tẩy não” thế hệ trẻ. Điều này là vô cùng nguy hiểm, cho thấy nguy cơ “diễn biến hòa bình” đang hiện hữu trên mặt trận văn hóa, tư tưởng.

Trên địa bàn tỉnh Quảng Ngãi, lợi dụng các vấn đề được dư luận quan tâm, tồn tại, bất cập trong công tác quản lý nhà nước, các đối tượng phản động, bất mãn, chống đối đăng tải thông tin xuyên tạc, thổi phồng sai phạm của cá nhân, tổ chức, kích động tư tưởng, tâm lý bất bình trong Nhân dân, gây chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân. Chỉ tính riêng trong năm 2025, Công an tỉnh Quảng Ngãi đã điều tra, truy tố 02 đối tượng về tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” và “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”; xử phạt vi phạm hành chính 14 đối tượng với tổng số tiền 87.500.000 đồng, răn đe 17 đối tượng về hành vi cung cấp, chia sẻ thông tin tuyên truyền chống phá Đảng, Nhà nước, chính quyền các cấp.

Trách nhiệm của công dân trên mặt trận tư tưởng

Bảo vệ nền tảng tư tưởng là trách nhiệm của cả hệ thống chính trị và toàn dân, đặc biệt là thế hệ trẻ. Trách nhiệm này vừa thiêng liêng, vừa cấp bách, bởi nếu mặt trận tư tưởng bị bỏ trống, hệ quả sẽ khôn lường, đó là nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong tư tưởng người dân, đe dọa trực tiếp đến sự tồn vong của chế độ và sự lãnh đạo của Đảng.

Mỗi người dân hãy là một chiến sĩ trên mặt trận bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, tích cực tham gia đấu tranh, phản bác các quan điểm sai trái, thù địch, lan tỏa giá trị tốt đẹp, nhân văn trong xã hội; phát huy sức trẻ, khả năng sáng tạo để tạo ra những sản phẩm thông tin, truyền thông sinh động, hiệu quả về bảo vệ nền tảng tư tưởng. Đồng thời, tích cực rèn luyện, nghiên cứu, nâng cao nhận thức, bản lĩnh chính trị, tăng cường khả năng “miễn dịch”, nâng cao “sức đề kháng” trước âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực thù địch, phản động.

Tác giả Minh Phát

Hoàng Minh Tâm - Biên tập viên Google.tienlang Giới thiệu

Kính mời xem các bài liên quan:

19 nhận xét:

  1. Bộ đội Cụ Hồlúc 01:33 31 tháng 12, 2025

    KHI KHÁNG CHIẾN CỨU NƯỚC BỊ COI LÀ NỖI BUỒN. LỠ CÓ GIẶC THÌ AI SẼ LÊN ĐƯỜNG CỨU NƯỚC?
    Mấy ngày qua những người yêu nước chân chính không khỏi bàng hoàng khi một cuốn sách hư cấu bôi đen hình tượng người lính được khen thưởng. Các Cựu Chiến Binh, những người viết lên bản anh hùng ca chói lọi của loài người cảm thấy như bị xuc,phạm khi hình ảnh của họ bị bóp méo thành một đám người hung đồ, bặm trợn, đầy rẫy ưu sầu, ấm ức, ủy mị, nhỏ nhen. Thật vô cùng khó hiểu khi một cuốn sách dị tật được một kẻ trong nhóm phản tặc KN72 "bảo kê" (Nguyen Ngoc) lại được coi là "một tác phẩm có giá trị" để được khen thưởng ?
    Quần chúng đang bất bình tột độ. Không hiểu một nhóm người nào đó đang muốn cái gì khi cho phép vinh danh những trang viết bôi đen người chiến sỹ cách mạng ?
    Chúng ta đều biết truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta ngay thuở văn chương định hình từ thượng cổ là Văn Dĩ Tải Đạo. Tức là văn chương phải chuyển tải được những giá trị cao đẹp nhất của con người. Vậy mà, thật kinh khủng khi cuốn Nỗi Buồn Chiến Tranh hư cấu ra những tình tiết thấp hèn, bệnh hoạn của một vài người nào đó lại được khen thưởng ?
    Nỗi Buồn Chiến Tranh không hề chuyển tải được đạo đức cao đẹp của con người. Vậy khen thưởng cho tác phẩm đầy dị tật này có phải đi ngược lại đạo lý của dân tộc, đi ngược lại tinh thần nghệ thuật vị nhân sinh, tinh thần nghệ thuật phục vụ sự nghiệp chân chính của cách mạng hay không ? Và nếu là đi ngược với toàn bộ tiêu chí trên thì người ta còn trung với Đảng, hiếu với dân không hay chỉ còn là cái vỏ ? Nỗi niềm này xin để lại cho nhân dân kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.
    Từ cổ xưa đến nay, trên trái đất này không một người lương thiện nào muốn có chiến tranh, trừ những kẻ x,âm,lược, trừ bè lũ b'án n'ước cầu vinh. Do vậy, việc sẵn sàng chịu đựng chêt chóc gian lao, sẵn sàng lấy thân mình chở che cho Tổ quốc là sứ mệnh cao cả thiêng liêng chứ đâu phải là nỗi buồn. Kẻ bịa ra chân dung người lính chống ngoại xâm, tiễu trừ bọn bán nước chỉ là một đám vô thiên vô pháp, đầy tranh giành, bệnh hoạn thì kẻ đó chỉ là những phần tử thối tha, bất đạo đức, không đại diện cho ai cả. Khen thưởng cho những dòng chữ hư cấu ra những tình tiết bệnh hoạn đó để làm gì ? Dân tộc chúng ta đâu có thể chấp nhận vinh danh những kẻ khuyết tật về nhân cách kiểu này ???
    Chiến tranh xảy ra là do những kẻ cuop nước và bán nước gây ra. Chống lại tội ác của những kẻ đó thì gian khổ, chêt,chóc hy sinh là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, đứng trước sự hy sinh đau đớn ấy, người tử tế với non sông luôn bình thản ngẩng cao đầu, chứ không dằn vặt, trách móc hoặc buông thả sa đọa.
    "...Dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác ta bọc trong da ngựa cũng nguyện xin làm..."
    Lời Hịch của Đức Quốc công Tiết chế mấy ngàn năm vẫn còn âm vang bất hủ . Đâu có chuyện thân ta phơi ngoài nội cỏ lại trở thành nỗi buồn, nỗi ấm ức khi phải chịu đựng gian khổ hy sinh ? Trai tráng muôn người thản nhiên khắc hai chữ Sát Thát trên tay. Địch chêt mười thì ta cũng chêt bốn, năm phần. Nhưng trước sự mất mát "nghìn thây da ngựa" đó đâu có thấy sự dằn vặt, hoảng hồn nào ở những chàng trai Sát Thát ?
    "...Tướng sỹ một lòng phụ tử
    Hòa nước sông chén rượu ngọt ngào..."
    Thử hỏi nước sông có gì ngọt lịm ? Vậy mà người kháng chiến vẫn hân hoan uống trong tâm thế ngọt ngào. Nếu âu sầu, nhỏ nhen, không tự nguyện bước vào trận địa sao có thể coi vị phèn chát của nước sông là hương vị của giọt mật rót vào tâm can ?
    Trần Bình Trọng ngẩng cao đầu trước quân thù. Lê Lai hiến thân mình cứu chúa không một mảy may sầu não. Đó chẳng phải là vượt qua tất cả đau thương, sợ hãi để mang niềm vui về cho dân tộc hay sao ?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Bộ đội Cụ Hồlúc 01:35 31 tháng 12, 2025

      Phan Châu Trinh bị đọa đày tàn độc ở địa ngục trần gian Côn Đảo vẫn khẳng khái thốt lên như thế này :
      "Những kẻ vá trời khi lỡ bước
      Gian nan chi kể việc cỏn con".
      Phạm Tất Đắc viết :
      "...Vạch trời thét một tiếng vang
      Cho thân tan với giang san quê nhà".
      Điển tích ngàn năm vẫn còn vô vàn tấm gương cao cả, tự nguyện đốt cháy thân mình làm ngọn lửa sưởi ấm núi sông là không thể chối cãi. Đầu r,ơi m'áu chảy, da ngựa bọc thây không hề lùi bước. Bị kẻ địch đọa đày tàn khốc chẳng hề cảm thấy buồn. Tự nguyện xẻ tan thân xác mình để hiến dâng cho Tổ quốc mà không hề nuối tiếc thở than. Thật là cao quý. Còn kẻ bịa ra những hình tượng sa đọa, buồn rầu, bặm trợn, bi lụy khi làm nghĩa vụ với non sông thì là hạng người gì ? Sao lại có thể vinh danh cái tư tưởng tối thui đó được ?
      Người kháng chiến của chúng ta trong 30 năm đấu tranh giành độc lập và thống nhất đất nước là kết tinh của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, hy sinh tất cả quyền lợi cá nhân, vượt qua muôn vàn gian khổ đau thương để đem về tương lai tươi sáng cho dân tộc. Hình tượng đó là có thật, là chủ đạo trong chiến thắng vẻ vang của dân tộc ta. Những người lính đó là giọt máu sống động của hiện thực cách mạng, đem đại nghĩa thắng hung tàn chứ không phải là những nhân vật hư cấu. Văn chương có thể hư cấu để hiện thực thêm sinh động hơn chứ không được phép hư cấu để bôi đen hiện thực. Kẻ nào dùng ngòi bút để đảo ngược hiện thực thì đó là dấu hiệu xuyen tạc lịch sử, bôi nhọ cả một thế hệ Anh hùng, bôi nhọ chính nghĩa của dân tộc. Cần phải nghiêm trị những kẻ vô đạo đức như vậy.
      Thế hệ Anh hùng trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ của dân tộc ta là có thật. Chặng đường chịu đựng hy sinh tàn khốc của các chị các anh không phải là chặng đường chứa đựng những con người uế tạp như tên tặc văn miêu tả. Không phải chặng đường chất chứa những ham muốn tầm thường, những tư tưởng thấp kém, đớn hèn, bệnh hoạn khi phải góp sức mình chống giặc ngoại xâm. Nỗi Buồn Chiến Tranh không chuyển tải được hiện thực anh dũng, cao cả, thiêng liêng của người kháng chiến mà lại hư cấu ra những tình tiết thô lỗ, lệch lạc, tầm thường thì đây chính là thứ văn tải đạo tặc chứ không phải là văn dĩ tải đạo.
      Những người lính cao cả Anh hùng của chúng ta vẫn còn ở đây. Họ là những pho tượng sống của chủ nghĩa Anh hùng cách mạng, thanh cao và anh dũng chứ không phải là những hình ảnh nhớp nhúa, tham lam, thấp hèn như lời của kẻ viết nỗi buồn.
      Có vô vàn trang nhật ký của những người kháng chiến ghi lại phẩm chất cao đẹp của người chiến sỹ cách mạng chứ không phải đen thui như xuyên tạc của tên tặc bút Nỗi Buồn.
      Họ ghi lại những khoảnh khắc của chính họ trên chiến trường. Họ viết không phải là để tuyên truyền nên không có chuyện tô hồng, hư cấu trong nhật ký của họ được. Nhật ký Nguyễn Văn Thạc, nhật ký Đặng Thùy Trâm là minh chứng hùng hồn nhất về tinh thần lạc quan, cao thượng và nhân ái của người lính kháng chiến. Đặc biệt là nhật ký Đặng Thùy Trâm được lính Mỹ giữ gìn và kính trọng càng chứng minh sự chân thực ở những trang viết của chị về người lính cụ Hồ, càng chứng minh phẩm chất cao đẹp của cách mạng.
      Ngày 21/2/1970 chị viết : "...Nào những ngày mưa lạnh, dốc núi trơn như đổ mỡ. Bọn mình quần áo ướt đẫm, miệng vẫn cười, vẫn hát, vai vẫn khiêng những cây to về làm nhà. Nào là những buổi trưa không người nào chịu nghỉ..."
      Ngày 30/6/1968 chị viết "...có ở nơi đâu mà mỗi người dân (miền Nam) đều là những dũng sỹ diiệt Mỹ. Mảnh đất thấm m'áu kẻ thù, mỗi gia đình đều mang nặng khăn tang mà vẫn kiên cường chiến đấu với niềm lạc quan kỳ lạ. Vinh dự biết bao khi Thùy được đứng trong đội ngũ chiến đấu ấy".
      Ngày 19/3/1969 chị viết :"Lực hay quàng chiếc khăn đỏ trên vai có dòng chữ "Thề quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" và tiếng hát ấm áp vang lên trong những buổi chiều "núi sông ơi đẹp sao, khi trăng sáng núi đồi".

      Xóa
    2. Bộ đội Cụ Hồlúc 01:36 31 tháng 12, 2025

      Ngày 9/1/1969 chị viết : "vết thương đau đớn nhiều nhưng Bốn không rên la mà chỉ lo một điều : có còn chiến đấu được nữa hay không".
      Tất cả đời quân ngũ của chị đều được ghi chép sống động, chân thực. Nhật ký của các chiến sỹ khác cũng vậy. Biển gian lao và chêt chóc vây quanh nhưng ở các chị các anh luôn sáng ngời tình đồng bào, đồng chí, đùm bọc thủy chung, trong sáng, lạc quan, anh dũng quật cường và cống hiến chứ không sa đọa, nhớp nhúa như xuyên tạc của tên Nỗi Buồn bút quỷ.
      Không thể tìm thấy bất kỳ chi tiết nào trong nhật ký của bộ đội cho thấy lời ca thán, bế tắc, cùng quẫn hoặc đổ lỗi cho hoàn cảnh. Không tìm thấy bất kỳ hành vi đểu giả, ngang ngược, thô lỗ, bệnh hoạn nào ở những người con đã hiến cả tuổi thanh xuân để lên đường chống Mỹ ngụy. Đành rằng muôn ngàn người thanh cao cũng có vài người thô bỉ, đầu hàng, bỏ trốn hoặc vi phạm đạo đức. Nhưng những kẻ đó chỉ là vô cùng ít ỏi, không đại diện cho đội ngũ chiến thắng Mỹ ngụy. Những người thô bỉ đó không được chấp nhận trong quân đội nhân dân Việt Nam.
      Vậy mà Bảo Ninh lại gán cho những người chiến thắng ấy những hình ảnh tham lam, bặm trợn, lỗ mãng như những kẻ giang hồ. Gán cho họ những hình ảnh nhầy nhụa, hành lạc như những kẻ đê hèn, hạ tiện ? Đây chính là hành vi xuyen tạc sự thật, bôi nhọ chính nghĩa trong văn chương, xuc phạm phẩm giá của cả một thế hệ Anh hùng. Tội ác này của Bảo Ninh là không thể dung thứ.
      Dân tộc ta và thế hệ trẻ của cần phải học tập những đức tính cao quý của Bác Hồ và những chiến sỹ cách mạng tiêu biểu chứ không phải học tập những hình tượng bệnh uế tạp, xấu xa, không có thật từ những trang viết của Bảo Ninh, hoặc nhìn vào đó để xem thường giá trị của cách mạng. Chính vì vậy, những người có lương tri đúng đắn không bao giờ chấp nhận coi Nỗi Buồn Chiến Tranh là một hình mẫu văn chương để được trọng thưởng.
      Trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất của cuộc đời, Bác Hồ vẫn lạc quan như thế này :
      "Ngục trung vô tửu diệc vô hoa
      Đối thử lương tiêu nại nhược hà.
      Nhân hướng song tiền khán minh nguyệt
      Nguyệt tòng song khích khán thi gia".
      Giữa chốn lao tù bị đọa đày đau khổ, Người vẫn bình thản ngắm trăng để vượt mọi gian lao. Người còn dạy :
      "Vật chất tuy đau khổ.
      Không nao núng tinh thần".
      Chính nhờ khí phách ngoan cường và đạo đức vĩ đại của Người mà toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta đã vượt muôn trùng mưa bom bão đạn của Mỹ ngụy, chịu muôn vàn tang tóc, biến nhà tù đế quốc thành trường học cách mạng với nụ cười tươi rói trên môi chứ không hề u uất, hung đồ, nhếch nhác như tên tặc văn hư cấu. Nụ cười sảng khoái của ông lái đò trên sông Thạch Hãn năm xưa và nụ cười Võ Thị Thắng là minh chứng hùng hồn kháng chiến là gian khổ nhưng vẻ vang chứ không phải là nơi chất chứa nỗi buồn, không chứa đựng những thành phần hổ lốn vô luân.

      Xóa
    3. Bộ đội Cụ Hồlúc 01:37 31 tháng 12, 2025

      Có vẻ Bảo Ninh không phải là người nhiều tử tế. Có lẽ tư tưởng của hắn đi ngược lại với những người đứng đắn vì nước quên thân như Bác Hồ nên hắn mới bôi nhọ hình ảnh những người lính của Bác tới mức thậm tệ như vậy.
      Chúng tôi nhận được thông tin Bảo Ninh từng là kẻ vi phạm kỷ luật rất nghiêm trọng và đã bị đuổi khỏi Đảng, hắn cũng đã từng xuyên tạc rằng chiến tranh giữa ta và Mỹ ngụy là một cuộc nội chiến. Nếu nhân cách Bảo Ninh như thế thì đừng ngạc nhiên khi hắn đ¡¡ên cuồng bôi nhọ người lính cụ Hồ trong Nỗi Buồn Chiến Tranh.
      Thử hỏi khi kháng chiến bị coi là nỗi buồn chứ không phải trách nhiệm cao cả thiêng liêng. Khi người lính kháng chiến chống Mỹ ngụy bị bôi đen thành những đám ô hợp, thối tha thì sau này lỡ có giặc đến, giặc bán nước nổi lên thì ai lên đường chống giặc ?
      Chống giặc làm gì để phải ôm nỗi buồn, hoang mang, ấm ức ? Chống giặc làm gì để phải gia nhập đội ngũ gồm những người uế tạp ? Nấp ở nhà cho đỡ buồn có tốt hơn không ?
      Chế độ tồn hay vong hoàn toàn phụ thuộc vào nhận thức kháng chiến là thiêng liêng hay chỉ là sầu đau, thiểu não. Nếu trui rèn Nỗi Buồn Chiến Tranh thành "ngọn đèn lý tưởng" thì sẽ sinh ra hạng người gì ?
      Nỗi Buồn Chiến Tranh từng là sản phẩm được kẻ chống lại Đảng rất đề cao và cũng được các thế lực chống cộng tôn sùng. Như vậy có thể hiểu sản phẩm đó chính là phương tiện để chống cộng.
      Ngợi ca kẻ thấp kém về nhân cách, kẻ bôi đen hình tượng của người lính Anh hùng thì khác nào đ,ạp vào lý tưởng cao đẹp của dân tộc ?
      Từ tiền lệ vô cùng khó hiểu này, biết đâu ngày mai Bên Thắng Cuộc hoặc Thiên Đường M;ù hoặc Phạm Thị Hoài, Dương Thu Hương sẽ được vinh danh, trọng thưởng ? Hiểm họa nào sẽ rình rập dân tộc chúng ta ?
      Bảo vệ Tổ quốc và bảo vệ Đảng không thể tách rời bảo vệ lịch sử, không thể tách rời việc bảo vệ phẩm giá của cách mạng do Đảng dẫn đường, trừ khi Đảng không muốn còn tồn tại.
      Vinh danh sản phẩm bôi đen lịch sử, khen ngợi phương tiện mà bọn chống cộng tôn sùng không phải là bảo vệ phẩm giá của cách mạng. Và như thế thì ai tin chúng ta còn bảo vệ Đảng, bảo vệ phẩm giá của cha anh ?
      Đạo lý tốt đẹp của dân tộc là luôn phải trọn nghĩa vẹn tình. Nếu cho phép bôi đen người lính cách mạng là bất nghĩa với cội nguồn. Chúng ta xây Tổ quốc bằng cách nào trên đống bùn bất nghĩa ?
      Dựng xác thổi hồn cho tác phẩm đã bị khai tử và đề cao sản phẩm đó thì khác nào chúng ta đã đảo ngược tư tưởng ? Từ đó sẽ có rất nhiều người nghi ngờ chính chúng đang đổi màu, đang đứng hẳn về phía những kẻ chống cộng.
      Hơn lúc nào hết là cần phải thu hồi và cấm xuất bản tác phẩm dị tật bẩn thỉu này, nếu không muốn quần chúng tin rằng mối hoài nghi của họ là có thật !
      Tác giả: VĂN TÙNG
      https://www.facebook.com/100082081114673/posts/khi-kh%C3%A1ng-chi%E1%BA%BFn-c%E1%BB%A9u-n%C6%B0%E1%BB%9Bc-b%E1%BB%8B-coi-l%C3%A0-n%E1%BB%97i-bu%E1%BB%93n-l%E1%BB%A1-c%C3%B3-gi%E1%BA%B7c-th%C3%AC-ai-s%E1%BA%BD-l%C3%AAn-%C4%91%C6%B0%E1%BB%9Dng-c%E1%BB%A9u-n/857794570299906/

      Xóa
  2. Báo chí cách mạng Việt Nam tê liệt.
    Chỉ có báo Quân đội Nhân dân (có bài quá hiền) và nay cóTrang thông tin Công an Quảng Ngãi dẫu chưa phải là 1 tờ báo.

    Trả lờiXóa
  3. Tôi đề nghị Google.tienlang dịch Toàn văn bài "Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014
    Zinoviev nói thẳng với Yeltsin: "Phương Tây chỉ hoan hô ông vì ông làm tan rã đất nước"

    https://googletienlang2014.blogspot.com/2014/12/zinoviev-noi-thang-voi-yeltsin-phuong.html
    Bài này hay và đến nay vẫn còn tính thời sự, cả với Nga và cả Việt Nam.

    Trả lờiXóa
  4. Huỳnh Văn Phướclúc 06:57 31 tháng 12, 2025

    Ba bài báo của Công an Quảng Ngãi quá hay.
    Tiếc rằng các tờ báo lớn không biết đường mà chép lại những bài báo này.

    Trả lờiXóa
  5. Huỳnh Văn Phướclúc 07:04 31 tháng 12, 2025

    Dù Báo chí cách mạng Việt Nam bị tê liệt như bác Hoàng Xuân Đan nói chăng nữa thì những bài phân tích rất hay và đúng của Công an Quảng Ngãi thế này chắc sẽ đến tai các vị lãnh đạo Đất nước.
    Cộng với sự lên án mạnh mẽ của các cây viết blog như Google.tienlang cùng mạng xã hội nói chung, tôi tin chắc vụ vinh danh Nỗi buồn chiến tranh này sẽ sớm đạt được kết quả.
    Những kẻ vinh danh Nỗi buồn chiến tranh, những kẻ đưa Nỗi buồn chiến tranh vào Sách giáo khoa sẽ sớm được xử lý.

    Trả lờiXóa
  6. Bộ đội Cụ Hồlúc 08:46 31 tháng 12, 2025

    Nhà văn Nguyên Ngọc viết về Bảo Ninh. Tôi đọc kỹ và tôn trọng tình cảm cá nhân của ông dành cho bạn mình.
    Nhưng tình cảm cá nhân không thể thay thế sự thật lịch sử, cũng không thể làm chuẩn cho giá trị văn chương quốc gia.
    Tôi xin phản biện vào 4 điểm cốt lõi.
    ✦ 1. Bi kịch cá nhân không thể được xem là bi kịch dân tộc
    Nguyên Ngọc mô tả Bảo Ninh là người “quằn quại đến từng tế bào”, “bị chiến tranh tàn phá đến tận đời”, và lấy đó làm cơ sở để ca ngợi cuốn sách.
    Nhưng cảm xúc của một cá nhân – cho dù đau đớn đến đâu –
    không thể được coi là sự thật của hàng triệu người lính Việt Nam.
    Người lính Việt Nam:
    • Đau thương nhưng không tuyệt vọng
    • Mất mát nhưng không gục ngã
    • Hi sinh nhưng không nhu nhược
    • Đau mà vẫn giữ được Chí – Đức – Dũng
    Nếu một người mang vết thương tâm lý nặng không đại diện được cho chính mình,
    thì làm sao có thể đại diện cho tinh thần một thế hệ?
    ✦ 2. Ca ngợi "nỗi buồn chiến tranh" bằng cảm tính, không bằng chân lý lịch sử
    Bài viết của Nguyên Ngọc hoàn toàn cảm tính:
    • “viết từ gan ruột”
    • “cảm động”
    • “quằn quại”
    • “ấn tượng”
    • “mỗi tế bào đều đau”
    Nhưng câu hỏi lớn nhất lại không được đụng tới:
    Cuốn sách có phản ánh ĐÚNG bản chất cuộc kháng chiến chống Mỹ hay không?
    Cảm xúc không thể thay thế sự thật.
    Văn chương có thể hư cấu, nhưng không được phép bóp méo chính nghĩa dân tộc.
    ✦ 3. Dùng hoàn cảnh gia đình để ca ngợi tác phẩm - Đó là NGUỴ BIỆN
    Nguyên Ngọc nói:
    • Bảo Ninh là con một giáo sư lớn
    • Giống bố
    • Xuất thân trí thức
    Nhưng xuất thân không phải tiêu chuẩn đánh giá tư tưởng.
    Lịch sử từng có những người xuất thân trí thức nhưng: viết sai về dân tộc, lệch lạc về tư tưởng, hoặc chịu ảnh hưởng phương Tây đến mức đánh mất góc nhìn dân tộc.
    Một cuốn tiểu thuyết phải được đánh giá bằng tính chân thực – chính nghĩa – giá trị nâng đỡ tinh thần dân tộc, không phải bằng... dòng họ.
    ✦ 4. Đau thương của cá nhân không làm "tác phẩm" trở thành chân lý
    Nguyên Ngọc kể chuyện Bảo Ninh bước lên cầu thang thật khẽ vì nhà bên vừa mất con.
    Đúng, đó là một cảnh rất xúc động.
    Nhưng cảm xúc đẹp không biến một "tác phẩm" thành sự thật.
    Tác phẩm có cảm xúc mạnh nhưng lệch chuẩn tư tưởng, vẫn là tác phẩm thiếu Chân – Thiện – Mỹ.
    Không thể dùng nỗi đau để hợp thức hóa sự bi quan và xem đó như “bản chất chiến tranh Việt Nam”.
    Những người lính thật – đồng đội của chính Bảo Ninh – đã nói ngược lại điều đó.
    ✦ Tôi tôn trọng sự đồng cảm của Nguyên Ngọc với bạn mình.
    Nhưng tôi không chấp nhận việc: lấy bi kịch cá nhân làm chuẩn mực văn học, lấy cảm xúc riêng để mô tả chiến tranh dân tộc, lấy vết thương của một người để đại diện tinh thần của một thế hệ.
    “Nỗi Buồn Chiến Tranh” có thể là nỗi buồn của một người.
    Nhưng không phải nỗi buồn của dân tộc Việt Nam.
    Dân tộc này chiến đấu không phải trong tuyệt vọng.
    Dân tộc này chiến đấu trong Chính Nghĩa.
    Và bất kỳ tác phẩm nào làm mờ ánh sáng đó, dù hay đến đâu,
    không thể được xem là tác phẩm đại diện cho tâm hồn Việt Nam.
    Tác giả Nhà Nghiên cứu Trương Đình Nam
    https://www.facebook.com/truongdinhnampage/posts/nh%C3%A0-v%C4%83n-nguy%C3%AAn-ng%E1%BB%8Dc-vi%E1%BA%BFt-v%E1%BB%81-b%E1%BA%A3o-ninh-t%C3%B4i-%C4%91%E1%BB%8Dc-k%E1%BB%B9-v%C3%A0-t%C3%B4n-tr%E1%BB%8Dng-t%C3%ACnh-c%E1%BA%A3m-c%C3%A1-nh%C3%A2n-c%E1%BB%A7/122164742414770729/

    Trả lờiXóa
  7. "Hàng nghìn tài liệu quốc tế, từ Liên Hợp Quốc, từ chính nước Mỹ đến các nhà nghiên cứu độc lập, đều xác nhận bản chất chiến tranh Việt Nam là chiến tranh xâm lược của Mỹ". Nay chỉ có bọn lật sử Việt Nam và NBCT của tay Bảo Ninh là chống lại xác nhận về bản chất chiến tranh Việt Nam của Liên Hợp Quốc.

    Trả lờiXóa
  8. Tổng thống Mỹ Rê Gân đã cho rằng: "Trong cuộc đấu tranh giữa hai chế độ xã hội khác nhau là XHTB và CNXH, nhân tố quyết định cuối cùng không phải là cuộc đọ sức của đạn hạt nhân và tên lửa mà là cuộc đọ sức của ý chí và tư tưởng"
    Vậy thì NBCT của tay Bảo Ninh và bọn lật sử đang chống phá chúng ta một cách thâm độc về mặt trận tư tưởng.

    Trả lờiXóa
  9. Huỳnh Văn Phướclúc 02:46 4 tháng 1, 2026

    Báo Nhân dân: Phản bác ảo vọng ngông cuồng của những kẻ “lật sử”
    Nuôi ảo vọng “phục quốc” bằng chiêu trò “lật sử”

    https://nhandan.vn/nuoi-ao-vong-phuc-quoc-bang-chieu-tro-lat-su-post926453.html

    50 năm đã trôi qua kể từ chiến thắng lịch sử ngày 30/4/1975, nhưng những kẻ phản bội Tổ quốc vẫn ôm mộng xóa bỏ chế độ chủ nghĩa xã hội và vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với sự nghiệp cách mạng nước ta, nhằm thực hiện ảo vọng “phục quốc” ngông cuồng với những âm mưu, thủ đoạn vô cùng xảo trá, thâm độc.
    Ảo vọng ngông cuồng

    Phần lớn những người nuôi ảo vọng “phục quốc” là lực lượng đi theo chế độ cũ, có nợ máu với Nhân dân và đã rời bỏ quê hương, di tản ra nước ngoài sau Đại thắng mùa Xuân năm 1975. Kể từ đó đến nay, “phục quốc” đã trở thành ảo vọng ngông cuồng, luôn thường trực trong suy nghĩ và hành động của chúng. Đáng chú ý, các thế lực thù địch nước ngoài đã nhận ra “tiềm năng”, sức chống phá tiềm tàng của những phần tử nêu trên. Từ đó, không ngừng “hà hơi”, “tiếp sức”, hậu thuẫn, hòng tạo ra những “quân cờ” chiến lược để thực hiện mưu đồ xóa bỏ chủ nghĩa cộng sản trên phạm vi toàn thế giới.

    Để thực hiện ảo vọng này, bè lũ phản động, lưu vong đã không từ mọi thủ đoạn. Trong đó, chúng tập trung trọng tâm vào tuyên truyền, kích động thù hằn dân tộc; dụ dỗ, lôi kéo, tập hợp lực lượng; phủ nhận, xuyên tạc lịch sử; soạn thảo, ban hành, phát tán các văn kiện phản động trên không gian mạng… Tuy nhiên, đó đều là những chiêu trò phản ánh rõ dã tâm của những kẻ bán nước.

    Chúng xuyên tạc Đại thắng mùa Xuân năm 1975 là sự kiện “Cộng sản bắc Việt xâm lược miền nam”, làm cho “gần 3 triệu người dân Việt Nam phải sống lưu vong trong nỗi nhục mất nước”; rêu rao ngày 30/4/1975 là “ngày quốc hận”, “tháng Tư đen”… Đây là những luận điệu thể hiện rõ sự bỉ ổi của bè lũ phản động, lưu vong.

    Chúng so sánh một cách khập khiễng, hòng tạo ra sự đối lập về hình ảnh “Sài Gòn xưa” với miền nam Việt Nam sau ngày giải phóng. Theo đó, một mặt chúng ra sức tô vẽ, hoài niệm về “Hòn ngọc Viễn Đông” dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa (đầu tiên, cụm từ này được sử dụng cho toàn cõi Đông Dương, sau này nhiều người mới ghép nó với Sài Gòn).

    Mặt khác, chúng thổi phồng những hạn chế, khuyết điểm trong công tác lãnh đạo, quản lý ở một số cấp ủy, chính quyền các cấp để quy chụp, “đổ lỗi” cho chế độ Cộng sản; “vu cáo” sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là nguyên nhân khiến cho nước ta “tụt hậu”.

    Chúng không ngừng tìm cách dụ dỗ, lôi kéo, tập hợp lực lượng, tập trung vào các đối tượng phản động ở trong nước và người Việt lưu vong ở nước ngoài; một bộ phận cán bộ, đảng viên, văn nghệ sĩ, trí thức “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”; phần tử bất mãn, cơ hội chính trị; lực lượng du học sinh, sinh viên, điển hình như: Bùi Thanh Hiếu, Lê Trung Khoa, Nguyễn Văn Đài… để chống phá.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Huỳnh Văn Phướclúc 02:51 4 tháng 1, 2026

      Mục đích chính của những thủ đoạn nêu trên là: Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam; phủ nhận nền tảng tư tưởng của Đảng; xuyên tạc, phủ nhận ý nghĩa lịch sử của Đại thắng mùa Xuân năm 1975, những thành quả vĩ đại trên tất cả các lĩnh vực sau 50 năm cả nước tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội và gần 40 năm thực hiện công cuộc đổi mới do Đảng ta khởi xướng, lãnh đạo; kích động thù hằn, gây mất đoàn kết toàn dân tộc và đoàn kết quốc tế; công kích, phủ nhận, chống phá kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc ta; kêu gọi, tập hợp lực lượng phản động để cùng nhau chống phá, hòng thực hiện ảo vọng “phục quốc”.

      “Lật sử” - thủ đoạn xảo trá không thể xem thường
      “Xét lại” lịch sử, “lật sử”, tùy tiện phán xét lịch sử để phủ nhận hoàn toàn hoặc phủ nhận một phần ý nghĩa lịch sử của Đại thắng mùa Xuân năm 1975, đã trở thành việc làm mang tính thông lệ mà các thế lực phản động, lưu vong thường xuyên thực hiện mỗi dịp tháng Tư về, đây là một thủ đoạn xảo trá, không thể xem thường.

      Theo đó, chúng đưa ra luận điệu về cái gọi là “cuộc nội chiến”, Đại thắng mùa Xuân năm 1975 là “người Việt Nam chiến thắng người Việt Nam” chứ không phải chiến thắng đế quốc Mỹ.

      Để lèo lái dư luận, chúng viện cớ rằng: Sau khi người Pháp rút khỏi Việt Nam theo Hiệp định Geneva, năm 1955 ở miền nam đã tổ chức trưng cầu dân ý và lập ra cái gọi là “chính quyền hợp pháp” do Ngô Đình Diệm làm Tổng thống. Tiếp đó, sau Hiệp định Paris năm 1973, Mỹ đã rút quân hoàn toàn khỏi miền nam Việt Nam, cho nên khi Đảng Cộng sản Việt Nam quyết định tiến hành Chiến dịch Hồ Chí Minh chỉ đơn thuần là “cuộc chiến nội bộ”.

      Từ đó, chúng phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng đối với sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ, cứu nước; quy kết Đảng Cộng sản Việt Nam “đẩy người dân vô tội vào cuộc chiến đẫm máu, đau thương”, khiến cho “huynh đệ tương tàn”, buộc “hàng triệu người phải vượt biển di tản ra nước ngoài” và “hàng nghìn người bỏ mạng hoặc phải sống cuộc sống tha hương, không Tổ quốc”.

      Qua đó, nhằm “tẩy não” thế hệ trẻ, làm “chuyển hóa” nhận thức, tư tưởng chính trị, thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, phát triển lực lượng chống đối, bất mãn. Hệ quả là nhiều người trẻ dù không sinh ra ở Việt Nam và cũng chưa một lần đặt chân đến Việt Nam, nhưng vì bị “nhồi sọ” bởi chiêu trò “lật sử” mà hằng năm, vào dịp kỷ niệm Đại thắng mùa Xuân năm 1975, họ vẫn tham gia vào hoạt động “tưởng niệm tháng Tư đen”, “ngày mất miền nam” của bè lũ phản động, lưu vong.

      Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước là cuộc kháng chiến chống xâm lược để giành độc lập, thống nhất non sông. Quân và dân ta đã “đánh cho Mỹ cút”, “đánh cho ngụy nhào” chứ hoàn toàn không có bất cứ “cuộc nội chiến” nào ở Việt Nam.

      Song, chúng ta hoàn toàn có đầy đủ cơ sở để khẳng định: Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước là cuộc kháng chiến chống xâm lược để giành độc lập, thống nhất non sông. Quân và dân ta đã “đánh cho Mỹ cút”, “đánh cho ngụy nhào” chứ hoàn toàn không có bất cứ “cuộc nội chiến” nào ở Việt Nam. Bởi lẽ:

      Thứ nhất, chính quyền Việt Nam Cộng hòa thực tế là chính quyền tay sai, bán nước do Mỹ dựng lên (Tổng thống đầu tiên của chính quyền này là Ngô Đình Diệm được đào tạo bởi chính tổ chức CIA của Mỹ) để thực hiện mưu đồ chia cắt lâu dài đất nước ta. Chính nó đã gây ra biết bao khổ đau, mất mát, hy sinh cho hàng triệu đồng bào ta ở miền nam. Vậy nên, không thể nào cho rằng việc lật đổ chính quyền bù nhìn ấy là “huynh đệ tương tàn”.

      Xóa
    2. Huỳnh Văn Phướclúc 02:54 4 tháng 1, 2026

      Thứ hai, mặc dù ở một số thời điểm, điển hình như trong thực hiện chiến lược “Việt Nam hóa” chiến tranh, nhiệm vụ tham chiến chủ yếu được đặt lên vai lực lượng quân lực Việt Nam Cộng hòa. Tuy nhiên, các chính sách ở miền nam lúc bấy giờ vẫn do Mỹ quyết định và trực tiếp viện trợ. Bên cạnh đó, thời điểm ít nhất, số cố vấn, lính Mỹ và đồng minh ở miền nam Việt Nam vẫn vào khoảng 7.000 người, chủ yếu núp dưới vỏ bọc nhân viên dân sự (giai đoạn 1973-1975), chưa kể lúc cao điểm lên tới gần 550.000 người (thời kỳ 1968-1969).

      Do đó, Đại thắng mùa Xuân năm 1975 không thể nào là “người Việt Nam thắng người Việt Nam”, mà là chiến thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trước bạo lực, cường quyền - chiến thắng của dân tộc Việt Nam trước đế quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai.

      Đại thắng mùa Xuân năm 1975 không thể nào là “người Việt Nam thắng người Việt Nam”, mà là chiến thắng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng trước bạo lực, cường quyền - chiến thắng của dân tộc Việt Nam trước đế quốc Mỹ xâm lược và bè lũ tay sai.

      Sau này, trong “Vietnam, the ten thousand day war” của Nhà xuất bản Thames Methuan, London năm 1982 đã công bố phát ngôn của Nguyễn Văn Thiệu - Tổng thống Việt Nam Cộng hòa tự thừa nhận rằng: “Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng ta nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau ba giờ, chúng ta sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập”.

      Để có được nền hòa bình, độc lập quý giá ấy, đã có hàng triệu người con ưu tú của dân tộc đã phải nằm xuống và hàng chục triệu người đã để lại một phần xương máu trên các chiến trường. Đến nay, Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã phong tặng và truy tặng danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho gần 140.000 người, trong đó miền nam có tới hơn 90.000 bà mẹ, gần gấp đôi miền bắc. Những con số biết nói ấy chính là minh chứng sống về lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam; đồng thời, là cơ sở để phản bác về cái gọi là “Cộng sản bắc Việt xâm lược miền nam”.

      Ảo vọng “phục quốc” nghĩa là khôi phục lại một chế độ mà chúng tự coi là tốt đẹp hơn đất nước ta hiện tại dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Tuy nhiên, chính thế lực ôm ấp, nuôi dưỡng chế độ Việt Nam Cộng hòa - chế độ mà đã phải thừa nhận rằng: “Không thể thay đổi kết cục của cuộc chiến cho dù Hoa Kỳ có tăng cường viện trợ hay thậm chí tham chiến trở lại trong một mức độ nhất định. Chính thể Sài Gòn với những yếu kém và thối nát của nó, không thể chống lại sự kiên trì mục tiêu giải phóng miền nam, thống nhất đất nước của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa miền nam Việt Nam” (“Vietnam: Explaining America’s Lost War”, Gary R.Hess).

      “Lật sử” là chiêu bài vô cùng nguy hại, không thể xem thường. Bởi lẽ, “mất lịch sử là mất nước”; không hiểu lịch sử là không trân trọng những hy sinh, cống hiến to lớn của các thế hệ cha anh để có được nền hòa bình, độc lập hôm nay. Vì vậy, mỗi cán bộ, đảng viên và quần chúng cần luôn thấu suốt tư tưởng: “Dân ta phải biết sử ta, cho tường gốc tích nước nhà Việt Nam” mà Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại đã căn dặn.

      Xóa
  10. BÀI HỌC CHO VIỆT NAM KHI KHÔNG NGHE CẢNH BÁO CỦA CHUYÊN GIA PHẠM VĂN PÍN MÀ CỨ BẮT CHƯỚC PHƯƠNG TÂY TĂNG ĐIỆN GIÓ ĐIỆN MẶT TRỜI!

    AFP (Pháp): German renewable energy shift slowed in 2025 -Quá trình chuyển đổi sang năng lượng tái tạo ở Đức đã chậm lại vào năm 2025

    https://www.france24.com/en/live-news/20260105-german-renewable-energy-shift-slowed-in-2025
    Ngày phát hành:05/01/2026 - 13:01

    Berlin (AFP) – Dữ liệu công bố hôm thứ Hai cho thấy tỷ lệ năng lượng tái tạo trong sản lượng điện của Đức gần như chững lại vào năm 2025, trong bối cảnh lo ngại ngày càng gia tăng về sự chuyển hướng khỏi các chính sách xanh dưới thời Thủ tướng bảo thủ Friedrich Merz.
    Con số này đã tăng mạnh trong những năm trước đó khi nền kinh tế lớn nhất châu Âu đặt mục tiêu năng lượng xanh chiếm 80% tổng nguồn cung năng lượng vào năm 2030.

    Nhưng năm ngoái, điện năng từ các nguồn như gió, mặt trời và thủy điện chiếm 58,8% tổng lượng điện năng tiêu thụ, tăng nhẹ so với con số 58,5% năm 2024, theo cơ quan quản lý năng lượng.

    Con số này chỉ là 43% vào năm 2021.

    Theo cơ quan quản lý, tỷ trọng điện gió, nguồn năng lượng lớn nhất của Đức, đã giảm nhẹ trong khi điện mặt trời tăng lên nhờ sự tăng trưởng về công suất sản xuất.

    Tổ chức Hành động Môi trường Đức cho biết, tình trạng gần như đình trệ trong tỷ trọng năng lượng tái tạo năm ngoái một phần là do thiếu hụt năng lượng gió trong nửa đầu năm 2025.

    Tuy nhiên, tổ chức phi chính phủ này vẫn lo ngại về sự chậm lại sắp xảy ra trong quá trình chuyển đổi sang năng lượng xanh dưới liên minh của ông Merz, liên minh đã lên nắm quyền vào năm ngoái, Constantin Zerger, người đứng đầu bộ phận năng lượng và bảo vệ khí hậu của nhóm, nói với AFP.

    Ông nói rằng Bộ trưởng Kinh tế Katherina Reiche "đã nhiều lần tuyên bố muốn làm chậm lại quá trình mở rộng năng lượng tái tạo, điều này dĩ nhiên là rất, rất nguy hiểm".

    Các nhà phê bình chỉ ra các biện pháp từ kế hoạch mở rộng điện khí đến đề xuất bãi bỏ một số khoản trợ cấp năng lượng mặt trời như bằng chứng cho thấy Reiche đang tìm cách làm chậm quá trình chuyển đổi xanh và ưu tiên hỗ trợ các doanh nghiệp lớn.

    Ông Merz đã phản bác những lời chỉ trích cho rằng ông đang làm suy yếu cuộc chiến chống biến đổi khí hậu, khẳng định chính phủ của ông đang áp dụng cách tiếp cận thực dụng hơn đối với quá trình chuyển đổi năng lượng nhằm mục đích kiểm soát chi phí.

    Trong chính phủ trước, đảng Xanh nắm quyền điều hành Bộ Kinh tế và thúc đẩy các biện pháp đầy tham vọng nhằm đẩy nhanh quá trình chuyển đổi - những biện pháp được các nhà bảo vệ môi trường hoan nghênh nhưng lại gây lo ngại cho giới doanh nghiệp về những gánh nặng gia tăng.

    Năm ngoái, tỷ trọng năng lượng mặt trời trong cơ cấu năng lượng của Đức lần đầu tiên vượt qua tỷ trọng than nâu (hay còn gọi là than non).

    Tuy nhiên, thị phần của hai loại nhiên liệu hóa thạch khác là than đá và khí đốt tự nhiên lại tăng lên.

    © 2026 AF

    Trả lờiXóa
  11. Lê Thế Mẫu
    https://www.facebook.com/daitalethemau/posts/kh%C3%B4ng-th%E1%BB%83-v%C3%A0-kh%C3%B4ng-n%C3%AAn-vinh-danh-t%C3%A1c-ph%E1%BA%A9m-v%C4%83n-h%E1%BB%8Dc-n%E1%BB%97i-bu%E1%BB%93n-chi%E1%BA%BFn-tranhv%E1%BB%ABa-qua-sa/1435313151288866/
    ·
    KHÔNG THỂ VÀ KHÔNG NÊN VINH DANH TÁC PHẨM VĂN HỌC “NỖI BUỒN CHIẾN TRANH”.
    Vừa qua, sau khi tác phẩm “Nỗi buồn chiến tranh” (NBCT) của nhà văn Bảo Ninh (BN) được Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch quyết định vinh danh là một trong 50 năm tác phẩm văn học-nghệ thuật tiêu biểu kể từ ngày hoàn toàn giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước, trên không gian mạng nổi lên ý kiến đông đảo của các cựu chiến binh, các nhà khoa học, các nhà giáo, người dân…kịch liệt phản đối quyết định này với những ý kiến phản biện thấu tình, đạt lý. Trong số đó có Trung tướng Nguyễn Thanh Tuấn - nguyên Cục trưởng Cục Tuyên huấn, Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông cho rằng Ban tổ chức nên thu hồi quyết định dành vinh danh NBCT vì tác giả BN đã mượn quyền hư cấu trong sáng tác để hạ thấp phấm chất anh hùng của quân đội ta và nhen nhóm sự lật sử thông qua văn học nghệ thuật.
    Trên cơ sở lập luận có lý, có tình, nhiều ý kiến cho rằng NBCT là một “rác phẩm độc hại” và cần được loại bỏ ngay ra khỏi sách giáo khoa ngữ văn dành cho hoc sinh. Trong khi đó, một số nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu phê bình văn học, người đọc…vẫn tiếp tục bày tỏ ý kiến vinh danh tác phẩm gây nhiều tranh cãi này. Thậm chí, có nhà văn còn cho rằng “người ta biết về cuộc chiến tranh của chúng ta nhờ có tiểu thuyết NBCT của BN”!?
    Thiết nghĩ, để trả lời câu hỏi “liệu NBCT có xứng đáng được Bộ Văn hoá-Thể thao và Du lịch vinh danh hay không” cần xuất phát từ nguyên tắc “thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý”, nghĩa là cần xem nội dung cụ thể trên giấy trắng mực đen của tác phẩm này có đáp ứng được tiêu chuẩn bình chọn các tác phẩm tiêu biểu do Bộ Văn hoá-Thể thao và Du lịch ban hành hay không. Vì thế, tôi tìm đọc lại toàn bộ tác phẩm NBCT để xem tác phẩm này có đáp ứng được tiêu chí tuyển chọn hay không.
    Theo Bộ Văn hoá-Thể thao và Du lịch, các tác phẩm được bình chọn phải có tính nhân văn sâu sắc, có ảnh hưởng rộng lớn và lâu dài trong đời sống xã hội, GÓP PHẦN QUAN TRỌNG VÀO SỰ NGHIỆP XÂY DỰNG VÀ BẢO VỆ TỔ QUỐC VIỆT NAM XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, LƯU GIỮ LỊCH SỬ, BỒI ĐẮP TÂM HỒN VÀ NHÂN CÁCH VIỆT NAM. Qua đó, củng cố niềm tự hào về truyền thống văn hóa, HUN ĐÚC TINH THẦN ĐOÀN KẾT VÀ Ý CHÍ VƯƠN LÊN CỦA DÂN TỘC[1].
    Về tiêu chí “lưu giữ lịch sử, bồi đắp tâm hồn và nhân cách Việt Nam”, sau khi đọc kỹ NBCT thì thấy rất rõ tác phẩm này hoàn toàn không có giá trị lưu giữ mà là phá hoại ký ức lịch sử về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại và anh hùng của dân tộc ta. Dĩ nhiên, NBCT không phải là công trình nghiên cứu lịch sử mà là tác phẩm văn học nên có quyền hư cầu nhưng phải sáng tạo trên cơ sử hiện thực lịch sử.
    Quân nhân Kiên- nhân vật chính của tác phẩm này và cũng là hiện thân của tác giả BN- một chiến sỹ của Quân đội Nhân dân Việt Nam đã từng trải qua nhiều chiến dịch trên chiến trường Miền Nam. Thông qua nhân vật Kiên, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta được BN mô tả chỉ là tấn bi kịch vô tận và không phân biệt với cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ. Người lính của Quân đội Nhân dân Việt Nam được mô tả chỉ là những người không có lý tưởng sống, hèn nhát, sa đoạ, nghiện ngập chất kích thích, dâm dục, khát máu, đào ngũ…
    Cảm thức chủ đạo của NBCT về chiến tranh chỉ là mất mát, tan rã, hoài nghi, đào ngũ, mất phương hướng, không dẫn người đọc đến việc nhận diện ý nghĩa của hy sinh cao cả hay trách nhiệm lịch sử của người lính trong Quân đội Nhân dân Việt Nam mà chỉ vẽ ra một thế giới tinh thần mịt mù, không lối thoát, đẫm máu chết choc.
    Đặc biệt nguy hiểm là khi NBCT lại được đưa vào sách giáo khoa ngữ văn lớp 12 chắc chắn sẽ gây ra gánh nặng tâm lý, định hướng sai trong nhận thức của thế hệ trẻ về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta nói chung và về đạo đức và nhân phẩm của quân nhân Quân đội Nhân dân Việt Nam nói riêng.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Về tiêu chí “hun đúc tinh thần đoàn kết và ý chí vươn lên của dân tộc”, NBCT đã gây chia rẽ sâu sắc trong xã hội. Trong bối cảnh nhân dân ta kỷ niệm 50 năm kết thúc thắng lợi vẻ vang cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng hoàn toàn Miền Nam, thống nhất đất nước, việc vinh dân một tác phẩm văn học như vậy khiến không chỉ hàng triệu cựu chiến binh mà còn nhiều nhà khoa học và người dân đã công khai bày tỏ ý kiến phản đối.
      Để thấy rõ NBCT không xứng đáng được vinh danh, tôi đã đọc rất kỹ toàn văn tác phẩm này và trích dẫn ra đây một số câu được coi là “từ khoá” mà NBCT có thể thông qua đó để chuyển tải thông điệp độc hại.
      ►Trang 7 BN hư cấu chuyện về Tiểu đoàn độc lập 27 mà Kiên là một thành viên. Đứng trước nguy cơ bị quân Mỹ tấn công, BN hư cấu hành vi bạc nhược của Tiểu đoàn trưởng như sau: “Thà chết không hàng… anh em .. thà chết….!”- tiểu đoàn trưởng gào to như điên, mặt tái dại, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai. Kiên líu lưỡi, kêu ố ố trong họng”.
      ►Trang 11, BN hư cấu chuyện lính trinh sát tranh thủ thời gian học chính trị để lao vào trò cờ bạc đỏ đen giữa lúc chiến tranh: “Hồi đó trung đoàn thu quân về hậu cứ để chỉnh huấn. Liên miên chính trị. Chính trị sáng, chính trị chiều, tối lại cũng chính trị…Tuy nhiên cánh trinh sát con cưng bao giờ cũng được nể vì, ít bị ốp học nên cũng có khối thì giờ để chơi bời, tranh thủ xả hơi trước khi trở lại vùng chiến. Đi săn, đặt bẫy, tổ chức dốc cá và tối tối thì chơi bài. Cả đời Kiên chưa khi nào máu mê cờ bạc như là hồi đó ở đây. Bài bạc lu bù. Thường là cứ chập tối cơm xong bắt đầu ngả chiếu bạc. Trong bầu không khí ẩm rượt, nồng ngạt mùi mồ hôi và khét lẹt khói xông muỗi, các con bạc châu quanh cỗ bài, tơi bời đỏ đen”
      ►Trang 15-16, BN hư cấu chuyện bộ đội ta sa vào nạn hút xách chứng tỏ quân ta chỉ là đội quân ô hợp: “Về sau chính đám trinh sát bọn Kiên ngồi rỗi rồi bày ra trò chơi phơi sấy, thái nhỏ hoa, lá và rễ hồng ma trộn với sợi thuốc rê. Thật là đã hết sức đã. Chỉ sau vài hơi rất mạnh là đã lặng lẽ xiêu liệm đi như tà khói mong manh trước gió. Nhờ khói hồng ma người ta có thể tự chế ra các ảo giác tùy sở thích, có thể định hướng được mộng mị và hòa trộn các giấc mơ vào nhau như thể là pha cốc tai. Có thể nhờ khói hồng ma mà quên mọi nông nỗi đời lính, quên đói khổ, chết chóc, quên béng ngày mai”. Trang 17, BN viết tiếp: “Trạng thái mụ mẫm do khói hồng ma đã từ lán trinh sát lây lan khắp trung đoàn. Đến nỗi khi có lệnh của chính ủy nghiêm cấm sử dụng hồng ma thì khắp Gọi Hồn loài hoa này đã bị lính ta săn lùng, đào xới, nhổ hái tới tiệt giống”.
      ►Trang 19, BN hư cấu trạng thái bi quan, sợ chiến tranh của quân ta: “Tại trung đoàn 3 lúc bấy giờ vẫn đang náu ở Gọi Hồn này, ai nấy nơm nớp một lệnh hành quân ứng chiến, cấp tập quăng mình vào vào cõi một sống một chết. “Chân trời chế chóc mở ra mênh mang, vô tận những nấm mồ bộ đội mọc lên nhấp nhô tự sóng cồn…”. Bên kia bếp lửa đàn ghita bập bùng, quân lình thời 74 hát, lời ca khốc liệt làm ớn lạnh những đêm trường, “ôi chiến trận không bến không bờ…ngày mai hay hôm nay,hôm nay hay ngày mai,nói đi số mệnh ơi, bao giờ tôi sẽ…”
      ►Trang 22, BN hư cấu cảnh tượng quân ta gây ra vụ thảm sát tại một khu gia binh của đich:“Anh còn nhớ trận Plây-cần năm 72 không, có nhớ cảnh thây người la liệt trong khu gia binh không? Máu tới bụng chân, lội lõm bỏm... Tôi vẫn tự nhủ là tránh giết người bằng dao và lê, nhưng mà quen tay mất rồi. Thế mà hồi nhỏ tôi đã suýt thi đỗ vào trường dòng đấy”[ BN bịa ra chuyện quân ta tàn sát dã man gia binh của kẻ thù- điều tối kỵ theo kỷ luật quân đội].
      ►Trang 26, BN hư cấu suy nghĩ của Can-một bạn của Kiên có ý định đào ngũ: “Bao thằng khốn nạn ung dung hưởng lộc chiến tranh chỉ còn con cái nông dân là phải dứt lòng ra đi bỏ lại phía sau cảnh mẹ già màn trời chiếu đất…Cho nên, Kiên ạ. Cho nên…”. [Mượn câu chuyện hư cấu này, BN xuyên tạc tinh thần hy sinh của hậu phương Miền Bắc để giải phóng Miền Nam với khẩu hiệu “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người].

      Xóa
    2. ►Trang 27, BN hư cấu suy nghĩ của Can: “Cả đời đi đánh nhau, thú thật tôi chẳng thấy cái trò gì là vinh cả. Nhưng hy vọng vẫn cố chịu đựng. Về quê càng khốn nạn, tôi biết người ta chẳng để cho sống đâu…”. Trang 28, BN viết tiếp: “Bây giờ, mặc dù nạn đào ngũ lan rộng khắp trung đoàn, chẳng khác nào những cơn ói mửa làm rỗng nhiều trung đội, không thể chấn giữ, ngăn bắt nổi…”. [BN xuyên tạc khát vọng của hàng triệu thanh viên sẵn sàng nhập ngũ để bảo vệ Miền Bắc và giải phóng Miền Nam].
      ►Trang 30, BN viết: “Không có người vinh kẻ nhục, không có người hùng kẻ nhát, không có người đáng sống và kẻ đáng chết. Chỉ người tên tuổi còn đó, người thì thời gian đã xoá mất tên rồi, và người thì còn chút xương, người chỉ đong chút bùn lỏng. Theo dần năm tháng những luồng sinh khí chết ấy đã đậm lại trong lòng anh, hoà vào tiềm thức trở thành bóng tối của tâm hồn anh. Dằng dặc trôi qua trong hồi ức của Kiên vô vàn những hồn ma thân thiết, lẳng lặng âm thầm kéo lê mãi trong đời anh nỗi đau buồn chiến tranh” [ BN đã xuyên tạc tinh thần của hàng triệu thanh niên Việt Nam sẵn sàng nhập ngũ và hi sinh anh dũng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta].
      ►Trang 52, BN viết: “Nhưng chẳng biết tới khi mô con cháu ta mới đủ lớn khôn. Với lại, chúng sẽ lớn khôn theo kiểu gì, ai mà biết. Chỉ biết bao nhiêu cái đẹp đã bị giết…Rồi lại nhìn xương cốt mồ mả anh em mình đây, tủi hận lắm ông ạ”. [Trong khi thế hệ thanh niên ngày nay đang phát huy truyền thống anh hùng của cha anh trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thì BN đã tung ra những luận điệu xuyên tạc độc hại].
      ►Trang 53, BN viết: “Nhưng ông ơi, thời đại của cánh ta hết rồi. Mà nói thật chứ sau chiến thắng oai hùng này những thằng lính như ông ấy mà, ông Kiên, chả trở thành người bình thường được đâu. Ngay cả giọng người, mẹ kiếp, xin nói là còn chán mới hòn có lại để giao tiếp với đời” [BN đã xuyên tạc hình ảnh hàng triệu cựu chiến binh đang hăng say phát huy truyền thống anh hùng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc].
      ► Trang 59, BN viết: “Tôi như sẵn sàng nhập thân trở lại với cảnh lửa, cảnh máu, những cảnh chém giết cuồng dại, méo xệch tâm hồn và nhân dạng. Thói hiếu sát. Máu hung tàn. Tâm lý thú rừng. Ý chí tối tăm và lòng dạ gỗ đá. Tôi chóng mặt choáng hồn đi vì niềm hưng phấn man rợ khi bật sống dậy trước mắt một trận cận chiến bằng báng súng và lưỡi lê" [BN xuyên tạc hành động chiến đấu dũng cảm và kiên cường của quân đội ta nhằm quyét sạch quân xâm lược Mỹ để giải phóng hoàn toàn Miền Nam, thống nhất đất nước]

      Xóa
    3. ►Trang 74, BN viết về lời cha Kiên dặn trước khi anh lên đường nhập ngũ: “Không phải là ta khuyên con trọng mạng sống hơn cả, nhưng mong con hãy cảnh giác với tất cả sự thúc giục con người lấy cái chết để chứng tỏ một cái gì đấy…Cuộc đời này còn rất dài với bao nhiêu hạnh phúc và lạc thú của con phải hưởng kia có ai sống hộ cho con được đâu bây giờ”[ Lời khuyên này hoàn toàn trái ngược với tinh thần của hàng triệu người cha, người mẹ Việt Nam động viên các con nhập ngũ để chiến đấu chống xâm lược theo Lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Không có gì quý hơn độc lập tự do!”
      ►Trang 104, BN viết: “Sau cuộc chiến tranh ấy, chẳng còn gì nữa cả trong đời anh. Chỉ còn lại những mộng mị hão huyền. Sau cuộc chiến tranh ấy anh dường như chẳng còn ở trong một “kênh” với mọi người. Càng ngày Kiên càng có cảm giác rằng không phải mình đang sống mà đang mắc kẹt trên cõi đời này” [BN xuyên tạc lý tưởng chiến đấu của quân nhân và cuộc sống của hàng triệu cựu chiến binh sau chiến tranh].
      ►Trang 157, BN viết: “Cả thế hệ anh đã lao vào trận chiến một cách hăng say, một cách hung dữ. Làm đổ máu mình, đổ máu người. Hàng đọi máu, sông máu…Chao ôi, đau đớn và cuống say, cái thời của anh, những con người trong thời anh” [BN đã đánh đồng hành động xâm lược của đế quốc Mỹ và hành động chiến đấu hi sinh của quân đội ta theo Lời kêu gọi của Bác “Không có gìquys hơn độc lập tự do].
      ►Trang 274, BN viết: “Một người ngã xuống để người khác sống, điều đó chẳng có gì mới, thật thế. Nhưng khi anh và tôi thì sống còn những người ưu tú nhất, tốt đẹp nhất, những người xứng đáng hơn ai hết quyền được sống trên cõi dương này đều gục ngã, bị nghiền nát, bị cỗ máy đẫm máu của chiến trận chà đạp, đày đoạ, bị bạo lực tăm tối hành hạ, làm nhục rồi giết chết, bị chôn vùi, bị quyét sạch, bị tuyệt diệt, thì sự bình yên này, cuộc sống này, cảnh trời êm biển lặng này là cả một nghịch lý quái gở” [BN đã xuyên tạc bản chất cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân ta].
      SAI LẦM CÓ THỂ SỬA, PHẢN BỘI THÌ KHÔNG!

      Xóa